1
00:00:38,580 --> 00:00:41,583
SINH VẬT GYEONGSEONG

2
00:00:46,629 --> 00:00:47,464
Thế nhưng,

3
00:00:49,049 --> 00:00:50,675
sao anh vẫn chiến đấu tiếp?

4
00:00:52,302 --> 00:00:53,803
Anh biết sẽ không thắng được mà.

5
00:00:55,472 --> 00:00:57,182
Tôi không đấu để chiến thắng.

6
00:00:59,225 --> 00:01:00,727
Tôi đấu để họ không quên.

7
00:01:02,062 --> 00:01:04,606
Không quên những gì họ đã làm với bọn tôi.

8
00:01:06,399 --> 00:01:09,944
Để nhắc họ rằng những người nhớ
những gì họ làm vẫn còn sống.

9
00:01:12,447 --> 00:01:13,573
Để họ phải hối lỗi.

10
00:01:14,657 --> 00:01:16,367
Nếu họ không thấy hối lỗi,

11
00:01:18,203 --> 00:01:20,163
ít nhất họ sẽ sống trong tội lỗi.

12
00:01:22,499 --> 00:01:24,292
Nếu họ còn chẳng thấy tội lỗi,

13
00:01:26,169 --> 00:01:27,962
thì cản đường, quấy phá họ.

14
00:01:29,547 --> 00:01:30,632
Khiến họ khó chịu.

15
00:01:32,926 --> 00:01:35,053
Như thế, họ sẽ không thể quên.

16
00:01:36,888 --> 00:01:38,014
Anh không thể tha thứ ư?

17
00:01:39,099 --> 00:01:41,726
Họ còn chẳng thèm xin lỗi,
tha thứ kiểu gì?

18
00:01:42,227 --> 00:01:45,563
Họ nhất quyết phủ nhận,
vờ như chúng chưa từng xảy ra.

19
00:01:46,564 --> 00:01:48,942
Chẳng phải tha thứ cho họ là lố bịch ư?

20
00:01:50,151 --> 00:01:51,069
Thì dù sao,

21
00:01:52,737 --> 00:01:54,197
tất cả đã là quá khứ mà.

22
00:01:55,824 --> 00:01:57,450
Vào thời đó thì đâu tránh được.

23
00:01:59,244 --> 00:02:00,078
Phải.

24
00:02:01,329 --> 00:02:02,413
Những lúc như vậy,

25
00:02:03,414 --> 00:02:07,085
con người mà, ta sẽ thấy
chẳng còn cách nào khác để tồn tại.

26
00:02:08,920 --> 00:02:09,754
Thế nhưng,

27
00:02:10,839 --> 00:02:15,093
cũng chỉ có con người chúng ta
mới có thể nhận ra và sửa chữa sai lầm.

28
00:02:17,095 --> 00:02:18,847
Nếu không nỗ lực làm điều đó,

29
00:02:21,558 --> 00:02:23,434
thế giới sẽ tồi tệ hơn nhiều còn gì?

30
00:02:25,311 --> 00:02:26,646
Anh tin em cỡ nào?

31
00:02:28,189 --> 00:02:29,816
Lòng tin thì sao mà đo đếm?

32
00:02:31,317 --> 00:02:32,360
Tin là tin thôi.

33
00:02:35,113 --> 00:02:35,947
Tôi đã mong

34
00:02:37,198 --> 00:02:38,992
lẽ ra mình đừng gặp anh.

35
00:02:41,369 --> 00:02:42,203
Nếu thế,

36
00:02:43,496 --> 00:02:46,958
dù tôi có trở thành một con quái vật,
thì cũng chẳng sao.

37
00:03:04,851 --> 00:03:06,311
Cậu giở trò gì vậy hả?

38
00:03:06,394 --> 00:03:07,437
Tôi nói rồi mà.

39
00:03:09,981 --> 00:03:11,065
Tôi không muốn chết.

40
00:03:22,660 --> 00:03:26,080
Nhờ anh Ho Jae,
đã có lúc tôi từng có thể ước mơ.

41
00:03:40,595 --> 00:03:42,889
Tôi cũng có thể sống như anh ấy chứ?

42
00:03:45,433 --> 00:03:46,309
Như con người.

43
00:03:47,936 --> 00:03:48,895
Giống con người.

44
00:03:49,854 --> 00:03:50,688
Thế nhưng…

45
00:03:52,899 --> 00:03:53,816
Tôi không thể.

46
00:03:56,319 --> 00:03:57,570
Tôi chỉ là quái vật.

47
00:03:59,447 --> 00:04:02,116
Tôi chẳng quan tâm thứ gì khác
ngoài bản thân.

48
00:04:02,617 --> 00:04:04,077
Tôi không thấy tội lỗi,

49
00:04:05,870 --> 00:04:07,205
hay cắn rứt lương tâm.

50
00:04:07,288 --> 00:04:10,708
Nếu thứ gì đó đe dọa, tôi giết nó.
Chán thì tôi đi săn.

51
00:04:11,292 --> 00:04:12,710
Đói thì tôi ăn.

52
00:04:16,256 --> 00:04:17,090
Và…

53
00:04:20,301 --> 00:04:21,636
không gì vui hơn thế.

54
00:04:25,306 --> 00:04:27,058
Nghe nói Akiko là mẹ cậu.

55
00:04:29,394 --> 00:04:30,353
Nhưng cậu biết…

56
00:04:33,648 --> 00:04:35,692
mẹ cậu đã chết như thế nào chứ?

57
00:04:38,945 --> 00:04:39,904
Tôi biết.

58
00:04:52,875 --> 00:04:53,876
Thế thì sao?

59
00:04:55,003 --> 00:04:56,671
Đều là quá khứ rồi, thì sao?

60
00:04:58,256 --> 00:05:02,135
Phu nhân Maeda là người đã nuôi dạy tôi.
Bà ấy đã bảo vệ tôi.

61
00:05:04,887 --> 00:05:07,098
Không nghĩ cậu bị bà ta lợi dụng ư?

62
00:05:12,770 --> 00:05:15,273
Con trai ngoan phải trả lời là: "Dạ".

63
00:05:20,403 --> 00:05:21,362
Cô không hiểu à?

64
00:05:21,863 --> 00:05:23,656
Tôi mới lợi dụng bà ta.

65
00:05:25,366 --> 00:05:26,576
Tôi chỉ cố tồn tại.

66
00:05:30,121 --> 00:05:30,955
Cho nên…

67
00:05:35,126 --> 00:05:36,336
cô hãy chết đi.

68
00:05:36,919 --> 00:05:38,755
Cô gái tên Yoon Chae Ok đó.

69
00:05:39,756 --> 00:05:40,840
Đem cô ta về đây.

70
00:05:41,591 --> 00:05:42,508
Vì anh của tôi.

71
00:05:42,592 --> 00:05:44,385
Người khiến cô ta chết

72
00:05:44,969 --> 00:05:46,804
phải là Ông chủ Jang.

73
00:05:46,888 --> 00:05:48,306
Cô hãy chết ở đây đi.

74
00:05:55,396 --> 00:05:57,398
Đứng im! Di chuyển là tôi bắn!

75
00:06:13,414 --> 00:06:15,750
Ông chủ Jang mà biết sẽ thất vọng lắm…

76
00:06:18,002 --> 00:06:20,254
khi cậu quyết định trở thành quái vật.

77
00:06:26,094 --> 00:06:27,428
Đợi đã, cậu ta…

78
00:06:37,980 --> 00:06:39,607
Đám người đó là ai nữa?

79
00:06:40,858 --> 00:06:43,236
Cô mau chạy đi. Không là chết đấy.

80
00:06:44,779 --> 00:06:46,030
Các người làm gì vậy?

81
00:06:56,874 --> 00:06:58,751
- Này!
- Chạy càng xa càng tốt.

82
00:06:58,835 --> 00:06:59,669
Nhanh lên.

83
00:08:14,452 --> 00:08:17,288
Ai vậy? Ai đã cử các người đến đây?

84
00:08:52,657 --> 00:08:55,743
Ở đây cậu không có cửa thắng đâu.

85
00:08:57,119 --> 00:08:57,954
Tôi nên thử chứ?

86
00:09:02,291 --> 00:09:04,126
Xem tôi có thắng được không.

87
00:09:10,633 --> 00:09:14,637
Rốt cuộc, Phu nhân Maeda
sẽ giết tất cả mọi người xung quanh cậu.

88
00:09:16,347 --> 00:09:18,808
Vì cuối cùng, điều mà cô ta muốn

89
00:09:19,517 --> 00:09:21,394
là để cậu phải đơn độc.

90
00:09:25,314 --> 00:09:28,901
Nếu phải nói rõ quan điểm của tôi,
tôi mặc xác bên nào thắng.

91
00:09:28,985 --> 00:09:31,779
Tôi chỉ muốn cuộc chiến này mau kết thúc.

92
00:09:35,241 --> 00:09:36,534
Để điều đó xảy ra,

93
00:09:37,535 --> 00:09:39,370
chẳng phải thứ này sẽ có ích ư?

94
00:09:50,631 --> 00:09:54,552
SINH VẬT GYEONGSEONG
RANH GIỚI GIỮA CỘNG SINH VÀ KÝ SINH

95
00:09:54,635 --> 00:09:58,556
TẬP BẢY
KẺ NGOÀI LỀ

96
00:10:03,853 --> 00:10:05,146
Xin Phu nhân nhân từ.

97
00:10:05,646 --> 00:10:08,524
Xin hãy nhân từ với Ho Jae,
chỉ một lần này thôi.

98
00:10:09,650 --> 00:10:10,484
Làm ơn.

99
00:10:10,985 --> 00:10:13,362
Tôi sẽ trông chừng cậu ấy thật kỹ.

100
00:10:14,030 --> 00:10:17,867
Tôi sẽ đảm bảo cậu ấy không xuất hiện
trước Phu nhân Maeda nữa.

101
00:10:17,950 --> 00:10:21,162
Tôi sẽ giữ cậu ấy thật chặt bằng mọi cách,

102
00:10:23,914 --> 00:10:25,916
nên xin hãy nhân từ lần này thôi.

103
00:10:26,500 --> 00:10:27,335
Anh có dám

104
00:10:29,128 --> 00:10:30,921
đem mạng sống ra thề không?

105
00:10:41,182 --> 00:10:43,976
Nếu như Phu nhân thực sự để Ho Jae sống,

106
00:10:46,062 --> 00:10:46,896
thì có ạ.

107
00:10:47,980 --> 00:10:48,814
Tôi sẽ thề.

108
00:11:01,744 --> 00:11:02,578
Ho Jae à.

109
00:11:21,639 --> 00:11:22,473
Ho Jae à.

110
00:11:24,433 --> 00:11:25,267
Ho Jae à,

111
00:11:25,810 --> 00:11:29,188
về… về nhà thôi, nhé? Ho Jae à.

112
00:11:31,857 --> 00:11:34,610
Ta hãy về nhà thôi. Về thôi.

113
00:11:34,694 --> 00:11:36,153
Nhé? Về nhà thôi.

114
00:11:55,923 --> 00:11:57,550
Tôi hiểu. Tôi sẽ đến ngay.

115
00:12:01,554 --> 00:12:05,349
- Không, cậu ở đây đi. Mình tôi đi thôi.
- Sao cơ? Anh đi đâu?

116
00:12:05,433 --> 00:12:08,686
Kwon Yong Gil đã tỉnh và đang tìm tôi.
Tôi sẽ quay lại.

117
00:12:26,412 --> 00:12:28,080
THÁM TỬ NOH JI SOO

118
00:12:28,164 --> 00:12:29,957
Ừ, Thám tử Noh à. Sao rồi?

119
00:12:34,044 --> 00:12:34,879
Đội trưởng.

120
00:12:37,798 --> 00:12:38,632
Đội trưởng.

121
00:12:40,134 --> 00:12:40,968
Đội trưởng!

122
00:12:50,978 --> 00:12:54,064
- Sao thế?
- Có vẻ Phu nhân Maeda đã biết kế hoạch.

123
00:14:35,082 --> 00:14:36,041
Mừng cậu đã đến.

124
00:14:37,710 --> 00:14:38,836
Tôi đã chờ cậu đấy.

125
00:14:58,105 --> 00:15:00,107
Bảo sao đường vào đây vắng vẻ thế.

126
00:15:00,983 --> 00:15:04,528
Bạn cũ quay lại mà,
ít ra tôi nên đối đãi thịnh tình thế chứ.

127
00:15:05,529 --> 00:15:06,864
Ta vẫn là bạn bè sao?

128
00:15:06,947 --> 00:15:08,949
Dù biết bao thời gian đã trôi qua,

129
00:15:09,533 --> 00:15:11,410
và biết bao thứ đã thay đổi,

130
00:15:11,911 --> 00:15:14,538
nhưng khi thấy
ta đứng đối diện nhau thế này,

131
00:15:16,081 --> 00:15:16,916
thì có lẽ vậy.

132
00:15:22,254 --> 00:15:23,756
Có lẽ đó là lý do…

133
00:15:36,602 --> 00:15:38,771
làm một người không được cậu nhớ tới

134
00:15:40,731 --> 00:15:42,983
cô đơn hơn là tôi nghĩ.

135
00:15:45,361 --> 00:15:47,696
Nếu cô biết tôi đã nhớ về cô thế nào,

136
00:15:49,531 --> 00:15:51,992
thì tốt nhất là đừng nhớ thì hơn.

137
00:15:52,910 --> 00:15:54,286
Thà rằng nhớ được

138
00:15:55,913 --> 00:15:58,749
với những ký ức đau khổ,
còn hơn là sống với

139
00:16:00,250 --> 00:16:01,251
sự trống rỗng.

140
00:16:01,835 --> 00:16:04,338
Với tôi, giờ cô không phải sự đau khổ nữa.

141
00:16:05,714 --> 00:16:06,715
Mà là sự đê tiện.

142
00:16:08,717 --> 00:16:09,969
Cậu vẫn nghĩ rằng

143
00:16:11,345 --> 00:16:14,723
sinh mạng của tất cả con người
đều như nhau sao?

144
00:16:14,807 --> 00:16:18,394
- Cô vẫn không nghĩ vậy ư?
- Còn sinh mạng của Yoon Chae Ok?

145
00:16:21,897 --> 00:16:25,109
Cậu vẫn thấy vậy về sinh mạng cô ấy chứ?

146
00:16:54,263 --> 00:16:55,472
Tôi đã luôn tò mò

147
00:16:56,473 --> 00:17:00,394
rằng đối với cậu, sinh mạng con người
tương đương nhau đến mức nào.

148
00:17:01,937 --> 00:17:02,771
Chẳng hạn như,

149
00:17:03,605 --> 00:17:05,441
anh bạn ở bệnh viện của cậu.

150
00:17:09,778 --> 00:17:12,531
- Anh sẽ chuyển đến phòng bệnh thường.
- Hả?

151
00:17:13,240 --> 00:17:14,074
Hay là

152
00:17:15,451 --> 00:17:16,952
anh bạn cảnh sát của cậu?

153
00:17:26,295 --> 00:17:29,131
Cả đứa trẻ Số 71 mà cậu đang tìm nữa.

154
00:17:29,214 --> 00:17:32,384
Nếu phải quyết định cứu,
hoặc sinh mạng tất cả bọn họ

155
00:17:33,385 --> 00:17:35,054
hoặc sinh mạng Yoon Chae Ok,

156
00:17:37,056 --> 00:17:38,724
cậu sẽ chọn bên nào?

157
00:17:39,308 --> 00:17:40,142
Không phải cô…

158
00:17:41,351 --> 00:17:42,436
Maeda, cô…

159
00:18:13,175 --> 00:18:14,885
Yoon Chae Ok không ở dưới đó.

160
00:18:15,844 --> 00:18:17,304
Cô ta sẽ sớm bị gỡ Najin

161
00:18:18,055 --> 00:18:19,807
ở khu bể chứa nước.

162
00:18:22,059 --> 00:18:23,352
Chỉ có hai khả năng.

163
00:18:23,894 --> 00:18:28,148
Cô ta sẽ mất hết ký ức, thành một
con người khác, như cậu một năm trước.

164
00:18:29,733 --> 00:18:32,736
Hoặc cô ta sẽ không thể
thoát ra khỏi bể nước

165
00:18:34,530 --> 00:18:35,614
và chết đuối.

166
00:18:38,659 --> 00:18:39,493
Giờ thì,

167
00:18:40,494 --> 00:18:42,121
cậu sẽ cứu bên nào trước?

168
00:18:44,373 --> 00:18:45,207
Yoon Chae Ok?

169
00:18:58,720 --> 00:18:59,596
Ném cô ta vào.

170
00:19:02,349 --> 00:19:03,183
Hay là…

171
00:19:05,060 --> 00:19:06,270
bạn bè cậu?

172
00:19:14,528 --> 00:19:15,737
Chọn đi, Ông chủ Jang.

173
00:19:17,281 --> 00:19:19,449
Cậu không có nhiều thời gian đâu.

174
00:19:19,533 --> 00:19:21,910
Sao cô phải làm đến mức này hả?

175
00:19:21,994 --> 00:19:23,996
Tôi chỉ muốn xác nhận thôi.

176
00:19:25,372 --> 00:19:29,710
Liệu những lời cậu nói có đúng không,
có áp dụng được ở đây không.

177
00:19:31,837 --> 00:19:32,671
Cậu nghĩ sao?

178
00:19:33,338 --> 00:19:37,509
Sinh mạng của mọi con người
vẫn như nhau chứ?

179
00:19:40,220 --> 00:19:41,221
Liệu chúng có còn

180
00:19:42,639 --> 00:19:43,891
công bằng không?

181
00:20:14,087 --> 00:20:14,922
Ông chủ Jang.

182
00:20:47,037 --> 00:20:49,331
Đội trưởng!

183
00:21:43,468 --> 00:21:44,594
Không, đừng xuống.

184
00:21:53,562 --> 00:21:55,022
Không! Đừng xuống!

185
00:21:56,064 --> 00:21:56,898
Không!

186
00:22:22,924 --> 00:22:24,384
Này, cậu điên rồi à?

187
00:22:24,926 --> 00:22:27,220
Sao lại xuống đây? Định làm gì vậy hả?

188
00:22:37,939 --> 00:22:39,107
Em từng đánh chúng rồi.

189
00:23:00,253 --> 00:23:01,088
Bỏ cuộc đi.

190
00:23:03,131 --> 00:23:04,716
Cô không thoát được đâu.

191
00:23:06,593 --> 00:23:08,220
Ông chủ Jang đang ở đâu?

192
00:23:11,598 --> 00:23:12,641
Nói cho tôi biết.

193
00:23:18,647 --> 00:23:19,898
Anh ấy còn sống chứ?

194
00:23:23,443 --> 00:23:26,029
Còn sống, nhưng cô khó mà gặp lại hắn lắm.

195
00:23:34,704 --> 00:23:38,542
Jang Tae Sang đã chọn cứu
những người khác, thay vì cô.

196
00:23:41,253 --> 00:23:42,838
Và vì quyết định đó,

197
00:23:44,172 --> 00:23:47,342
hắn sẽ bị xé xác và chết ở đó.

198
00:23:53,223 --> 00:23:55,392
Còn cô sẽ chết ở cái bể nước này.

199
00:23:58,228 --> 00:24:01,481
Nếu hai người muốn thắng,
lẽ ra nên chọn cách dễ hơn.

200
00:24:01,565 --> 00:24:03,275
Hai người quá cảm xúc,

201
00:24:03,358 --> 00:24:06,903
và có quá nhiều lý do tầm thường.

202
00:24:09,823 --> 00:24:12,826
Ai cũng có lý do riêng
để lựa chọn cuộc sống,

203
00:24:18,290 --> 00:24:21,626
và ai cũng có lý do riêng
để lựa chọn cái chết.

204
00:24:23,712 --> 00:24:25,213
Cô không sợ chết sao?

205
00:24:43,273 --> 00:24:45,734
Điều thực sự đáng sợ không phải cái chết…

206
00:24:55,118 --> 00:24:58,163
mà là bị bỏ lại đơn độc,
và còn chẳng thể chết.

207
00:25:11,718 --> 00:25:13,345
Đáng tiếc ghê, đôi mắt đó…

208
00:25:18,433 --> 00:25:19,643
Tôi rất thích chúng.

209
00:25:43,583 --> 00:25:45,460
Đó là gì vậy?

210
00:25:45,544 --> 00:25:46,628
Cái gì vậy hả?

211
00:25:46,711 --> 00:25:48,296
Im lặng đi. Trời ạ!

212
00:25:52,425 --> 00:25:53,468
Ho Jae!

213
00:25:57,347 --> 00:25:58,306
Này, Ho Jae!

214
00:26:00,308 --> 00:26:01,601
Ho Jae à, cậu ổn chứ?

215
00:26:02,185 --> 00:26:03,103
Chết tiệt!

216
00:26:06,606 --> 00:26:08,108
Không, khoan. Đợi đã.

217
00:26:08,191 --> 00:26:09,776
Đi đi! Đừng lại đây! Này!

218
00:26:13,530 --> 00:26:14,614
Chạy khỏi đây mau!

219
00:26:15,156 --> 00:26:16,575
- Mau cắt chúng đi.
- Ừ.

220
00:26:16,658 --> 00:26:17,951
Yong Gil…

221
00:26:19,661 --> 00:26:20,495
Trời ơi.

222
00:26:20,579 --> 00:26:21,830
Cái chân tôi.

223
00:26:26,459 --> 00:26:27,919
- Chết tiệt.
- Cắt mau.

224
00:26:28,712 --> 00:26:31,214
Này, Jong Hyeok đằng kia. Phải đưa nó đi.

225
00:26:31,298 --> 00:26:32,382
Mau lên nào.

226
00:26:37,512 --> 00:26:38,513
Rồi. Mau. Rồi.

227
00:26:41,891 --> 00:26:44,102
- Ho Jae à!
- Đằng sau có thang máy.

228
00:26:44,185 --> 00:26:45,687
Đi mau đi. Nhanh lên!

229
00:26:47,022 --> 00:26:48,023
Chết tiệt!

230
00:26:58,533 --> 00:26:59,701
Đi mau đi!

231
00:27:01,911 --> 00:27:02,912
Đi nào! Lẹ lên!

232
00:27:43,745 --> 00:27:47,415
- Giảm nhiệt xuống bao nhiêu ạ?
- Xuống đến tận 18 độ đi.

233
00:29:34,481 --> 00:29:35,315
Dừng lại đi.

234
00:29:43,531 --> 00:29:44,824
Cô cũng đang đau mà.

235
00:30:17,607 --> 00:30:20,109
Phát hiện khí ni-tơ.

236
00:30:20,193 --> 00:30:21,945
Xin hãy sơ tán.

237
00:30:27,408 --> 00:30:29,077
Phát hiện khí ni-tơ.

238
00:30:30,036 --> 00:30:31,037
Xin hãy sơ tán.

239
00:30:31,120 --> 00:30:32,121
Nó đây rồi!

240
00:30:36,000 --> 00:30:38,086
Phát hiện khí ni-tơ.

241
00:30:39,170 --> 00:30:40,338
Ho Jae, lẹ lên!

242
00:30:42,173 --> 00:30:43,466
Cậu ta làm gì vậy?

243
00:30:47,512 --> 00:30:50,306
Chờ chút, Ho Jae! Ho Jae à!

244
00:31:51,492 --> 00:31:52,493
Mọi người ổn chứ?

245
00:31:53,620 --> 00:31:54,913
Ho Jae à!

246
00:31:54,996 --> 00:31:56,998
Ho Jae à, cậu ổn chứ?

247
00:31:57,790 --> 00:32:01,836
Không kịp nói chuyện đâu.
Lên thêm lầu nữa sẽ có một hành lang dài.

248
00:32:01,920 --> 00:32:03,212
Đi hết hành lang đó.

249
00:32:03,713 --> 00:32:07,800
Rồi nếu đi qua cánh cửa sắt bên phải,
sẽ có lối đi ra thẳng ngoài.

250
00:32:07,884 --> 00:32:08,927
Đợi chút đã.

251
00:32:09,802 --> 00:32:10,970
Này, thế còn cậu?

252
00:32:11,054 --> 00:32:12,805
Yoon Chae Ok vẫn đang ở đây.

253
00:32:12,889 --> 00:32:14,474
Không. Không được đâu!

254
00:32:14,557 --> 00:32:16,309
Cậu đừng có làm vậy!

255
00:32:18,227 --> 00:32:19,938
Ra rồi hãy gọi cảnh sát ngay.

256
00:32:20,647 --> 00:32:21,481
Ừ.

257
00:32:21,564 --> 00:32:22,398
Đợi đã.

258
00:32:23,149 --> 00:32:25,985
Đi với bọn anh đi, nhé?
Ta hãy cùng ra ngoài.

259
00:32:26,527 --> 00:32:29,113
Ai còn đang sống thì cần phải sống mà!

260
00:32:32,450 --> 00:32:35,578
Đi trước đi. Em sẽ đưa cô ấy ra cùng.

261
00:33:51,237 --> 00:33:52,321
Tình hình sao rồi?

262
00:33:53,072 --> 00:33:55,908
Nhiệt độ trong bể vừa giảm xuống 20 độ.

263
00:33:56,576 --> 00:33:58,619
Hai, ba phút nữa sẽ xuống 18 độ.

264
00:33:59,412 --> 00:34:01,873
Cô ta sẽ bị ngừng tim sớm thôi.

265
00:34:08,296 --> 00:34:09,213
Ông chủ Jang.

266
00:34:12,175 --> 00:34:14,052
Em muốn đến chỗ anh.

267
00:34:17,096 --> 00:34:18,181
Có điều này…

268
00:34:20,266 --> 00:34:21,976
em muốn nói với anh.

269
00:34:24,687 --> 00:34:26,564
Có rất nhiều thứ em muốn làm…

270
00:34:28,608 --> 00:34:29,859
cùng anh.

271
00:35:01,057 --> 00:35:01,891
Cái gì vậy?

272
00:35:05,061 --> 00:35:06,562
Najin không ngủ ư?

273
00:35:33,131 --> 00:35:34,173
Sao mẹ làm vậy?

274
00:35:36,050 --> 00:35:36,884
Mẹ thực sự…

275
00:35:39,220 --> 00:35:40,596
định giết con sao?

276
00:35:44,142 --> 00:35:45,726
Lẽ ra ta đã nên giết con

277
00:35:47,478 --> 00:35:48,688
một năm trước rồi.

278
00:35:50,314 --> 00:35:52,316
Khi con chọn Ông chủ Jang thay vì ta.

279
00:35:57,905 --> 00:35:59,448
Đã từng có phút giây nào…

280
00:36:03,953 --> 00:36:05,955
mẹ coi con là con chưa?

281
00:36:08,666 --> 00:36:10,877
Con người có những lúc thật yếu đuối.

282
00:36:12,378 --> 00:36:16,007
Tình mẹ con, tình đồng liêu,
tình yêu, tình yêu nước, vân vân.

283
00:36:17,842 --> 00:36:21,762
Khi tự giam mình với nỗi ám ảnh về các
mối quan hệ cá nhân, vặt vãnh như vậy,

284
00:36:22,638 --> 00:36:24,307
con người sẽ trở nên vô dụng

285
00:36:25,558 --> 00:36:27,101
và thật đáng thương.

286
00:36:28,853 --> 00:36:29,896
Họ bị lợi dụng,

287
00:36:30,855 --> 00:36:33,149
và trở nên dễ bóc lột, dễ bị loại bỏ.

288
00:36:35,026 --> 00:36:36,402
Ta đâu có nuôi dạy con

289
00:36:37,278 --> 00:36:38,905
theo cách đó, Seung Jo.

290
00:36:40,448 --> 00:36:42,158
Ta đã đánh đập, rèn luyện con

291
00:36:42,658 --> 00:36:45,119
để con không bị bám chấp vào thứ gì,

292
00:36:45,828 --> 00:36:47,830
để con có thể tự trở nên hoàn hảo.

293
00:36:50,541 --> 00:36:52,543
Nhưng con vẫn đi tìm một người mẹ

294
00:36:53,419 --> 00:36:54,921
và dựa vào Jang Tae Sang.

295
00:36:57,757 --> 00:36:58,966
Thật đáng thất vọng.

296
00:37:15,608 --> 00:37:16,484
Con xin lỗi.

297
00:37:21,864 --> 00:37:23,366
Mẹ thất vọng, có nghĩa là

298
00:37:25,243 --> 00:37:27,620
mẹ đã có mong đợi ở con, dù ít đến đâu.

299
00:37:29,455 --> 00:37:30,289
Được rồi.

300
00:37:31,707 --> 00:37:32,792
Từ giờ con sẽ tốt hơn.

301
00:37:34,669 --> 00:37:36,462
Con sẽ không trông mong vào ai

302
00:37:38,172 --> 00:37:39,257
hay mong đợi gì nữa.

303
00:37:40,258 --> 00:37:41,092
Vậy nên…

304
00:37:50,393 --> 00:37:52,061
giờ mẹ hãy công nhận con đi.

305
00:37:54,772 --> 00:37:56,691
Con sẽ không bị ràng buộc bởi mẹ

306
00:37:59,568 --> 00:38:01,320
và tự mình trở nên hoàn hảo.

307
00:39:32,119 --> 00:39:33,287
Đẹp quá.

308
00:40:05,903 --> 00:40:07,238
Tim cô ta đã dừng đập.

309
00:40:52,241 --> 00:40:53,951
Tôi sẽ lấy Najin đó.

310
00:42:03,729 --> 00:42:04,563
Anh có nghĩ

311
00:42:05,773 --> 00:42:09,485
chúng ta rồi cũng sẽ
đến lúc được hạnh phúc không?

312
00:42:13,113 --> 00:42:14,323
Chắc chắn nó sẽ đến.

313
00:42:23,624 --> 00:42:26,210
Anh sẽ đảm bảo rằng nó sẽ đến.

314
00:42:55,322 --> 00:42:56,156
Gì vậy?

315
00:42:58,659 --> 00:43:00,202
Giờ cháu sẽ thế nào ạ?

316
00:43:00,869 --> 00:43:01,704
Trước hết là,

317
00:43:02,371 --> 00:43:06,709
đã có ba người chết, nên cháu
sẽ phải bước ra và trả giá cho tội lỗi đó.

318
00:43:08,961 --> 00:43:09,962
Chú sẽ

319
00:43:10,546 --> 00:43:15,050
giúp cháu có nhiều yếu tố giảm nhẹ
nhất có thể, nên đừng lo lắng quá.

320
00:43:18,470 --> 00:43:19,305
Mau lên nào.

321
00:43:19,805 --> 00:43:20,639
Này, ở đây!

322
00:43:23,392 --> 00:43:24,393
Chuyện gì vậy?

323
00:43:25,311 --> 00:43:26,562
- Anh ổn chứ?
- Sao vậy?

324
00:43:26,645 --> 00:43:28,314
- Ổn.
- Bị thương nặng không?

325
00:43:28,397 --> 00:43:30,566
- Đi được chứ?
- Chắc chân tôi gãy rồi.

326
00:43:30,649 --> 00:43:31,483
Sao giờ? Thật là.

327
00:43:32,318 --> 00:43:37,406
Ta sẽ bắt đầu khám xét khẩn cấp Jeonseung
Biotech. Mau lấy lệnh khám, Thám tử Noh.

328
00:43:37,489 --> 00:43:38,907
- Vâng.
- Này. Ôi trời.

329
00:43:39,908 --> 00:43:40,743
Anh ổn chứ?

330
00:43:42,995 --> 00:43:44,496
Mỗi hai người thoát ra ạ?

331
00:43:53,005 --> 00:43:53,839
Gì cơ?

332
00:43:54,506 --> 00:43:55,799
Mỗi hai người thoát ra ạ?

333
00:44:00,596 --> 00:44:03,223
Ừ. Chỉ có hai bọn tôi thôi.

334
00:44:03,307 --> 00:44:04,224
À. Vâng.

335
00:44:57,361 --> 00:44:59,279
Cửa chắn đang mở.

336
00:45:03,617 --> 00:45:06,412
TIẾN HÀNH KHÁM XÉT VÀ TỊCH THU
JEONSEUNG BIOTECH

337
00:45:06,495 --> 00:45:10,624
CÔNG TỐ TRIỆU TẬP CHỦ TỊCH JEONSEUNG
ĐIỀU TRA VỀ THÍ NGHIỆM CON NGƯỜI TRÁI PHÉP

338
00:45:10,708 --> 00:45:13,794
ĐIỀU TRA GẶP KHÓ VÌ CHƯA RÕ
PHÒNG THÍ NGHIỆM CON NGƯỜI CÓ TỒN TẠI

339
00:45:24,346 --> 00:45:25,222
Ôi, ngon quá.

340
00:46:36,877 --> 00:46:39,213
Ra ngoài ăn đi. Trễ mất bây giờ.

341
00:46:39,713 --> 00:46:40,547
Vâng!

342
00:46:42,007 --> 00:46:43,342
Cháu ra đây ạ.

343
00:46:47,513 --> 00:46:49,306
Nay trường lại tan muộn nữa à?

344
00:46:49,890 --> 00:46:50,974
À…

345
00:46:51,058 --> 00:46:56,772
Câu lạc bộ ngoại khóa tổ chức hội chợ gây
quỹ. Rồi đi uống nên chắc cháu về trễ ạ.

346
00:46:59,775 --> 00:47:00,609
Ngon quá đi.

347
00:47:00,692 --> 00:47:01,944
- Ngon chứ hả?
- Vâng.

348
00:47:07,866 --> 00:47:10,536
Này, cháu có bạn trai chưa thế?

349
00:47:12,538 --> 00:47:13,747
Bạn trai ấy ạ?

350
00:47:17,626 --> 00:47:18,460
Chắc là…

351
00:47:21,547 --> 00:47:22,840
đến lúc sẽ có thôi.

352
00:47:27,970 --> 00:47:29,763
Đây, ăn thịt nữa đi này.

353
00:47:34,309 --> 00:47:35,811
Ôi, ngon quá đi.

354
00:47:39,231 --> 00:47:43,151
- Nay trang điểm xinh thế.
- Ở hội chợ hôm nay…

355
00:47:44,570 --> 00:47:45,863
Mặc đồ cũng đẹp nữa.

356
00:47:48,448 --> 00:47:51,535
Thi thoảng, tôi có một giấc mơ.

357
00:47:58,041 --> 00:48:01,461
Giấc mơ rằng tôi đuổi theo ai đó hàng đêm.

358
00:48:03,755 --> 00:48:07,676
Tôi còn chẳng biết đó là ai,
cũng chẳng nhớ được gì nhiều,

359
00:48:10,178 --> 00:48:13,348
nhưng tim tôi đau như xé
trước khi tỉnh dậy.

360
00:48:15,893 --> 00:48:17,436
Giờ, mùa xuân đã qua,

361
00:48:19,062 --> 00:48:20,355
và mùa hè sẽ lại đến.

362
00:49:55,575 --> 00:49:58,537
Và chúng ta sẽ lại tiếp tục sống.

363
00:52:04,496 --> 00:52:09,126
TƯỞNG NHỚ NHỮNG ĐỒNG NGHIỆP CỦA CHÚNG TA
KIM HYEON JUNG VÀ OH HYO JEONG

364
00:52:40,073 --> 00:52:41,199
Xin cứ tiếp tục đi.

365
00:54:23,677 --> 00:54:25,679
Biên dịch: Lê Minh

