1
00:00:19,600 --> 00:00:21,440
Làm thiếu nữ không như các bạn nghĩ.

2
00:00:22,640 --> 00:00:24,360
Chúng tôi chịu áp bức về thể xác.

3
00:00:24,880 --> 00:00:26,520
- Và tinh thần.
- Xin lỗi.

4
00:00:26,600 --> 00:00:28,680
Không được tự lựa chọn số phận.

5
00:00:29,400 --> 00:00:31,680
Vì lẽ đó, chúng tôi bất hạnh tột cùng.

6
00:00:38,200 --> 00:00:40,880
Công tước xứ Tejada, vị hôn phu của cô.

7
00:00:41,400 --> 00:00:43,200
Antonio Bianda. Hân hạnh gặp em.

8
00:00:47,600 --> 00:00:49,880
Nhưng đôi khi,
trong cảnh khốn khổ cùng cực,

9
00:00:49,960 --> 00:00:51,960
sẽ có một chuyện thay đổi tất cả.

10
00:01:10,200 --> 00:01:12,960
Khi đó, ta phải chọn
giữa tiếp tục bất hạnh…

11
00:01:15,200 --> 00:01:16,560
hoặc sống.

12
00:01:17,280 --> 00:01:20,920
Vì từ khoảnh khắc đó, ta không thể
chịu đựng nổi cuộc sống cũ nữa.

13
00:01:21,440 --> 00:01:24,680
Và ta buộc lòng phải nổi loạn.

14
00:01:25,480 --> 00:01:28,880
Giá như mỗi hành động nổi loạn
đều đáng quý như Sara.

15
00:01:29,480 --> 00:01:34,240
Đa phần đều tầm thường hơn nhiều.
Như bỏ ngoài tai mọi lời khuyên, quy tắc.

16
00:01:34,320 --> 00:01:36,560
Đặc biệt là từ những người đi kèm.

17
00:01:37,400 --> 00:01:40,600
Ngay cả khi ta không nhận thức được
hậu quả việc ta làm.

18
00:01:43,440 --> 00:01:46,280
DOLORES
BỎ ĐI CHÂU MỸ

19
00:01:46,360 --> 00:01:50,360
CÓ 2 ĐỜI CHỒNG,
7 ĐỨA CON VÀ 3 NHÂN TÌNH

20
00:01:50,440 --> 00:01:53,920
JACINTA
HÓA ĐIÊN

21
00:01:54,000 --> 00:01:57,800
CA BỆNH CỦA CÔ ĐƯỢC NGHIÊN CỨU
Ở PHÒNG THÍ NGHIỆM TÂM LÝ LEIPZIG ĐẦU TIÊN

22
00:02:00,400 --> 00:02:03,920
ADA
ĐI TU

23
00:02:04,520 --> 00:02:09,200
CÔ LÀ CHUYÊN GIA LÀM HẠNH NHÂN NGÀO ĐƯỜNG

24
00:02:09,960 --> 00:02:11,160
Giờ các bạn biết rồi đấy.

25
00:02:11,240 --> 00:02:15,600
Tôi là người bầu bạn giỏi nhất
vì tôi giỏi đuổi họ đi nhất.

26
00:02:16,120 --> 00:02:18,320
Nhưng chân tướng sẽ luôn bị phơi bày.

27
00:02:19,080 --> 00:02:22,640
Khi đó ta sẽ phải lựa chọn.
Vùng lên hay khuất phục?

28
00:02:24,480 --> 00:02:27,440
Và thật không may, cả cuộc đời ta
phụ thuộc vào quyết định đó.

29
00:02:29,280 --> 00:02:31,120
Bây giờ đã hiểu lý do tôi nói dối chưa?

30
00:02:44,080 --> 00:02:45,600
HOAN HÔ!

31
00:02:48,160 --> 00:02:50,400
CẨM NANG CHO THIẾU NỮ

32
00:02:50,480 --> 00:02:52,400
BÀI HỌC 3: QUÁ KHỨ ĐÃ LÀ QUÁ KHỨ

33
00:02:56,240 --> 00:02:58,120
Sao cô nói dối tôi, cô Bianda?

34
00:02:58,200 --> 00:03:02,480
Đây chính là khoảnh khắc đời tôi
có thể tàn lụi và kết thúc thế này.

35
00:03:03,000 --> 00:03:06,280
ELENA TRỞ THÀNH
NGƯỜI ĐI KÈM TỒI TỆ NHẤT THÀNH PHỐ

36
00:03:06,360 --> 00:03:10,800
CÔ KHÔNG BAO GIỜ KIẾM ĐƯỢC CÔNG VIỆC KHÁC

37
00:03:11,480 --> 00:03:14,560
ANGUSTIAS
UỐNG SÂM-PANH ĂN MỪNG

38
00:03:15,880 --> 00:03:17,480
Cô biết chuyện con tôi khi nào?

39
00:03:17,560 --> 00:03:20,000
Ông ấy nói "con" à?
Không dám nói là tôi vui,

40
00:03:20,520 --> 00:03:23,480
nhưng tha thứ cho con mình
luôn dễ hơn, phải không?

41
00:03:23,560 --> 00:03:24,760
Tôi không hiểu ý ngài.

42
00:03:25,520 --> 00:03:28,040
Con gái ngài
cần được chăm sóc nghiêm chỉnh.

43
00:03:28,120 --> 00:03:30,040
Tôi đã chăm sóc họ như vậy.

44
00:03:30,120 --> 00:03:31,280
Đủ rồi.

45
00:03:34,080 --> 00:03:37,080
Cô mong tôi tin cô không biết
Sara gặp gỡ người đàn ông đó?

46
00:03:37,160 --> 00:03:38,520
Cha ơi, thầy ấy dạy con học.

47
00:03:38,600 --> 00:03:40,360
Cô có biết không, cô Bianda?

48
00:03:40,440 --> 00:03:42,800
- Cha, con đã xin chị ấy giấu kín.
- Tiểu thư!

49
00:03:47,440 --> 00:03:48,880
Tôi xin lỗi, ngài Pedro.

50
00:03:49,760 --> 00:03:51,400
- Tôi đã nói dối…
- Con cũng biết.

51
00:03:56,600 --> 00:03:57,440
Con nữa.

52
00:04:03,800 --> 00:04:07,120
Không ai dành một giây
nghĩ về thanh danh của gia đình này à?

53
00:04:07,200 --> 00:04:10,080
- Nếu ai đó thấy thì sao?
- Không ai thấy con.

54
00:04:10,160 --> 00:04:12,560
Dù vậy vẫn sai. Vẫn là chuyện tai tiếng!

55
00:04:12,640 --> 00:04:14,440
Cha, nếu cần, con sẽ ra khỏi nhà!

56
00:04:14,520 --> 00:04:17,840
Cha muốn thế nào hơn?
Mang tiếng có đứa con đi học hay bỏ nhà?

57
00:04:17,920 --> 00:04:18,960
Đừng đe dọa cha!

58
00:04:19,040 --> 00:04:21,200
Con không hiểu muốn học có gì sai!

59
00:04:21,960 --> 00:04:24,280
Bà Angustias, kiến thức bà dạy rất bổ ích.

60
00:04:24,360 --> 00:04:25,960
Cháu đã đỗ kỳ thi đầu vào.

61
00:04:28,320 --> 00:04:29,160
Thật sao?

62
00:04:30,080 --> 00:04:31,120
Chúc mừng chị.

63
00:04:31,200 --> 00:04:32,840
Nghe vậy tôi rất mừng, tiểu thư.

64
00:04:32,920 --> 00:04:34,840
Đừng khuyến khích con bé nữa!

65
00:04:41,920 --> 00:04:42,960
Ngài Pedro!

66
00:04:45,960 --> 00:04:47,160
Tôi xin được nói…

67
00:04:50,000 --> 00:04:51,800
chuyện này cũng do ngài một phần.

68
00:04:53,600 --> 00:04:54,440
Vợ ngài nữa.

69
00:04:55,880 --> 00:04:56,880
Sao cô dám?

70
00:04:57,800 --> 00:05:00,720
Ngài nghĩ tính tò mò của con ngài
ngẫu nhiên mà có ư?

71
00:05:01,200 --> 00:05:02,360
Vô duyên vô cớ?

72
00:05:03,360 --> 00:05:04,680
Ngài nhìn ngôi nhà đi.

73
00:05:06,320 --> 00:05:08,480
Đâu đâu cũng có sách và hơi thở văn hóa.

74
00:05:08,560 --> 00:05:10,960
Tôi đã ở nhiều ngôi nhà
chỉ có thánh giá và khung cửi.

75
00:05:12,520 --> 00:05:15,080
Ngài đã nuôi dạy ba người con sáng dạ,
đam mê cuộc sống.

76
00:05:15,600 --> 00:05:17,560
Không phải những bình hoa
chỉ biết uống trà.

77
00:05:18,720 --> 00:05:20,320
Đó là điều ngài nên tự hào.

78
00:05:21,520 --> 00:05:25,400
Cha, ba năm nữa con sẽ tốt nghiệp.
Sau đó con sẽ cố gắng tìm chồng.

79
00:05:25,480 --> 00:05:28,880
Chỉ cần cha hứa với con,
con cũng hứa với cha.

80
00:05:42,440 --> 00:05:43,680
Cha cho phép con nhé?

81
00:06:05,080 --> 00:06:08,080
Vào đi. Đi thực hiện ước mơ của cô đi.

82
00:06:09,400 --> 00:06:10,240
Chúc chị may mắn.

83
00:06:16,880 --> 00:06:18,880
Em gái em sẽ học tốt, phải không?

84
00:06:20,520 --> 00:06:21,520
Tất nhiên rồi.

85
00:06:23,600 --> 00:06:25,560
Cô ấy rất may vì cha cô đồng ý.

86
00:06:26,160 --> 00:06:28,640
Tôi chưa từng gặp ai
đam mê vô hạn như vậy.

87
00:06:29,960 --> 00:06:32,400
Em gái cô thật thông minh và dũng cảm.

88
00:06:33,720 --> 00:06:34,880
Không sợ hãi điều gì.

89
00:06:36,840 --> 00:06:38,920
Một người tiên phong bẩm sinh.

90
00:06:54,960 --> 00:06:55,800
Đừng ngồi đó.

91
00:06:57,480 --> 00:06:59,040
Tôi muốn nghe giảng rõ.

92
00:07:00,760 --> 00:07:02,800
Hôm nay học gì vậy? Đan len à?

93
00:07:27,760 --> 00:07:29,720
Không thể tin được. Anh ấy kìa.

94
00:07:29,800 --> 00:07:31,000
Xin chào các cô.

95
00:07:32,480 --> 00:07:34,120
Trùng hợp quá, hay thật.

96
00:07:34,200 --> 00:07:35,440
Đúng vậy thật.

97
00:07:35,520 --> 00:07:39,200
Không phải. Chúng ta đã gặp anh ấy
bảy lần trong bảy ngày.

98
00:07:39,720 --> 00:07:41,000
Phiền phức quá đi.

99
00:07:42,440 --> 00:07:43,960
Anh ấy muốn tán tỉnh em.

100
00:07:45,080 --> 00:07:49,200
Nhưng trong hoàn cảnh này,
em nên chọn một người mình tin tưởng.

101
00:07:50,160 --> 00:07:51,000
Như anh S.

102
00:07:52,080 --> 00:07:54,520
Anh S? Anh S là ai?

103
00:07:58,080 --> 00:07:59,080
Gabriel!

104
00:08:04,280 --> 00:08:06,000
Anh làm cái trò gì vậy?

105
00:08:06,080 --> 00:08:07,600
Đó là điều tiểu thư của em cần.

106
00:08:07,680 --> 00:08:09,880
Để cô ấy đi cùng tôi
sẽ giúp cô ấy có giá hơn.

107
00:08:09,960 --> 00:08:12,640
Không cần đâu.
Cô ấy đã có người trong lòng.

108
00:08:12,720 --> 00:08:16,880
Thì sao? Con người muốn cái
mình không thể có. Ghen tị luôn hữu ích.

109
00:08:20,880 --> 00:08:22,800
Gabriel, đừng đùa giỡn với tôi.

110
00:08:22,880 --> 00:08:24,040
Ai đùa giỡn chứ?

111
00:08:26,320 --> 00:08:29,000
Anh muốn tôi tin ta chỉ tình cờ gặp mặt à?

112
00:08:29,080 --> 00:08:31,640
Để tôi giúp em.
Tôi sẽ không nói với ai cả.

113
00:08:33,720 --> 00:08:34,560
Elena.

114
00:08:35,920 --> 00:08:39,280
Em quyết định đi. Tôi có thể hẹn hò
với cô ấy hoặc với em.

115
00:08:44,760 --> 00:08:46,920
Có đúng là một hầu tước
đang tán tỉnh Cristina?

116
00:08:47,000 --> 00:08:49,040
Bà ngạc nhiên là tôi được việc à?

117
00:08:49,120 --> 00:08:51,120
Vậy tốt hơn là giấu giếm…

118
00:08:51,200 --> 00:08:52,680
Alicia đã kể với bà chuyện Sara.

119
00:08:52,760 --> 00:08:55,280
Bà mưu toan làm tôi mất việc,
nhưng đừng hòng.

120
00:08:55,360 --> 00:08:57,320
- Không dọa được tôi đâu.
- Tốt.

121
00:08:58,280 --> 00:09:00,360
Tiểu thư, tôi có ý này về hầu tước.

122
00:09:00,440 --> 00:09:01,480
Hãy lợi dụng anh ấy.

123
00:09:02,640 --> 00:09:05,480
Santiago đã yêu cô nhiều năm,
nhưng cần một cú hích.

124
00:09:05,560 --> 00:09:06,440
Làm anh ấy ghen.

125
00:09:06,520 --> 00:09:08,880
Cùng hầu tước đến dự tiệc của bà Paquita.

126
00:09:08,960 --> 00:09:10,280
Đó là tâm điểm của mùa.

127
00:09:10,360 --> 00:09:12,440
Tổ chức để mừng
người họ hàng Amelia đến thăm.

128
00:09:12,520 --> 00:09:15,720
Ai cũng đến tham dự, kể cả Santiago.

129
00:09:15,800 --> 00:09:20,440
Anh ấy sẽ thấy hai người khiêu vũ
và cười đùa. Anh ấy sẽ ghen và tỏ tình.

130
00:09:20,520 --> 00:09:22,840
Sau đó mọi người sẽ hạnh phúc mãi mãi.

131
00:09:22,920 --> 00:09:24,960
Còn tôi tránh được kết cục…

132
00:09:26,840 --> 00:09:28,080
Kế hoạch hay quá nhỉ?

133
00:09:31,080 --> 00:09:32,280
Em có ý này hay hơn.

134
00:09:34,280 --> 00:09:35,160
Sao phải đợi?

135
00:09:36,240 --> 00:09:38,160
Ta sẽ mời hầu tước tới uống trà.

136
00:10:12,520 --> 00:10:13,640
Anh luôn đúng giờ.

137
00:10:13,720 --> 00:10:15,640
Cảm ơn Inés. Tôi được mời tới uống trà.

138
00:10:22,000 --> 00:10:23,160
Anh Santiago!

139
00:10:23,240 --> 00:10:24,080
Xin chào.

140
00:10:25,360 --> 00:10:26,320
Gặp anh vui quá.

141
00:10:28,640 --> 00:10:31,240
Sáng nay anh không đến, thật buồn,
chị Bianda nhỉ?

142
00:10:31,320 --> 00:10:32,360
Đúng vậy.

143
00:10:33,520 --> 00:10:36,880
Em gái cô ấy nói sẽ giết anh
vì bỏ lỡ, xin dẫn lời:

144
00:10:36,960 --> 00:10:38,840
"Khoảnh khắc lịch sử của phụ nữ cả nước".

145
00:10:40,000 --> 00:10:42,720
Cũng đúng thôi.
Tôi phải họp xử lý công việc…

146
00:10:42,800 --> 00:10:45,120
- Ở tòa soạn à?
- Ừ, ở tòa soạn.

147
00:10:45,200 --> 00:10:46,640
Có gì thú vị không?

148
00:10:47,720 --> 00:10:49,720
Em quan tâm tới tờ báo từ khi nào?

149
00:10:52,920 --> 00:10:55,040
Em thấy mọi việc anh làm đều thú vị.

150
00:10:57,560 --> 00:11:03,040
Một nhà sản xuất sân khấu đã thuê anh
viết lời cho một vở zarzuela.

151
00:11:03,920 --> 00:11:06,040
Em thích zarzuela lắm.

152
00:11:06,120 --> 00:11:07,040
Anh đã từ chối.

153
00:11:08,280 --> 00:11:11,120
Anh thấy thể loại này quá tầm thường.

154
00:11:14,800 --> 00:11:16,600
Gì vậy? Tôi không nghe rõ.

155
00:11:16,680 --> 00:11:18,520
Không. Cứ vờ như tôi không ở đây.

156
00:11:18,600 --> 00:11:21,760
Cô làm ồn như vậy thì sao giả vờ nổi.
Có vấn đề gì?

157
00:11:21,840 --> 00:11:24,840
Anh nói zarzuela tầm thường.
Tôi thấy khá ngạo mạn.

158
00:11:24,920 --> 00:11:26,880
Ngạo mạn?
Được cô nói vậy cũng coi như khen.

159
00:11:26,960 --> 00:11:29,560
Nhưng nếu thuê anh soạn một vở opera,
anh sẽ đồng ý nhỉ?

160
00:11:30,160 --> 00:11:32,240
Anh khinh việc sáng tác cho dân thường à?

161
00:11:32,320 --> 00:11:34,040
Không. Chỉ là…

162
00:11:35,520 --> 00:11:39,360
Tôi không hợp viết các thể loại đại chúng.
Tôi là tiểu thuyết gia.

163
00:11:39,440 --> 00:11:43,800
Ý chị Bianda muốn nói
anh không nên hạn chế các cơ hội.

164
00:11:43,880 --> 00:11:48,200
Phải. Có khi anh lại thấy
thú vị hơn là cứ viết mãi một thứ.

165
00:11:51,720 --> 00:11:53,680
Thưa, có Hầu tước xứ Bayona đến.

166
00:12:05,800 --> 00:12:06,640
Tiểu thư.

167
00:12:09,080 --> 00:12:10,280
Cô vẫn luôn xinh đẹp.

168
00:12:10,360 --> 00:12:11,960
Không, tôi không bịa đâu.

169
00:12:12,040 --> 00:12:14,040
Ở châu Phi, mọi thứ đều rất khác.

170
00:12:14,120 --> 00:12:15,400
Sao anh biết rõ vậy?

171
00:12:16,280 --> 00:12:18,280
Hành vi của con người thu hút tôi.

172
00:12:19,040 --> 00:12:24,160
Phải nghiên cứu các nền văn hóa khác
để nhận ra có lẽ ta kém tiến bộ nhất.

173
00:12:25,280 --> 00:12:26,200
Thật khiêm tốn.

174
00:12:27,080 --> 00:12:29,360
Anh có bỏ tước vị
để làm nhà nhân chủng học?

175
00:12:29,440 --> 00:12:30,880
Sao tôi lại làm vậy?

176
00:12:30,960 --> 00:12:32,960
Tôi có thể có cả tiền và tri thức.

177
00:12:34,360 --> 00:12:35,280
Đúng không?

178
00:12:37,840 --> 00:12:38,680
Anh Santiago.

179
00:12:38,760 --> 00:12:40,760
- Sao?
- Cha em từng ở Guinea nhỉ?

180
00:12:40,840 --> 00:12:44,480
Nhưng Guinea không giống
những cộng đồng nguyên thủy hơn.

181
00:12:44,560 --> 00:12:47,440
Ví dụ, có một ngôi làng
cho phụ nữ tự chọn chồng.

182
00:12:48,800 --> 00:12:50,520
Bằng đôi mắt của họ.

183
00:12:51,520 --> 00:12:52,560
Mắt họ sao?

184
00:12:53,600 --> 00:12:55,320
Đôi mắt không bao giờ nói dối.

185
00:13:00,120 --> 00:13:01,960
Các bạn đang thích thú lắm nhỉ?

186
00:13:02,600 --> 00:13:04,960
Hãy biết
người tử tế không nên làm như vậy.

187
00:13:05,040 --> 00:13:06,640
Tôi muốn đến thăm miền Nam.

188
00:13:06,720 --> 00:13:08,320
Tôi rất yêu mến vùng đất đó.

189
00:13:09,120 --> 00:13:09,960
Cádiz.

190
00:13:12,320 --> 00:13:13,920
Một nơi đầy mê hoặc.

191
00:13:15,160 --> 00:13:20,560
Ánh sáng, âm nhạc,
mọi người nhảy múa, lâu đài Santa Marta.

192
00:13:20,640 --> 00:13:21,760
Santa Catalina.

193
00:13:22,720 --> 00:13:24,600
Đừng nói cô cũng biết thành phố đó?

194
00:13:24,680 --> 00:13:27,320
Tôi sống ở đó một thời gian. Vì công việc.

195
00:13:28,040 --> 00:13:30,440
Chắc thời gian lưu trú ở đó rất vui.

196
00:13:30,520 --> 00:13:32,960
Không hề. Không có gì đáng nhớ hết.

197
00:13:33,040 --> 00:13:34,600
Thứ lỗi cho tôi xen ngang.

198
00:13:34,680 --> 00:13:37,640
Bà Paquita gửi cho tiểu thư một bức điện.

199
00:13:37,720 --> 00:13:40,040
Tôi e rằng không phải tin tốt.

200
00:13:41,640 --> 00:13:46,280
Bà Amelia, người họ hàng
của bà Paquita, đã mất.

201
00:13:46,360 --> 00:13:48,360
Chắc bà ấy là bạn của gia đình cô.

202
00:13:49,240 --> 00:13:50,440
Bà Amelia ư?

203
00:13:51,400 --> 00:13:54,920
Không hẳn. Bà là vợ của họ hàng
của chồng của một người bạn gia đình tôi.

204
00:13:55,000 --> 00:13:57,840
Bà ấy sống ở Bavaria.
Mỗi năm chúng tôi chỉ gặp một lần.

205
00:13:57,920 --> 00:13:59,160
Nhưng bà rất dễ mến.

206
00:13:59,240 --> 00:14:00,560
Cầu mong bà yên nghỉ.

207
00:14:01,400 --> 00:14:02,480
Rất thuận lợi.

208
00:14:04,040 --> 00:14:05,000
Làm lần nữa nhé?

209
00:14:06,920 --> 00:14:08,640
Vui lên đi, cô Bianda.

210
00:14:08,720 --> 00:14:12,480
Riêng lần này, tôi hoàn toàn không muốn
đuổi người đi kèm.

211
00:14:16,160 --> 00:14:17,040
Anh Torres.

212
00:14:19,560 --> 00:14:21,080
Buổi chiều tốt lành.

213
00:14:21,160 --> 00:14:22,280
Hai người cũng vậy.

214
00:14:25,320 --> 00:14:26,240
Chào cô Bianda.

215
00:14:27,400 --> 00:14:28,240
Hầu tước.

216
00:14:31,760 --> 00:14:33,280
Tối nay lúc mười giờ.

217
00:14:34,600 --> 00:14:35,800
Tôi không đến đâu.

218
00:14:40,000 --> 00:14:42,560
Vậy tôi sẽ phải xin gặp cô ấy lần nữa.

219
00:14:44,240 --> 00:14:47,000
Tối nay lúc mười giờ.
Nhưng đây là lần cuối.

220
00:15:03,280 --> 00:15:05,760
GIA ĐÌNH ZAPICO

221
00:15:59,280 --> 00:16:01,160
Quần áo này dường như nặng gấp đôi.

222
00:16:02,200 --> 00:16:05,640
Vẫn nặng vậy thôi.
Chỉ là chị đã quên vì không còn mặc nữa.

223
00:16:06,600 --> 00:16:08,360
Cô cũng không nên mặc nữa.

224
00:16:10,880 --> 00:16:15,600
Em sẽ nói rõ với bà Paquita
là chúng ta đều chia buồn với bà ấy,

225
00:16:15,680 --> 00:16:16,760
nhưng sau một năm,

226
00:16:18,000 --> 00:16:19,480
mọi người sẽ quên hết nỗi buồn.

227
00:16:21,440 --> 00:16:23,480
Tiểu thư, ta để thương nhớ trong lòng.

228
00:16:25,280 --> 00:16:27,600
Màu sắc trang phục không có ý nghĩa gì.

229
00:16:28,960 --> 00:16:29,960
Có ý nghĩa với em.

230
00:16:31,680 --> 00:16:34,040
Nhưng chí ít, riêng lần này,

231
00:16:35,080 --> 00:16:37,000
sẽ không ai trách em mặc đồ đen.

232
00:16:48,800 --> 00:16:50,560
Con gái, cả nhà đang đợi con.

233
00:16:52,880 --> 00:16:54,120
Ngày đầu thế nào?

234
00:17:04,200 --> 00:17:06,680
Tuyệt vời lắm cha ạ.
Hệt như con hình dung.

235
00:17:10,000 --> 00:17:12,880
Cha, sao cha lại mặc đồ tang?
Có ai mất sao?

236
00:17:26,400 --> 00:17:29,960
Em chỉ muốn nhảy, uống sâm-panh,
quên hết ngày hôm nay.

237
00:17:44,440 --> 00:17:45,960
Cảm phiền!

238
00:17:46,040 --> 00:17:47,840
Xin lỗi. Cảm ơn!

239
00:17:48,560 --> 00:17:50,760
Tôi mang bánh cuộn đến rồi đây! Này!

240
00:17:50,840 --> 00:17:54,320
Tránh ra nào, các cô!
Tôi mang bánh cuộn đến rồi đây!

241
00:17:54,400 --> 00:17:57,480
E rằng tối nay sẽ là một tối khó quên đấy.

242
00:17:58,600 --> 00:18:00,280
Chị có chắc bà Amelia đã mất không?

243
00:18:00,360 --> 00:18:04,720
- Làm ơn.
- Đám ngoại đạo!

244
00:18:04,800 --> 00:18:07,840
Lázaro, con trai, thuyết phục cha đi.
Cha ấy cứng đầu quá.

245
00:18:07,920 --> 00:18:09,640
Con sẽ cố gắng. Cảm phiền.

246
00:18:09,720 --> 00:18:11,600
Để tưởng nhớ người họ hàng của tôi.

247
00:18:11,680 --> 00:18:13,760
Xin chia buồn với mất mát, bà Paquita.

248
00:18:13,840 --> 00:18:18,240
Quả thực là bi kịch.
Tim của bà ấy không được như xưa.

249
00:18:18,320 --> 00:18:19,520
Đó là Cha Gregorio à?

250
00:18:19,600 --> 00:18:21,560
Cha xứ nổi giận

251
00:18:21,640 --> 00:18:24,360
khi thấy bữa tiệc
tôi tổ chức cho người họ hàng.

252
00:18:24,440 --> 00:18:26,440
Suýt từ chối làm nghi lễ xức dầu sau cùng.

253
00:18:26,520 --> 00:18:28,760
Đây quả là một lễ viếng khác thường.

254
00:18:28,840 --> 00:18:29,840
Biết làm sao chứ?

255
00:18:29,920 --> 00:18:34,080
Bà ấy đã rất mong chờ
bữa tiệc chào mừng này!

256
00:18:34,160 --> 00:18:36,560
- Bác đúng là một vị thánh.
- Phải.

257
00:18:36,640 --> 00:18:39,600
Cha ấy chạy như bị ma nhập.
Con không đuổi kịp.

258
00:18:39,680 --> 00:18:41,280
Mẹ không lo đâu.

259
00:18:41,360 --> 00:18:45,040
Với số tiền mẹ quyên góp cho nhà thờ,
cha sẽ tha thứ cho mọi tội của mẹ.

260
00:18:45,120 --> 00:18:51,520
Giờ, vì linh hồn người họ hàng của tôi,
mọi người hãy dự tiệc thật vui nhé!

261
00:19:01,800 --> 00:19:03,440
Bây giờ làm gì ạ?

262
00:19:04,960 --> 00:19:06,360
Cầu nguyện cho bà ấy?

263
00:19:07,120 --> 00:19:08,520
Hay khiêu vũ?

264
00:19:15,600 --> 00:19:16,800
Họ đang nhìn gì vậy?

265
00:19:17,480 --> 00:19:20,560
Chị không biết.
Nhưng lần này chắc họ không nhìn chị.

266
00:19:21,120 --> 00:19:21,960
Hay em.

267
00:19:22,040 --> 00:19:26,000
Đừng nói con nghĩ sẽ không ai chú ý
tới trò hề vào đại học của con.

268
00:19:27,080 --> 00:19:28,560
Không, thưa cha. Không ạ.

269
00:19:29,720 --> 00:19:33,480
Mọi người ở đây chẳng bỏ sót chuyện gì,
dù trong phòng có một thi thể.

270
00:19:48,400 --> 00:19:50,880
Họ mặc cho bà ấy
trang phục rất tao nhã nhỉ?

271
00:19:52,600 --> 00:19:53,760
Nhìn không có vẻ đau yếu.

272
00:19:54,920 --> 00:19:56,720
Nhất là vì bà ấy bị giết.

273
00:19:57,960 --> 00:19:59,320
Nghe nói bà ấy có bệnh tim.

274
00:19:59,400 --> 00:20:00,800
Người ta nói thế thôi,

275
00:20:01,760 --> 00:20:03,960
còn tôi nghĩ là do bà Paquita.

276
00:20:04,040 --> 00:20:06,240
Vì Amelia!

277
00:20:07,480 --> 00:20:10,360
Loài cây Hydnora africana
làm tôi thích thú nhất.

278
00:20:10,440 --> 00:20:12,680
Nó không có rễ.

279
00:20:12,760 --> 00:20:16,000
Chỉ có thân quấn quanh các cây khác.

280
00:20:16,080 --> 00:20:20,520
Bà có muốn hôm nào đi bảo tàng thực vật
ngắm bản khắc hiếm hoi hình nó không?

281
00:20:20,600 --> 00:20:24,200
Người ta gọi nó là "hoa sát thủ".
Đúng vậy, "hoa sát thủ".

282
00:20:24,280 --> 00:20:27,520
Vì nó hút chất dinh dưỡng
của các cây khác.

283
00:20:28,200 --> 00:20:30,720
Nó hút cạn sự sống của chúng
và để chúng khô héo.

284
00:20:30,800 --> 00:20:32,400
Phu nhân làm bà ấy chán mà chết.

285
00:20:33,000 --> 00:20:35,360
Phải nghe phu nhân suốt,
tôi cũng sẽ chết sớm.

286
00:20:35,440 --> 00:20:37,280
Thôi. Cô quá đáng thật, Adela.

287
00:20:37,360 --> 00:20:39,320
Trong lòng tôi thấy tội phu nhân.

288
00:20:40,240 --> 00:20:41,080
Tất nhiên rồi.

289
00:20:41,720 --> 00:20:43,360
Bà ấy chỉ có cô và người họ hàng đó.

290
00:20:44,600 --> 00:20:45,840
Đừng quên con trai bà ấy.

291
00:20:46,440 --> 00:20:48,760
Thật trơ tráo. Có tiệc nên anh ta mới đến.

292
00:20:48,840 --> 00:20:49,920
Còn lý do gì được?

293
00:20:50,000 --> 00:20:51,320
Cô toàn nghĩ xấu thôi!

294
00:20:51,400 --> 00:20:54,960
- Cô phải bùa anh ta rồi.
- Anh ta chỉ muốn một thứ của cô, Adela.

295
00:20:56,200 --> 00:20:57,200
Cô nghĩ vậy à?

296
00:20:57,280 --> 00:21:00,440
Tôi không nói để cô hào hứng.
Tôi nói để cô cảnh giác.

297
00:21:01,400 --> 00:21:04,880
Ai cũng biết con người Lázaro.
Nên hãy hành động cẩn thận.

298
00:21:15,920 --> 00:21:17,400
Buổi học thế nào, bác sĩ?

299
00:21:18,200 --> 00:21:21,720
Không được sôi động thế này, đồ phản bội.

300
00:21:22,800 --> 00:21:25,440
Anh rất tiếc. Tệ đến thế cơ à?

301
00:21:26,280 --> 00:21:30,320
Em đã nghĩ về nó biết bao lâu,
nhưng lại không được…

302
00:21:30,400 --> 00:21:33,280
Em thấy rồi nhé.
Anh định làm hư em gái em à?

303
00:21:34,040 --> 00:21:35,720
Chắc không cần đến anh đâu.

304
00:21:36,640 --> 00:21:37,960
Phải. Nhất là hôm nay.

305
00:21:47,800 --> 00:21:48,960
Em sẽ uống ly này.

306
00:21:51,280 --> 00:21:54,880
Kia rồi.
Để xem kế hoạch có hiệu quả không.

307
00:22:03,760 --> 00:22:06,960
Anh hơi ngạc nhiên
bởi vị khách bất ngờ chiều nay.

308
00:22:08,760 --> 00:22:10,720
Hầu tước là một người rất thú vị.

309
00:22:11,520 --> 00:22:13,320
Anh ấy có học thức và am hiểu.

310
00:22:20,280 --> 00:22:23,720
Và em nói
chính cô Bianda đã giới thiệu em?

311
00:22:24,360 --> 00:22:25,600
Hầu tước thú vị thật.

312
00:22:26,200 --> 00:22:28,640
Nếu em thích anh ấy, anh không có ý kiến.

313
00:22:29,680 --> 00:22:33,200
Tôi hoa mắt hay là Cristina
đang tán tỉnh Santiago vậy?

314
00:22:34,360 --> 00:22:37,280
Cô đừng tọc mạch mà để tôi yên được không?

315
00:22:37,360 --> 00:22:39,600
Cô suýt hại tôi mất việc ở nhà Mencía.

316
00:22:41,200 --> 00:22:43,040
Tôi sẽ tiếp tục đến khi thành công.

317
00:22:45,800 --> 00:22:46,640
Được thôi.

318
00:22:48,320 --> 00:22:49,520
Tự cô chuốc lấy đấy.

319
00:22:52,000 --> 00:22:54,160
Tiểu thư Alba thế nào?

320
00:22:54,800 --> 00:22:56,360
Chắc cô suy sụp lắm.

321
00:22:56,440 --> 00:23:01,240
Tôi rất tiếc vì phu nhân Amelia mất,
nhưng tôi không biết bà ấy. Cô biết à?

322
00:23:01,320 --> 00:23:04,480
Không, tôi không nói chuyện đó.
Chưa ai nói với cô à?

323
00:23:08,560 --> 00:23:11,040
Đúng ra người theo đuổi
phải nói với cô chuyện này.

324
00:23:11,120 --> 00:23:12,960
Không có gì để nói về người đó hết.

325
00:23:13,040 --> 00:23:14,080
Cô biết gì à?

326
00:23:14,160 --> 00:23:16,360
Chiều nay anh ta bị bắt ở một quán rượu.

327
00:23:16,440 --> 00:23:20,760
Rõ ràng, tửu lượng anh ta kém
và hung hăng khi say. Nhưng đừng lo.

328
00:23:21,360 --> 00:23:24,080
Chắc chắn người đi kèm của cô
lần tới sẽ chọn kỹ hơn.

329
00:23:24,160 --> 00:23:25,240
Hay là tôi nhầm?

330
00:23:35,200 --> 00:23:38,520
Tôi đã xin lỗi rồi.
Nhưng đâu ai biết ngài Javier uống rượu.

331
00:23:38,600 --> 00:23:42,040
Tôi yêu cầu cô phải tỉ mỉ!
Sơ suất này khiến tôi mất niềm tin vào cô.

332
00:23:42,120 --> 00:23:43,360
Nếu là cô Bianda…

333
00:23:43,440 --> 00:23:47,280
Cô nghĩ cô ta sẽ chịu đựng cô
và những ý muốn ấu trĩ, hư hỏng của cô?

334
00:23:47,360 --> 00:23:48,440
Cô dám xúc phạm tôi?

335
00:23:48,520 --> 00:23:52,080
Nếu xúc phạm,
tôi sẽ gọi cô là đồ vênh váo, ngạo mạn…

336
00:24:05,400 --> 00:24:07,120
Lễ viếng ấm cúng nhỉ?

337
00:24:11,200 --> 00:24:12,640
Tôi quan tâm đến Esther.

338
00:24:13,240 --> 00:24:14,280
Gần bằng cô.

339
00:24:15,440 --> 00:24:18,040
Đó là lý do, có lẽ,

340
00:24:19,560 --> 00:24:22,080
tôi nghĩ nên để cô ấy
hít thở chút không khí.

341
00:24:23,720 --> 00:24:24,800
Hít thở không khí?

342
00:24:28,160 --> 00:24:29,720
Để tôi an ủi sẽ tốt cho cô ấy.

343
00:24:39,160 --> 00:24:41,440
- Tôi có thể cho thêm.
- Anh to gan thật!

344
00:24:41,520 --> 00:24:43,360
Đừng bao giờ lại gần cô ấy nữa.

345
00:24:54,520 --> 00:24:57,400
- Nhưng nhiều người đi kèm nhận…
- Anh coi tôi là kẻ ngốc à?

346
00:24:57,480 --> 00:24:59,360
Rời khỏi đây ngay.

347
00:24:59,440 --> 00:25:02,640
Hãy biết ơn
vì tôi không nói với ông Zapico. Đi ngay!

348
00:25:09,440 --> 00:25:11,240
Anh ấy đi à? Chị nói gì với anh ấy?

349
00:25:17,640 --> 00:25:19,840
Ngài Pedro, xin cho tôi nói chuyện riêng.

350
00:25:20,920 --> 00:25:23,080
Cô muốn nói gì, cứ nói luôn ở đây.

351
00:25:23,560 --> 00:25:25,480
Tôi có chuyện riêng đột xuất.

352
00:25:25,560 --> 00:25:28,720
Tôi muốn xin phép về,
vì tôi đã viếng xong rồi.

353
00:25:29,200 --> 00:25:33,040
Không thể tin được cô.
Có nguy cơ mất việc mà còn xin xỏ.

354
00:25:33,120 --> 00:25:35,600
- Cha, người nói dối là con.
- Con đừng xen vào.

355
00:25:35,680 --> 00:25:39,200
Con sẽ xen vào.
Cuối cùng thì tất cả để làm gì chứ, cha?

356
00:25:39,280 --> 00:25:41,400
Buổi học thật tồi tệ.
Không ai muốn con ở đó.

357
00:25:41,920 --> 00:25:45,000
- Cha đã hoàn toàn đúng, cha ạ.
- Thế giới nằm trong tay đàn ông.

358
00:25:45,080 --> 00:25:47,240
Có những trải nghiệm giúp ta mở mắt.

359
00:25:56,160 --> 00:25:58,640
Mỗi tôi thấy câu đó có vẻ tính toán à?

360
00:25:59,720 --> 00:26:03,040
Tôi muốn tốt cho con thôi.
Con bé phải biết sai mới học được.

361
00:26:03,120 --> 00:26:04,680
Cách của ngài không được đâu.

362
00:26:04,760 --> 00:26:07,560
Sara sẽ không từ bỏ ước mơ.
Ngài biết lý do chứ?

363
00:26:08,160 --> 00:26:09,680
Vì cô ấy cứng đầu như ngài.

364
00:26:10,960 --> 00:26:12,920
Không phải cô có việc cần lo sao?

365
00:26:13,840 --> 00:26:14,680
Vậy thì đi đi.

366
00:26:15,680 --> 00:26:17,080
Hẹn ngày mai gặp lại.

367
00:26:27,160 --> 00:26:28,760
Cô không chào mà đã đi thế.

368
00:26:30,720 --> 00:26:35,360
Trước khi cô đi, tôi chỉ muốn nói với cô
tôi đã quyết định viết lời vở kịch đó.

369
00:26:36,280 --> 00:26:40,240
Người này thật sự làm tôi bối rối.
Anh ta quá khó đoán.

370
00:26:40,320 --> 00:26:43,200
Cô biết không, cô có một khả năng khác lạ.

371
00:26:43,280 --> 00:26:45,480
Cô khiến tôi cân nhắc lại và làm tốt hơn.

372
00:26:45,560 --> 00:26:47,280
Đầu tiên là lá thư, giờ đến việc này.

373
00:26:49,840 --> 00:26:53,520
Tôi nghĩ cô có ảnh hưởng tốt
tới một người ngạo mạn như tôi.

374
00:26:53,600 --> 00:26:55,920
Vậy anh thừa nhận mình ngạo mạn?

375
00:26:56,000 --> 00:26:58,360
Nếu cô thừa nhận cô thích luôn đúng.

376
00:26:58,440 --> 00:27:00,880
Ai lại không chứ? Nếu mình luôn đúng.

377
00:27:03,400 --> 00:27:05,000
Anh nịnh tôi với mục đích gì?

378
00:27:05,080 --> 00:27:06,120
Đâu có.

379
00:27:07,040 --> 00:27:10,080
Tôi nói chân thành mà,
nên tôi mong cô cũng vậy.

380
00:27:11,120 --> 00:27:13,400
Kỳ lạ là ở gần anh, tôi luôn thành thật.

381
00:27:14,280 --> 00:27:16,400
Kể cả nếu tôi hỏi
chuyện giữa cô và hầu tước?

382
00:27:19,520 --> 00:27:21,600
- Hai người có chuyện gì?
- Không có gì.

383
00:27:22,120 --> 00:27:24,600
- Cô nói dối.
- Từng có. Bây giờ không còn.

384
00:27:26,760 --> 00:27:27,840
Và cô vẫn nói dối.

385
00:27:30,080 --> 00:27:31,640
Anh ấy biết Elena ngày xưa.

386
00:27:32,560 --> 00:27:34,320
Con người tôi đang cố quên đi.

387
00:27:34,400 --> 00:27:36,880
Sao cô lợi dụng anh ấy
để làm tôi ghen vì Cristina?

388
00:27:37,920 --> 00:27:39,840
Cô ấy muốn khơi lại cảm xúc của anh.

389
00:27:40,560 --> 00:27:42,160
Hầu tước giúp tôi làm điều đó.

390
00:27:44,360 --> 00:27:47,280
Giờ đến lượt anh thành thật.
Chúng tôi có thành công không?

391
00:27:48,160 --> 00:27:51,880
Hai ngày trước cô ấy còn khóc vì Eduardo
mà giờ lại có tình cảm với tôi?

392
00:27:51,960 --> 00:27:53,480
Cô ấy đâu còn khóc.

393
00:27:53,560 --> 00:27:56,960
- Không có nghĩa cô ấy đã quên.
- Anh sẽ bỏ lỡ cơ hội.

394
00:27:57,040 --> 00:28:01,720
Nếu anh yêu cô ấy,
và đúng là thế, sao không thừa nhận đi?

395
00:28:05,120 --> 00:28:05,960
Đúng là tôi yêu.

396
00:28:17,360 --> 00:28:18,200
Từng yêu.

397
00:28:22,240 --> 00:28:23,720
Một thời gian dài. Nhưng…

398
00:28:26,520 --> 00:28:29,920
Eduardo xuất hiện,
nên tôi cảm thấy mình phải thôi vấn vương.

399
00:28:31,840 --> 00:28:34,560
Tôi đã gần sẵn sàng quên Cristina.

400
00:28:37,880 --> 00:28:39,520
Bây giờ cô ấy đã trở lại.

401
00:28:40,440 --> 00:28:41,520
Đây…

402
00:28:43,360 --> 00:28:46,240
cứ như một con sóng liên tục cuốn tôi vào.

403
00:28:50,080 --> 00:28:51,040
Quá khứ mà.

404
00:28:53,000 --> 00:28:54,160
Nó có sức mạnh đó.

405
00:28:56,680 --> 00:28:57,760
Có thể làm gì đây?

406
00:29:03,440 --> 00:29:05,880
Bơi ngược dòng cũng vô ích thôi.

407
00:29:06,840 --> 00:29:08,360
Tạm biệt, anh Torres.

408
00:29:32,360 --> 00:29:35,240
- Bà ấy thức mất!
- Bà ấy chết rồi mà?

409
00:29:36,920 --> 00:29:37,960
Tôi nói mẹ anh.

410
00:29:46,120 --> 00:29:48,600
Anh nên đi ngủ đi. Anh uống quá nhiều rồi.

411
00:29:49,600 --> 00:29:50,440
Cô nói đúng.

412
00:29:51,840 --> 00:29:53,680
Nhưng tôi buồn lắm, Adela.

413
00:29:56,000 --> 00:29:57,760
Amelia là người bác tôi quý nhất.

414
00:29:59,120 --> 00:30:01,800
- Bà ấy là người bác duy nhất của anh.
- Vậy mới càng buồn.

415
00:30:03,040 --> 00:30:04,800
Tôi gần như không còn người thân.

416
00:30:08,120 --> 00:30:09,480
Tôi thấy cô đơn, Adela.

417
00:30:10,560 --> 00:30:12,120
Cô biết cảm giác đó không?

418
00:31:02,600 --> 00:31:03,800
Không.

419
00:31:03,880 --> 00:31:06,680
Tôi không rõ anh nghĩ người bầu bạn là gì,

420
00:31:07,600 --> 00:31:09,040
nhưng anh hiểu sai rồi.

421
00:31:17,600 --> 00:31:21,600
Không hiểu sao cô giận tôi vậy.
Người đó không xứng với cô.

422
00:31:21,680 --> 00:31:24,240
Nicolás Beltrán
hay Manuel Guirao cũng vậy.

423
00:31:24,320 --> 00:31:27,760
Chị phải tìm người cầu hôn em,
nhưng chị toàn đuổi họ đi.

424
00:31:27,840 --> 00:31:29,560
Chờ tìm được chắc em về trời rồi.

425
00:31:29,640 --> 00:31:31,720
Anh ta mua chuộc tôi
để được ở riêng với cô!

426
00:31:33,880 --> 00:31:36,760
- Tôi không hiểu buồn cười chỗ nào.
- Là em gợi ý đấy!

427
00:31:39,320 --> 00:31:40,240
Gì cơ?

428
00:31:40,320 --> 00:31:41,480
Em nhờ anh ấy.

429
00:31:41,560 --> 00:31:42,960
Phải, em đã chán muốn chết.

430
00:31:43,040 --> 00:31:48,800
Em muốn sống, cảm nhận những cung bậc
cảm xúc, chìm đắm trong say mê cháy bỏng.

431
00:31:50,160 --> 00:31:51,840
Chị già quá nên quên hết rồi à?

432
00:31:51,920 --> 00:31:55,200
Tôi phải tìm người hoàn hảo cho cô,
Daniel không phải người đó.

433
00:31:55,880 --> 00:31:58,920
Đừng lo. Chắc chắn cô sẽ sớm
tìm được người để yêu.

434
00:31:59,000 --> 00:32:00,200
Nếu em tìm được rồi,

435
00:32:01,000 --> 00:32:03,480
nhưng chị ấy có vẻ không nhận ra?

436
00:32:05,720 --> 00:32:08,120
Chị định tiếp tục cởi đồ cho em
mà không làm gì à?

437
00:32:08,760 --> 00:32:10,320
Em thấy ánh mắt chị nhìn em.

438
00:34:07,760 --> 00:34:08,760
Hay lắm.

439
00:34:09,880 --> 00:34:10,960
Nào.

440
00:34:13,480 --> 00:34:15,400
Tuy không phải Cádiz, nhưng…

441
00:34:24,560 --> 00:34:30,880
Tôi muốn thức dậy sớm mai
Thấy cây hạnh nhân từ cửa sổ

442
00:34:30,960 --> 00:34:37,920
Thức dậy cùng em, đón ngày mới
Sống cuộc đời như mơ bên nàng

443
00:34:38,800 --> 00:34:44,440
Nghe tiếng em và giai điệu của em mãi mãi
Tình yêu của tôi

444
00:35:10,040 --> 00:35:14,320
Hãy ôm lấy tôi
Tôi thấy lạnh

445
00:35:14,920 --> 00:35:16,000
Không!

446
00:35:16,080 --> 00:35:20,440
Trao cho tôi nụ hôn nồng cháy

447
00:35:20,520 --> 00:35:23,520
Người ơi

448
00:35:37,440 --> 00:35:40,560
Đó là lý do cha nghĩ
phe bảo thủ sẽ thắng cuộc bầu cử.

449
00:35:41,280 --> 00:35:44,840
Martínez Campos biết mình đang làm gì,
luôn luôn như vậy.

450
00:35:48,200 --> 00:35:50,360
Ngài Pedro, con phải đi.

451
00:35:51,800 --> 00:35:53,400
Nhưng cha vừa rót rượu cho con.

452
00:35:54,160 --> 00:35:57,880
Vâng, nhưng con phải sửa lại một bài báo,
cũng khuya rồi, nên…

453
00:36:11,840 --> 00:36:13,360
Mừng hội ngộ.

454
00:36:14,760 --> 00:36:16,400
Không đơn giản lắm nhỉ.

455
00:36:17,560 --> 00:36:20,840
Em luôn làm khó,
nhưng em biết tôi thích thử thách mà.

456
00:36:24,640 --> 00:36:27,160
Mặc dù giá như em để lại thư từ biệt.

457
00:36:34,680 --> 00:36:38,480
Thấy em mang hành lý đi
nên tôi biết em chủ động bỏ đi.

458
00:36:44,160 --> 00:36:45,000
Tôi xin lỗi.

459
00:36:46,480 --> 00:36:50,400
Nói thật đi.
Em đã chán rượu sâm-panh rẻ tiền.

460
00:36:52,160 --> 00:36:54,640
Tôi đã sợ anh phải làm việc để nuôi tôi.

461
00:36:54,720 --> 00:36:56,400
Tôi sẵn lòng làm việc nuôi em.

462
00:37:12,040 --> 00:37:15,320
Anh Santiago! Em muốn xin lỗi.

463
00:37:23,440 --> 00:37:26,120
Chắc anh đã nghĩ em mất trí rồi.

464
00:37:26,760 --> 00:37:29,760
Chuyện hầu tước và việc em tán tỉnh anh.

465
00:37:31,040 --> 00:37:33,280
Không phủ nhận
em làm anh ngạc nhiên, Cristina.

466
00:37:34,480 --> 00:37:36,720
Đó là nỗ lực lười biếng để bước tiếp.

467
00:37:39,680 --> 00:37:41,400
Em vẫn chưa quên được Eduardo.

468
00:37:42,400 --> 00:37:44,040
Nhưng giờ bớt đau lòng rồi.

469
00:37:45,680 --> 00:37:47,440
- Anh biết tại sao không?
- Tại sao?

470
00:37:54,280 --> 00:37:57,880
Em nhận ra mình may mắn
vì có những người quan tâm em, như anh.

471
00:37:58,400 --> 00:38:03,680
Và em nghĩ có lẽ
em vẫn còn cơ hội được hạnh phúc.

472
00:38:31,960 --> 00:38:34,480
- Elena!
- Sao anh lại quay lại?

473
00:38:34,560 --> 00:38:36,920
Câu trả lời của em cho mọi chuyện
là trốn chạy ư?

474
00:39:49,440 --> 00:39:51,200
Biên dịch: Bảo Dung

