1
00:00:00,000 --> 00:00:15,000
<font color="#80ff00">{\an8}𝄆 Downloaded From BollyFlix 𝄇</font>

2
00:00:14,764 --> 00:00:15,932
‎Tạm biệt.

3
00:00:47,464 --> 00:00:51,176
‎Hai người vẫn gườm nhau đấy à?
‎Nửa tiếng rồi đó.

4
00:00:58,141 --> 00:00:59,517
‎Gươm, tôi…

5
00:01:00,643 --> 00:01:02,520
‎Tôi không giúp cô được.

6
00:01:02,604 --> 00:01:03,980
‎Cái gì? Không.

7
00:01:04,064 --> 00:01:05,690
‎Tôi không chấp nhận.

8
00:01:05,774 --> 00:01:08,985
‎Anh là Po. Anh không bỏ cuộc.
‎Anh chính là anh!

9
00:01:09,069 --> 00:01:11,613
‎Và tôi cần anh để lên kế hoạch.

10
00:01:11,696 --> 00:01:13,740
‎Thực tế lên, Gươm.

11
00:01:14,365 --> 00:01:20,038
‎Anh ta có vũ khí, ngự ở trên trời,
‎và thổi bay cái lò rèn rồi.

12
00:01:20,121 --> 00:01:23,750
‎Không có cách nào
‎đánh bại anh ta hay phá hủy vũ khí.

13
00:01:24,626 --> 00:01:27,921
‎Akna và Rukhmini đã nhận ra
‎nên không quay lại.

14
00:01:30,882 --> 00:01:32,634
‎Cô cũng phải chấp nhận đi.

15
00:01:38,640 --> 00:01:39,724
‎Hả?

16
00:01:45,522 --> 00:01:49,943
‎Động viên nó kiểu gì đây?
‎Tôi nhớ cậu bé rạng rỡ của mình.

17
00:01:54,322 --> 00:01:56,157
‎Tôi sẽ làm cậu bé rạng rỡ.

18
00:02:02,956 --> 00:02:04,749
‎Ờ…

19
00:02:11,256 --> 00:02:18,263
‎KUNG FU PANDA
‎HIỆP SĨ RỒNG

20
00:02:24,602 --> 00:02:27,856
‎Nào, năm điều khiến tôi
‎trở nên giống Po là gì?

21
00:02:27,939 --> 00:02:30,567
‎À thì, ngủ dậy quá trễ.

22
00:02:30,650 --> 00:02:31,484
‎Vô ích.

23
00:02:32,485 --> 00:02:33,736
‎Ăn quá nhiều bánh.

24
00:02:33,820 --> 00:02:34,904
‎Cũng vô ích.

25
00:02:36,406 --> 00:02:38,324
‎Ngủ quá trễ. Nói rồi nhỉ?

26
00:02:38,408 --> 00:02:40,451
‎Phải. Và ăn quá nhiều bánh.

27
00:02:40,535 --> 00:02:42,412
‎Vậy là bốn rồi.

28
00:02:42,495 --> 00:02:43,496
‎Ông Bình.

29
00:02:44,831 --> 00:02:45,707
‎Thì,

30
00:02:45,790 --> 00:02:51,546
‎chắc là để thực sự giống Po,
‎cô cần một trái tim thật vĩ đại.

31
00:02:51,629 --> 00:02:55,592
‎Một nụ cười luôn hé,
‎tinh thần xông xáo, và quan trọng…

32
00:02:55,675 --> 00:02:56,509
‎Vâng?

33
00:02:56,593 --> 00:02:59,387
‎Xáo trộn ngôn từ và đặt biệt danh mọi thứ.

34
00:02:59,470 --> 00:03:00,305
‎Phải.

35
00:03:00,805 --> 00:03:03,057
‎Và ăn quá nhiều bánh bao!

36
00:03:04,642 --> 00:03:06,519
‎Được rồi. Mình làm được.

37
00:03:06,603 --> 00:03:09,689
‎Nếu Po không thể làm Po, mình phải làm Po.

38
00:03:12,358 --> 00:03:14,861
‎Chào Po khoai tây.

39
00:03:14,944 --> 00:03:15,862
‎Cái gì?

40
00:03:15,945 --> 00:03:17,864
‎Biệt danh ấy mà.

41
00:03:19,198 --> 00:03:22,201
‎Sao cô lại nói kiểu này?
‎Cô cần ngồi không?

42
00:03:22,869 --> 00:03:27,790
‎Tôi biết anh đang bị ngợp,
‎nhưng chúng ta là P và G mà.

43
00:03:28,458 --> 00:03:29,876
‎Giấy lên ý tưởng đây.

44
00:03:29,959 --> 00:03:32,587
‎Cùng tính kế để đánh bại Alfie nào.

45
00:03:32,670 --> 00:03:34,589
‎Ta sẽ có cách ngăn anh ta.

46
00:03:34,672 --> 00:03:37,300
‎Chắc sẽ không mất nhiều thời gian.

47
00:03:46,184 --> 00:03:48,978
‎Trời, nước lèo dính vào bộ râu tư duy.

48
00:03:49,062 --> 00:03:50,605
‎Đây là ý kiến tồi tệ.

49
00:03:51,189 --> 00:03:53,650
‎Cứ để ý kiến hay tuôn ra đi, Po.

50
00:03:55,151 --> 00:04:00,949
‎"Trút hơi thở cuối, Sư phụ Lười để
‎rặng núi đón nhận lại ông. Hết truyện".

51
00:04:01,741 --> 00:04:02,784
‎Không hiểu nổi.

52
00:04:02,867 --> 00:04:06,871
‎Sư phụ Lười an nghỉ ở rặng núi,
‎hay đây là phép ẩn dụ?

53
00:04:07,872 --> 00:04:09,165
‎Chịu luôn.

54
00:04:11,167 --> 00:04:14,879
‎À thì, tôi thích truyện tranh ghê.

55
00:04:14,963 --> 00:04:18,424
‎Hay lắm. Đập tay cái nào.

56
00:04:18,508 --> 00:04:21,469
‎Gì cơ? À ừ, hay.

57
00:04:23,054 --> 00:04:24,472
‎Được rồi, ý tưởng.

58
00:04:24,555 --> 00:04:27,725
‎Đón nhận lại, vũ khí thu hồi linh hồn. Ồ!

59
00:04:29,519 --> 00:04:34,524
‎Mình sẽ để vũ khí chiếm lấy mình,
‎rồi phá hủy chúng từ bên trong!

60
00:04:34,607 --> 00:04:35,900
‎Vậy ta phải chết?

61
00:04:35,984 --> 00:04:37,986
‎Không. À thì, đúng?

62
00:04:38,611 --> 00:04:39,737
‎Tôi chịu.

63
00:04:41,698 --> 00:04:44,200
‎Còn anh? Có ý tưởng đột phá gì không?

64
00:04:44,284 --> 00:04:47,120
‎Chiêu thức lén lút chẳng hạn?

65
00:04:47,203 --> 00:04:49,330
‎Ờ, súp.

66
00:04:49,998 --> 00:04:52,583
‎Mình đổ súp nóng vào vũ khí?

67
00:04:53,084 --> 00:04:55,003
‎Mà thôi, thật ngu ngốc.

68
00:04:55,086 --> 00:04:57,797
‎Không, cũng độc đáo đấy!

69
00:05:04,887 --> 00:05:06,431
‎Vẫn không có gì à?

70
00:05:06,514 --> 00:05:10,101
‎Đến giờ, ý tưởng duy nhất
‎có được là súp nóng.

71
00:05:11,352 --> 00:05:12,895
‎Ý hay đó.

72
00:05:13,813 --> 00:05:15,315
‎Luôn hữu hiệu với tôi.

73
00:05:16,149 --> 00:05:19,652
‎Po cần ra khỏi phòng, vận động chân tay.

74
00:05:19,736 --> 00:05:21,029
‎Thiên về hành động.

75
00:05:21,112 --> 00:05:25,408
‎Thật lãng phí nếu
‎chỉ để cậu ta thái rau ở một tiệm mì.

76
00:05:25,950 --> 00:05:29,245
‎Không muốn giục Po,
‎nhưng Alfie ngày càng mạnh.

77
00:05:29,329 --> 00:05:31,748
‎Thiên về hành động thì Po sẽ làm gì?

78
00:05:36,085 --> 00:05:39,756
‎Po cần một chiến thắng dễ dàng
‎để thấy nó vẫn có ích.

79
00:05:39,839 --> 00:05:42,050
‎Mỗi khi con tôi ngồi không,

80
00:05:42,133 --> 00:05:45,219
‎con quỷ bên trong
‎khiến nó hồ nghi chính mình.

81
00:05:45,303 --> 00:05:47,764
‎Ồ, tôi có nhiệm vụ rồi.

82
00:05:47,847 --> 00:05:49,307
‎Ôi, Po!

83
00:05:51,017 --> 00:05:53,519
‎Chỗ này có mùi như râu ria ẩm ướt.

84
00:05:54,103 --> 00:05:55,772
‎Phải rồi.

85
00:05:57,398 --> 00:05:58,941
‎Po, con tôi,

86
00:05:59,025 --> 00:06:03,780
‎bố cần loại hồ tiêu đặc biệt
‎mà chỉ con mới đi lấy được về.

87
00:06:03,863 --> 00:06:06,407
‎Hồ tiêu đặc biệt? Hoành tráng đây!

88
00:06:11,037 --> 00:06:16,334
‎Nó mọc ở một con sông sâu và hiểm trở,
‎chỉ con trai bố mới lấy được về,

89
00:06:16,417 --> 00:06:18,920
‎bằng võ nghệ hệ thủy.

90
00:06:19,003 --> 00:06:21,047
‎Bố, nó gọi là bơi lội.

91
00:06:21,130 --> 00:06:24,550
‎Võ nghệ bơi lội. Môn võ thuật hệ thủy.

92
00:06:24,634 --> 00:06:26,511
‎Tuyệt cú mèo.

93
00:06:26,594 --> 00:06:29,514
‎- Chắc con không…
‎- Nghe đây, ngài Ủ Rũ.

94
00:06:29,597 --> 00:06:34,560
‎Ta phải nuôi rất nhiều cái mồm đói
‎kể từ khi Alfie xáo trộn thế giới.

95
00:06:35,394 --> 00:06:38,314
‎- Nhưng…
‎- Bố cần hồ tiêu.

96
00:06:40,441 --> 00:06:42,110
‎Nhưng con toàn thất bại.

97
00:06:42,860 --> 00:06:46,739
‎Cái giọng nói dơ dáy đang
‎nhét từ nhưng vào đầu cậu ấy,

98
00:06:46,823 --> 00:06:48,866
‎bảo nó câm họng lại.

99
00:06:48,950 --> 00:06:51,619
‎Tôi định nói theo cách khác, nhưng…

100
00:06:51,702 --> 00:06:53,746
‎Thôi được, con sẽ lấy hồ tiêu.

101
00:06:54,330 --> 00:06:57,208
‎Có thể sẽ thổi tung Trung Hoa.
‎Làm mẻ răng.

102
00:06:57,291 --> 00:06:59,377
‎Phanh thây vài người.

103
00:06:59,460 --> 00:07:05,091
‎- Hắc hóa bầu trời, thiêu rụi mặt đất.
‎- Không tệ, ông Bình. Ừ, tôi giỏi ghê.

104
00:07:05,758 --> 00:07:09,262
‎Mong là hiệu quả.
‎Cười nhiều làm má tôi đau.

105
00:07:09,345 --> 00:07:13,099
‎Cô phải tiếp tục cười.
‎Điều này cực kỳ quan trọng.

106
00:07:13,182 --> 00:07:15,893
‎Po phải là người lấy về hồ tiêu.

107
00:07:36,205 --> 00:07:39,917
‎Hồ tiêu mọc ở ven sông,
‎nên ta phải bơi sang để hái.

108
00:07:40,001 --> 00:07:43,504
‎Ờm, thế này cũng thích nhỉ?

109
00:07:43,588 --> 00:07:46,299
‎Anh và tôi, lại làm nhiệm vụ!

110
00:07:46,382 --> 00:07:47,925
‎Chắc vậy.

111
00:07:48,009 --> 00:07:50,219
‎Con sông ở ngay phía trước.

112
00:07:50,303 --> 00:07:51,137
‎Ôi không!

113
00:07:51,721 --> 00:07:54,223
‎Cạn nước rồi! Chuyện gì thế này?

114
00:07:56,601 --> 00:07:57,477
‎Alfie.

115
00:07:57,977 --> 00:08:01,606
‎Có lẽ khi anh ta di dời lục địa,
‎sông bị đổi hướng.

116
00:08:01,689 --> 00:08:05,443
‎Tuyệt. Lại một dẫn chứng
‎về sự bá đạo của anh ta.

117
00:08:05,526 --> 00:08:09,322
‎Nào, kế hoạch mới.
‎Trèo xuống và đi bộ tới chỗ hồ tiêu.

118
00:08:09,405 --> 00:08:10,656
‎Đơn giản mà.

119
00:08:10,740 --> 00:08:13,910
‎Mỗi tội cây dưới đáy sông đều có độc!

120
00:08:16,245 --> 00:08:19,081
‎Ờ, độc cỡ nào?

121
00:08:19,790 --> 00:08:22,335
‎Có cây khiến nhãn cầu rơi ra ngoài.

122
00:08:22,418 --> 00:08:25,004
‎Thôi. Không có nước thì quá nguy hiểm.

123
00:08:25,087 --> 00:08:26,672
‎Tôi yêu nhãn cầu.

124
00:08:26,756 --> 00:08:28,216
‎Khoan… Khoan đã.

125
00:08:29,258 --> 00:08:32,970
‎Po, anh bạn thân mến.

126
00:08:33,054 --> 00:08:34,972
‎Dạo này cô ăn nói kỳ ghê.

127
00:08:35,056 --> 00:08:37,850
‎Mình đương đầu với hiểm nguy suốt mà.

128
00:08:37,934 --> 00:08:41,270
‎Nhưng anh tập trung,
‎thiền và hiếm khi thất bại.

129
00:08:41,354 --> 00:08:43,189
‎Chỉ đi sai một bước là…

130
00:08:43,272 --> 00:08:46,526
‎Thế thì đừng bước sai.

131
00:08:46,609 --> 00:08:47,527
‎Khoan.

132
00:08:47,610 --> 00:08:48,569
‎Gươm!

133
00:08:55,618 --> 00:08:56,744
‎Đến lượt anh, Po.

134
00:08:56,827 --> 00:08:58,162
‎Ồ!

135
00:08:58,246 --> 00:09:01,290
‎Nào, cú trượt sỏi đá.

136
00:09:04,835 --> 00:09:06,170
‎Phải, mình làm được.

137
00:09:06,796 --> 00:09:09,590
‎Bình tĩnh lại. Tâm thật tịnh.

138
00:09:09,674 --> 00:09:12,426
‎Ta là bờ tường đá lung lay hãi hùng.

139
00:09:14,470 --> 00:09:15,471
‎Đừng mơ.

140
00:09:21,352 --> 00:09:22,186
‎Ồ.

141
00:09:22,853 --> 00:09:25,690
‎Mình đội một chiếc mũ ngầu?

142
00:09:25,773 --> 00:09:27,024
‎Tên ta là Op.

143
00:09:27,775 --> 00:09:30,236
‎O-P. Nghe quen không?

144
00:09:32,905 --> 00:09:34,740
‎Chữ Po đảo ngược. Khôn lên.

145
00:09:34,824 --> 00:09:37,910
‎Ta là hiện thân
‎của những suy nghĩ đen tối,

146
00:09:37,994 --> 00:09:41,831
‎như kiểu ngươi là
‎cái bánh bao không ai thèm ăn ấy.

147
00:09:49,088 --> 00:09:52,383
‎Nào, mình sẽ không quan tâm.

148
00:09:52,466 --> 00:09:55,428
‎Mình là bánh bao ngon,
‎ai không ăn thì thiệt.

149
00:09:58,848 --> 00:09:59,932
‎Tâm thật tịnh.

150
00:10:00,641 --> 00:10:01,892
‎Tâm thật tịnh.

151
00:10:04,437 --> 00:10:06,397
‎- Mình…
‎- Sẽ thất bại ê chề.

152
00:10:07,815 --> 00:10:12,528
‎Này, một bà cô già gân đã cảnh báo ta
‎về việc ngươi làm ta nhụt chí.

153
00:10:12,612 --> 00:10:13,446
‎Nhụt chí.

154
00:10:13,529 --> 00:10:16,574
‎Bà ấy muốn ta bảo ngươi câm họng, rõ chưa?

155
00:10:19,327 --> 00:10:20,161
‎Ha!

156
00:10:23,414 --> 00:10:24,248
‎Nhảm.

157
00:10:28,377 --> 00:10:29,754
‎Nói "A" là bị ngu.

158
00:10:31,339 --> 00:10:32,381
‎Không!

159
00:10:32,965 --> 00:10:33,883
‎Chậm lại!

160
00:10:34,383 --> 00:10:35,301
‎Không thể!

161
00:10:44,226 --> 00:10:45,102
‎Ngứa quá.

162
00:10:45,186 --> 00:10:48,898
‎Giờ nó lại lạnh. Giờ lại nóng?
‎Nó sẽ rụng ra sao?

163
00:10:48,981 --> 00:10:50,232
‎Tôi không biết.

164
00:10:50,316 --> 00:10:53,944
‎À quên, không thể nào.

165
00:10:55,696 --> 00:10:56,989
‎Op nói phải.

166
00:10:57,073 --> 00:10:58,074
‎Op là cái gì?

167
00:10:58,157 --> 00:10:59,909
‎Không có gì. Chả rõ nữa.

168
00:10:59,992 --> 00:11:05,498
‎Đừng hoảng. Chúng ta
‎rồi sẽ thành công mỹ mãn.

169
00:11:05,581 --> 00:11:07,500
‎Nào, để tôi giúp anh.

170
00:11:18,260 --> 00:11:20,012
‎Chân tôi ngứa ran.

171
00:11:27,728 --> 00:11:29,063
‎Nó đang lan ra.

172
00:11:30,523 --> 00:11:35,194
‎Cô nên bỏ tôi lại đây.
‎Để tôi chết khô như con rùa bị lật ngược.

173
00:11:35,277 --> 00:11:40,074
‎Tôi không đời nào bỏ anh lại, Po.
‎Mình sẽ tìm ra hồ tiêu ngay thôi.

174
00:11:41,742 --> 00:11:43,744
‎Cây hồ tiêu ngu ngốc đâu ta?

175
00:11:45,162 --> 00:11:46,997
‎Ngươi thành ra thế này sao?

176
00:11:47,081 --> 00:11:48,666
‎Biến khỏi đây đi.

177
00:11:50,418 --> 00:11:53,129
‎Một kẻ thất bại cần người khác lôi đi,

178
00:11:53,212 --> 00:11:55,548
‎sai lầm hết lần này đến lần khác…

179
00:11:55,631 --> 00:11:57,425
‎Im đi!

180
00:11:57,508 --> 00:11:59,969
‎Hả? Gì cơ?

181
00:12:00,052 --> 00:12:00,970
‎Không phải cô.

182
00:12:03,139 --> 00:12:04,223
‎Tôi tự đi được.

183
00:12:05,683 --> 00:12:07,476
‎Tôi không cần ai lôi đi.

184
00:12:08,352 --> 00:12:10,146
‎Po, hãy để tôi giúp anh.

185
00:12:10,229 --> 00:12:12,189
‎Nào, anh là bạn tôi mà.

186
00:12:12,273 --> 00:12:14,817
‎Một người bạn lúc hoạn nạn.

187
00:12:14,900 --> 00:12:18,112
‎Tôi không cần giúp!
‎Sao cô cứ nói kiểu đó thế?

188
00:12:18,195 --> 00:12:19,989
‎Ồ. Kịch hay đây.

189
00:12:21,740 --> 00:12:23,742
‎Trời nóng. Anh bị thương.

190
00:12:23,826 --> 00:12:26,245
‎Nhưng hai ta làm được. Tôi tin anh.

191
00:12:28,706 --> 00:12:29,540
‎Tùy cô.

192
00:12:29,623 --> 00:12:31,459
‎Hồ tiêu ở ngay trên đó.

193
00:12:32,042 --> 00:12:35,463
‎Đùa nhau à? Hồ tiêu biến mất cả rồi!

194
00:12:36,380 --> 00:12:38,591
‎Chắc là bị nước cuốn trôi.

195
00:12:38,674 --> 00:12:42,428
‎Ngươi thật xui xẻo.
‎Đến ta cũng không lường trước nổi.

196
00:12:43,846 --> 00:12:45,264
‎Anh ổn không?

197
00:12:46,348 --> 00:12:47,266
‎Không!

198
00:12:48,225 --> 00:12:50,019
‎Chân tôi mềm như bún rồi.

199
00:12:50,102 --> 00:12:52,104
‎Đã bảo để tôi giúp rồi.

200
00:12:52,188 --> 00:12:54,899
‎Ồ thế hả? Tốt cho cô thôi!

201
00:12:54,982 --> 00:12:57,276
‎Chắc là hồ tiêu ở quanh đây thôi.

202
00:12:57,359 --> 00:13:01,322
‎Nhưng anh nên nghỉ. Giải lao một chút.

203
00:13:05,659 --> 00:13:06,702
‎Thôi đi!

204
00:13:07,369 --> 00:13:08,829
‎"Thôi đi!"

205
00:13:12,917 --> 00:13:14,960
‎Thứ hồ tiêu quái quỷ này đâu?

206
00:13:29,600 --> 00:13:32,394
‎Ta rất tự hào, khi ngươi nổi đóa như thế.

207
00:13:32,478 --> 00:13:34,104
‎Mình nên lập ban nhạc.

208
00:13:34,688 --> 00:13:35,856
‎Ngươi muốn gì?

209
00:13:35,940 --> 00:13:36,774
‎Đã bảo rồi.

210
00:13:36,857 --> 00:13:40,444
‎Ta là Hoàng tử của tất cả bóng tối
‎xâm chiếm đầu óc ngươi.

211
00:13:40,528 --> 00:13:42,321
‎Và ngươi có nhiều góc tối.

212
00:13:42,988 --> 00:13:43,822
‎Không đúng.

213
00:13:45,574 --> 00:13:47,785
‎Thật đấy. Ta vẫn ổn, tin ta đi.

214
00:13:47,868 --> 00:13:49,787
‎- Không hề.
‎- Có đấy.

215
00:14:03,884 --> 00:14:05,970
‎Po! Tôi thấy hồ tiêu rồi!

216
00:14:06,053 --> 00:14:07,054
‎Po?

217
00:14:07,137 --> 00:14:10,307
‎Ồ. Tôi bị chuột rút ấy mà.

218
00:14:13,102 --> 00:14:14,311
‎Hết chuột rút rồi.

219
00:14:33,622 --> 00:14:36,083
‎Chỗ này quá cao.

220
00:14:36,166 --> 00:14:37,585
‎Tôi sẽ đẩy cho.

221
00:14:41,547 --> 00:14:42,548
‎Đi nào.

222
00:14:47,136 --> 00:14:48,762
‎Thật đáng buồn.

223
00:14:48,846 --> 00:14:52,766
‎Cô ta đang cố cứu thế giới,
‎nhưng mắc kẹt với hồ tiêu.

224
00:14:52,850 --> 00:14:54,393
‎Gươm, cô tự lên đi.

225
00:14:54,977 --> 00:14:57,980
‎Tôi chịu. Tôi cần anh làm việc này.

226
00:14:59,481 --> 00:15:03,402
‎Sao cô hứng thú với hồ tiêu vậy?
‎Không đi ngăn Alfie à?

227
00:15:04,612 --> 00:15:08,449
‎Tôi đang cố ngăn Alfie đây!
‎Tôi làm việc này vì anh đó.

228
00:15:08,532 --> 00:15:10,284
‎Sửng sốt.

229
00:15:10,367 --> 00:15:12,578
‎Nên cô dỗ tôi như trẻ con sao?

230
00:15:12,661 --> 00:15:15,122
‎Đúng! Vì anh là đồ trẻ con.

231
00:15:15,205 --> 00:15:17,666
‎Thì ra vì thế nên cô ăn nói kỳ cục!

232
00:15:17,750 --> 00:15:19,919
‎Và cười như thế này.

233
00:15:21,170 --> 00:15:22,963
‎Tôi bắt chước Po đó.

234
00:15:23,047 --> 00:15:25,799
‎Mỹ mãn, mù tạt các kiểu!

235
00:15:25,883 --> 00:15:28,177
‎Tạm biệt!

236
00:15:28,260 --> 00:15:29,929
‎Ồ. Tôi nói như thế sao?

237
00:15:30,012 --> 00:15:31,889
‎Tôi đã cố mọi cách giúp anh.

238
00:15:31,972 --> 00:15:34,725
‎Thế giới lâm nguy, anh tôi thì hóa điên,

239
00:15:34,808 --> 00:15:37,770
‎tôi thì đi hái hồ tiêu với bạn thân nhất,

240
00:15:37,853 --> 00:15:41,190
‎người lẽ ra có thể làm mọi thứ,
‎nay lại vô dụng.

241
00:15:41,273 --> 00:15:43,317
‎Đau.

242
00:15:44,777 --> 00:15:45,819
‎Gì vậy?

243
00:15:45,903 --> 00:15:48,489
‎Anh định leo lên đó một mình sao?

244
00:15:48,572 --> 00:15:50,074
‎Chân anh phế rồi.

245
00:15:50,157 --> 00:15:51,951
‎Cũng như não ngươi.

246
00:16:12,262 --> 00:16:17,142
‎Thôi đủ rồi. Đây là ý kiến tồi.
‎Mau xuống đi.

247
00:16:18,394 --> 00:16:19,979
‎Tôi cũng muốn, nhưng

248
00:16:20,062 --> 00:16:22,189
‎mất cảm giác luôn chân kia rồi.

249
00:16:22,690 --> 00:16:24,942
‎Cái gì? Thế sao anh còn leo lên?

250
00:16:25,025 --> 00:16:26,110
‎Để phản đối cô!

251
00:16:29,405 --> 00:16:30,572
‎Không!

252
00:16:30,656 --> 00:16:31,824
‎Bám lấy!

253
00:16:33,075 --> 00:16:34,618
‎Tôi đỡ đây rồi.

254
00:16:42,167 --> 00:16:43,085
‎Gươm!

255
00:16:46,964 --> 00:16:49,008
‎Liệt. Mọi thứ tê liệt cả rồi.

256
00:16:51,301 --> 00:16:52,386
‎Cô ổn chứ?

257
00:16:53,262 --> 00:16:54,596
‎Nói gì đi.

258
00:16:54,680 --> 00:16:57,391
‎Dù căng thẳng cũng đừng giết cô ta chứ.

259
00:16:58,100 --> 00:16:59,309
‎Gươm!

260
00:17:05,524 --> 00:17:07,526
‎Ôi không! Cô trúng độc à?

261
00:17:07,609 --> 00:17:11,155
‎Tôi nếm được màu sắc và kết bạn với mây.

262
00:17:11,238 --> 00:17:12,906
‎Gươm, tôi xin lỗi!

263
00:17:12,990 --> 00:17:16,452
‎Không sao. Tôi vẫn ổn. Không sao.

264
00:17:16,535 --> 00:17:17,369
‎Thật không?

265
00:17:17,453 --> 00:17:18,996
‎Nói sự thật đi.

266
00:17:19,663 --> 00:17:21,206
‎Sự thật.

267
00:17:22,332 --> 00:17:23,500
‎Sự thật.

268
00:17:24,418 --> 00:17:25,252
‎Po.

269
00:17:25,335 --> 00:17:29,006
‎Tôi không hề ổn. Tôi rất bực bội.

270
00:17:29,089 --> 00:17:31,884
‎Bực bội với mọi thứ, mọi lúc.

271
00:17:31,967 --> 00:17:33,802
‎Tôi cũng không hề ổn.

272
00:17:33,886 --> 00:17:37,139
‎Thật sao? Sao anh không nói cho tôi?

273
00:17:37,222 --> 00:17:38,891
‎Vì tôi cũng bực bội!

274
00:17:38,974 --> 00:17:41,894
‎Tôi giận chính mình! Vô cùng giận!

275
00:17:41,977 --> 00:17:45,647
‎- Ối!
‎- Phải, cứ làm kẻ thất bại đi.

276
00:17:47,316 --> 00:17:49,693
‎Tôi là kẻ thất bại toàn tập, Gươm.

277
00:17:50,194 --> 00:17:51,653
‎Tôi không quên được.

278
00:17:51,737 --> 00:17:53,906
‎Không phải lỗi của anh…

279
00:17:55,115 --> 00:17:58,577
‎Tôi cũng đã sai khi kỳ vọng
‎anh sẽ sửa chữa tất cả

280
00:17:58,660 --> 00:18:01,038
‎chỉ vì anh luôn là người lạc quan.

281
00:18:01,538 --> 00:18:04,958
‎Tôi muốn anh tự tin để tôi có thể giận dữ.

282
00:18:05,042 --> 00:18:06,085
‎Thật bất công.

283
00:18:10,798 --> 00:18:14,301
‎Cô ta chỉ tỏ ra thân thiện
‎vì bị trúng độc nhỉ?

284
00:18:14,384 --> 00:18:17,638
‎Thôi đi được không?
‎Người ta đang nói chuyện.

285
00:18:18,722 --> 00:18:19,765
‎Bỏ cuộc đi, Po.

286
00:18:19,848 --> 00:18:21,391
‎Không lết được đâu.

287
00:18:21,475 --> 00:18:25,270
‎Không hiểu sao?
‎Ngươi không thể làm gì cho bản thân.

288
00:18:32,027 --> 00:18:34,488
‎Tôi ghét Alfie vì điều anh ấy làm,

289
00:18:34,571 --> 00:18:39,535
‎và tôi ghét cái phần trong tôi
‎vẫn thương anh ấy vì đó là anh trai tôi.

290
00:18:40,119 --> 00:18:41,662
‎Tôi không muốn vậy.

291
00:18:42,830 --> 00:18:45,165
‎Tôi rất tiếc vì xảy ra cơ sự này.

292
00:18:49,128 --> 00:18:52,589
‎Tôi cũng vậy. Tình cảnh này thật éo le.

293
00:18:52,673 --> 00:18:54,883
‎Nơi này hôi quá.

294
00:18:54,967 --> 00:18:56,343
‎Hôi quá đi mất!

295
00:18:56,426 --> 00:18:58,470
‎Rất là hôi!

296
00:18:58,554 --> 00:18:59,680
‎Tôi ghét nó!

297
00:18:59,763 --> 00:19:02,141
‎Hôi như cái quần thể dục!

298
00:19:05,978 --> 00:19:07,271
‎Để tôi đỡ cô dậy.

299
00:19:13,235 --> 00:19:15,821
‎Tôi di chuyển được rồi. Đứng được rồi!

300
00:19:16,530 --> 00:19:18,031
‎Chất độc đã tan dần.

301
00:19:18,115 --> 00:19:20,784
‎Như khi tôi ngồi quá lâu và mông bị tê.

302
00:19:21,785 --> 00:19:22,870
‎Cô thấy sao rồi?

303
00:19:23,453 --> 00:19:24,580
‎Ồ, hồ tiêu!

304
00:19:24,663 --> 00:19:27,708
‎Mình để mất rồi hả? Không có hồ tiêu rồi.

305
00:19:27,791 --> 00:19:29,459
‎Ý cô là cái này hả?

306
00:19:31,461 --> 00:19:33,630
‎Ôi, Po. Anh làm được rồi!

307
00:19:33,714 --> 00:19:38,886
‎Tôi biết anh sẽ làm được mà.
‎Tôi biết thừa!

308
00:19:38,969 --> 00:19:43,056
‎Chắc là chất độc
‎vẫn chưa tan hết trong người cô.

309
00:19:43,140 --> 00:19:44,683
‎Ăn mừng nào. Đua không?

310
00:19:44,766 --> 00:19:48,937
‎Tôi sẽ leo lên núi. Tôi sẽ sống trên núi.

311
00:19:55,277 --> 00:19:56,403
‎Núi.

312
00:19:57,613 --> 00:19:59,198
‎Sống trên núi.

313
00:20:00,949 --> 00:20:04,411
‎Sư phụ Lười đã để
‎rặng núi đón nhận lại ông.

314
00:20:05,913 --> 00:20:07,039
‎Gươm.

315
00:20:07,122 --> 00:20:08,248
‎Gươm!

316
00:20:16,673 --> 00:20:17,966
‎Đầu tôi.

317
00:20:19,092 --> 00:20:21,220
‎May mà cô vẫn còn nhãn cầu.

318
00:20:21,303 --> 00:20:22,137
‎Bố, đây rồi!

319
00:20:23,722 --> 00:20:25,849
‎Đã bảo là con sẽ làm được mà.

320
00:20:25,933 --> 00:20:28,018
‎Cảm ơn bố. Con phải tính kế!

321
00:20:29,019 --> 00:20:31,605
‎- Có cần tôi thái nó không?
‎- Không.

322
00:20:31,688 --> 00:20:35,734
‎Không ai ăn nó cả.
‎Ăn vào có mà rơi nhãn cầu ra ngoài.

323
00:20:39,112 --> 00:20:41,490
‎Chính xác thì ta cần tìm cái gì?

324
00:20:41,573 --> 00:20:44,201
‎Sư phụ Lười giao linh hồn cho rặng núi.

325
00:20:44,785 --> 00:20:48,705
‎Nhìn này, Sư phụ Đà Điểu
‎đã giao linh hồn cho gió.

326
00:20:52,042 --> 00:20:54,753
‎Sư phụ Răng Dài thì giao cho lửa.

327
00:20:55,754 --> 00:20:59,841
‎- Anh có hiểu không?
‎- Có! Họ vẫn tồn tại, trong nguyên tố.

328
00:20:59,925 --> 00:21:02,761
‎Như linh hồn Sư phụ Voi và mặt dây chuyền.

329
00:21:03,345 --> 00:21:07,266
‎Lò rèn mất rồi,
‎nhưng các sư phụ đã xây lò rèn.

330
00:21:07,349 --> 00:21:10,352
‎Họ tạo ra vũ khí,
‎họ sẽ có thể phá hủy chúng.

331
00:21:12,104 --> 00:21:14,731
‎Gươm, nếu ta không thể đánh bại anh ấy,

332
00:21:16,191 --> 00:21:17,609
‎thì có lẽ họ có thể.

333
00:21:22,197 --> 00:21:24,700
‎Vậy làm thế nào để nói chuyện với họ?

334
00:21:24,783 --> 00:21:29,496
‎Chúng ta đã tiến xa, nhưng lúc này,
‎chỉ chúng ta là chưa đủ.

335
00:21:29,579 --> 00:21:31,373
‎Hiệp Sĩ Rồng hội ngộ?

336
00:21:31,456 --> 00:21:34,001
‎Lần cuối bước vào hang cọp.

337
00:21:34,084 --> 00:21:35,919
‎Chặng cuối tới chiến thắng!

338
00:21:36,003 --> 00:21:40,590
‎Nào, hơi lạc quan thái quá rồi.
‎Đầu tôi vẫn hơi đau.

339
00:21:40,674 --> 00:21:44,136
‎Một sứ mệnh hào hùng,
‎một thử thách tối thượng.

340
00:21:44,219 --> 00:21:48,807
‎Đủ rồi! Tôi biết Po ngày xưa đã trở lại.
‎Cảm ơn. Vậy thôi.

341
00:21:50,767 --> 00:21:53,145
‎Ngươi mừng cái gì chứ?

342
00:21:53,979 --> 00:21:56,940
‎Ngươi vẫn còn nhiều góc tối bên trong.

343
00:21:57,524 --> 00:21:59,735
‎Ta biết, nhưng không sao.

344
00:21:59,818 --> 00:22:03,488
‎Ai cũng có góc tối,
‎cảm ơn ngươi đã giúp ta vượt qua.

345
00:22:05,490 --> 00:22:06,325
‎Cái gì?

346
00:22:06,408 --> 00:22:08,493
‎Khoan. Muốn đi chơi không?

347
00:22:08,577 --> 00:22:12,247
‎Chơi chút nhạc? Tâm sự về nỗi sợ?

348
00:22:12,331 --> 00:22:13,415
‎Khoan!

349
00:22:21,840 --> 00:22:26,345
‎Cái này mới.
‎Một chuyến phiêu du để trả mối thù!

350
00:22:26,428 --> 00:22:29,431
‎Anh nghĩ về mấy từ đó nãy giờ đúng không?

351
00:22:30,057 --> 00:22:30,891
‎Chính xác.

352
00:23:05,300 --> 00:23:10,305
‎Biên dịch: Kelvin Horrid Tran.

