WEBVTT

00:06.172 --> 00:07.882
TRÊN ĐẢO MANHATTAN,

00:07.966 --> 00:11.094
CÓ HAI TỔ THANH TRA
CHUYÊN ĐIỀU TRA ÁN MẠNG:

00:11.177 --> 00:13.304
BẮC MANHATTAN VÀ NAM MANHATTAN.

00:13.388 --> 00:16.599
HỌ ĐIỀU TRA NHỮNG VỤ GIẾT NGƯỜI
TÀN BẠO VÀ CAM GO NHẤT.

00:16.683 --> 00:20.186
ĐÂY LÀ NHỮNG CÂU CHUYỆN CỦA HỌ.

00:21.062 --> 00:22.105
Xin chào.

00:22.731 --> 00:24.441
Tên tôi là Kenneth Kimes.

00:25.734 --> 00:27.318
Các bạn không thực sự biết tôi.

00:27.402 --> 00:29.821
Có thể các bạn
cho là biết tôi, nhưng không phải.

00:30.321 --> 00:33.158
Có thể các bạn cho là
biết mẹ tôi, nhưng không.

00:33.241 --> 00:35.702
Con trai tôi và tôi vô tội.

00:36.202 --> 00:39.622
Đây là một vụ che đậy xấu xa.

00:39.706 --> 00:42.333
Cảnh sát đã phạm sai lầm khủng khiếp.

00:47.714 --> 00:49.340
Giữa Sante và Kenny Kimes,

00:49.424 --> 00:53.678
có một cái gì đó hơn cả
mối quan hệ giữa mẹ và con trai.

00:54.971 --> 00:59.517
Những người đến và đi khỏi cuộc đời
của mẹ con Kimes có vẻ cứ vậy biến mất.

00:59.601 --> 01:02.312
Tôi nhận được cuộc gọi.
Irene bạn tôi đã mất tích.

01:02.395 --> 01:07.358
Một phụ nữ 82 tuổi nổi tiếng
trong giới thượng lưu biến mất khỏi nhà.

01:07.442 --> 01:09.360
Mỗi ngày, không có ngoại lệ,

01:09.444 --> 01:12.572
tôi sẽ nhận được cuộc gọi
từ văn phòng chính ủy

01:12.655 --> 01:15.784
hỏi một câu đơn giản: "Irene ở đâu?"

01:18.328 --> 01:21.122
Chúng tôi không biết bà ấy ở đâu,
nhưng cầu nguyện cho bà ấy.

01:21.206 --> 01:24.375
Ngày nào mẹ con tôi
cũng cầu nguyện lúc 11 giờ đêm.

01:24.459 --> 01:28.505
Cầu cho bà ấy được bình yên,
nhưng chúng tôi không biết bà ấy ở đâu.

01:28.588 --> 01:32.467
Chúng tôi vô tội, chỉ cần được
đúng quyền lợi, nó sẽ được chứng minh.

01:39.349 --> 01:42.685
Việc của chúng tôi là đảm bảo
giúp bạn ngủ ngon vào ban đêm.

01:44.187 --> 01:47.398
Gia đình họ cần biết
kẻ nào đã giết người thân mình.

01:47.482 --> 01:49.275
TỔ ÁN MẠNG BẮC/NAM MANHATTAN

01:49.359 --> 01:52.487
Sự đồng cảm với nạn nhân
là điều quan trọng nhất.

01:53.029 --> 01:55.240
Tôi luôn thích nhìn phía sau bức màn.

01:56.199 --> 01:57.450
Chuyện gì đã xảy ra?

01:59.285 --> 02:02.789
Bạn muốn tìm ra sự thật.
Đó là việc của các thanh tra.

02:03.414 --> 02:06.334
Bản năng của bạn là giúp đỡ mọi người.

02:07.043 --> 02:10.630
Ở Thành phố New York,
Sở Cảnh sát New York…

02:12.924 --> 02:13.758
là chủ quản.

02:14.801 --> 02:18.471
ÁN MẠNG: NEW YORK

02:26.396 --> 02:29.274
Năm 1997, tôi đã có mười năm
làm cảnh sát ở New York

02:29.357 --> 02:32.318
khi được thăng chức làm thanh tra cấp ba.

02:32.402 --> 02:35.989
Và tôi được thuyên chuyển
từ Khu 34 ở Washington Heights

02:36.072 --> 02:39.492
đến Khu 19,
là khu Upper East Side ở Manhattan.

02:44.289 --> 02:47.709
Đây có lẽ là khu giàu nhất
ở Thành phố New York.

02:47.792 --> 02:51.462
Cũng có án mạng,
nhưng không phải như các Khu khác.

02:51.546 --> 02:55.508
Trong một năm tôi chuyển về đó,
chỉ có một vụ trộm ở Fifth Avenue.

02:55.592 --> 02:58.970
Bọn tôi lên đó,
là căn hộ của Mary Tyler Moore.

02:59.053 --> 03:01.890
Đó là kiểu vụ án bọn tôi xử lý hồi đó.

03:02.640 --> 03:05.685
Khu hành chính này
trải dài từ Phố 59 đến Phố 95,

03:05.768 --> 03:08.021
từ Fifth Avenue đến tận East River.

03:08.104 --> 03:09.189
Một hình vuông lớn.

03:09.272 --> 03:13.443
Và có đủ loại nhà cao tầng,
mật độ dân cư rất đông.

03:13.943 --> 03:15.904
Chuyển đến đây, tôi đã bị sốc văn hóa.

03:15.987 --> 03:19.157
Một bước từ tầng hầm lên căn hộ áp mái.

03:20.325 --> 03:24.871
NGÀY 4/7/1998

03:24.954 --> 03:26.247
NGÀY 5/7/1998

03:26.331 --> 03:29.834
Năm 1998, dịp cuối tuần Quốc khánh Mỹ,

03:29.918 --> 03:32.503
cả thành phố như bãi tha ma,
đặc biệt là Upper East Side.

03:32.587 --> 03:35.215
Ai cũng đến nhà hè của họ
ở Hamptons, ngoài Long Island.

03:36.257 --> 03:39.761
Ngày 5/7 có tôi
và hai thanh tra khác trực.

03:39.844 --> 03:41.387
Những người khác đều nghỉ.

03:43.348 --> 03:45.642
Có một cuộc gọi báo người mất tích

03:45.725 --> 03:49.562
bởi một người làm cho
một phụ nữ 82 tuổi tên là Irene Silverman.

03:50.855 --> 03:53.483
Tôi là thanh tra cấp dưới,
hai người kia kiểu:

03:53.566 --> 03:56.527
"Nhóc, vụ của cậu đấy. Đi đi.
Tôi kiểu: "Mẹ nó."

03:57.528 --> 04:00.365
Thật lòng chả ai muốn
nhận vụ người mất tích.

04:00.448 --> 04:05.411
Thường là họ bỏ nhà đi
hay đi đâu đó vào cuối tuần.

04:05.495 --> 04:06.996
Không nói với ai.

04:07.080 --> 04:09.707
Thường họ quay lại, và hồ sơ vụ án đóng.

04:10.375 --> 04:12.669
Nhưng bọn tôi phải kiểm tra.

04:13.753 --> 04:16.839
Thế là bọn tôi đến ngôi nhà đó.

04:17.340 --> 04:22.887
Nó nằm trong một dãy nhà danh giá
trên Phố 65, ngay Madison Avenue.

04:22.971 --> 04:24.138
NHÀ IRENE - KHU 19

04:26.474 --> 04:28.601
Tôi là thanh tra cấp hai

04:28.685 --> 04:31.854
và tôi lớn lên
ở khu nhà xã hội phía East Harlem.

04:31.938 --> 04:33.773
Ý nghĩ đầu tiên của tôi là,

04:33.856 --> 04:38.278
"Đây chắc là lần đầu mình
bước vào một căn nhà triệu đô."

04:38.361 --> 04:44.534
Nó là một tòa nhà lát đá năm tầng rất đẹp,
có căn hộ áp mái, có vườn trên sân thượng.

04:44.617 --> 04:48.162
Tôi chưa từng đặt chân đến nhiều nơi
mà làm tôi nín thở

04:48.246 --> 04:53.710
đến nỗi: "Trời ạ! Đắt tiền thật.
Bà này hẳn là cực giàu."

04:53.793 --> 04:57.088
Khi chúng tôi mới đến ngôi nhà đó,
trong nhà không có ai

04:57.171 --> 05:01.592
ngoại trừ người giúp việc của bà
Irene Silverman và Jeff, trợ lý riêng.

05:02.302 --> 05:04.512
Nhân viên kể với chúng tôi,

05:04.595 --> 05:07.098
"Đêm qua, bà ấy tổ chức tiệc Quốc khánh.

05:07.181 --> 05:09.684
Có rất nhiều khách khứa. Họ đều vui vẻ."

05:09.767 --> 05:12.687
Sáng hôm sau, vào khoảng 11:45 sáng,

05:12.770 --> 05:15.273
là lần cuối cùng
người làm nhìn thấy bà ấy.

05:15.356 --> 05:17.150
Irene định đi ngủ.

05:17.233 --> 05:21.529
Sau đó khoảng 4:30 hay 5 giờ chiều,

05:21.612 --> 05:25.575
Marta lên gõ cửa vào phòng ngủ của Irene,

05:25.658 --> 05:27.201
nhưng bà Irene không trả lời.

05:27.285 --> 05:30.788
Bà ấy vào trong
và nhận ra bà Irene không ở đó.

05:33.166 --> 05:37.628
Tôi sẽ không bao giờ quên. Nó là
một trong những ngày buồn nhất đời tôi.

05:37.712 --> 05:40.048
Điện thoại kêu, người gọi là Jeff.

05:40.131 --> 05:44.469
Và từ giọng điệu, tôi có thể đoán
là có chuyện gì rất nghiêm trọng

05:44.552 --> 05:47.430
và đã có chuyện không hay rồi.

05:47.513 --> 05:51.434
Jeff chỉ nói: "Bà Irene
có ở chỗ anh không?" Tôi bảo: "Không."

05:52.018 --> 05:54.604
Điều tiếp theo Jeff nói là:

05:54.687 --> 05:57.190
"Bọn tôi đều hy vọng
là bà Irene ở chỗ anh,"

05:57.273 --> 05:59.192
vì thường bọn tôi hay gặp gỡ vào Chủ Nhật.

05:59.275 --> 06:01.652
Anh ta bảo:
"Bà ấy đã mất tích từ lúc 12 giờ."

06:01.736 --> 06:04.197
Tôi bảo: "Chuyện gì vậy?"
Anh ta bảo: "Không ai biết."

06:04.280 --> 06:06.741
Thế là tôi bảo: "Để tôi đến đây."

06:08.242 --> 06:10.912
Khi tôi đến nhà,
toàn bộ người làm đều có mặt.

06:10.995 --> 06:14.290
Bỗng nhiên, mọi người đều rối loạn

06:14.374 --> 06:17.502
vì nữ chủ nhân không còn đó nữa.

06:19.754 --> 06:23.299
Người làm nói bà Irene
không bao giờ ra khỏi nhà một mình.

06:23.383 --> 06:26.427
Bà ấy lúc nào cũng có người hộ tống,
dù đi mua đồ hay gì.

06:26.511 --> 06:27.845
Luôn có người đi cùng.

06:28.638 --> 06:33.017
Nhưng họ cũng nói là bà ấy rất nhạy bén.

06:33.101 --> 06:36.270
Không có bệnh Alzheimer's,
không lú lẫn, không gì cả.

06:36.354 --> 06:37.563
BĂNG TƯ LIỆU CẢNH SÁT

06:37.647 --> 06:39.273
Bọn tôi lục soát toàn bộ nhà.

06:40.274 --> 06:43.069
Bắt đầu lần theo khách
có mặt tại bữa tiệc,

06:43.152 --> 06:46.030
lấy tên của họ để hỏi chuyện.

06:47.824 --> 06:50.326
Nhân viên nói với bọn tôi
là chùm chìa khóa không thấy.

06:50.410 --> 06:53.121
Không chỉ vậy, họ nói
bà ấy lúc nào cũng giữ tiền,

06:53.204 --> 06:55.415
và họ nói thiếu mất 10 nghìn đô.

06:55.498 --> 06:58.835
Họ chỉ chúng tôi nơi bà ấy cất tiền,

06:58.918 --> 07:00.378
và phong bì đã biến mất.

07:01.379 --> 07:06.676
Những người làm cho bà ấy
bảo chúng tôi bà ấy coi họ như người thân.

07:08.428 --> 07:11.764
Tôi nhớ mình rất ấn tượng
bởi sự quan tâm của họ với bà ấy.

07:13.141 --> 07:16.561
Điều đó nói lên rất nhiều
về con người của Irene Silverman,

07:16.644 --> 07:21.315
để người làm yêu quí, cống hiến cho mình,
và muốn tốt nhất cho mình.

07:24.527 --> 07:26.904
Họ nói bà ấy không có người thân nào cả.

07:26.988 --> 07:30.950
Bà ấy là người hay giao thiệp. Nếu bà ấy
thích bạn, bạn tự động được kết nạp,

07:31.033 --> 07:33.661
bà ấy sẽ mời bạn đến dự tiệc, đến nhà.

07:33.744 --> 07:35.413
Vậy đó, bạn là người nhà.

07:36.247 --> 07:39.459
Càng hiểu thêm về bà ấy,
tôi càng quý mến bà ấy hơn,

07:39.542 --> 07:41.919
và muốn ở gần bà ấy.

07:43.129 --> 07:46.549
Khi tổ chức tiệc,
bà ấy là tâm điểm của sự chú ý.

07:46.632 --> 07:49.635
Như trong phim ấy, phim <i>Auntie Mame</i>.

07:50.386 --> 07:54.724
Alan, cưng à, thấy anh tôi thật…
Edna, hôm qua tôi gọi chị. Chị…

07:54.807 --> 07:56.976
- Chào Mame.
- Chào. Tôi lại ngay đây.

07:57.977 --> 08:00.438
Bà ấy là một nữ chủ tiệc tuyệt vời.

08:00.521 --> 08:03.774
Tôi gặp Irene Silverman lần đầu năm 1994.

08:03.858 --> 08:07.320
Tôi đang ở đỉnh cao sự nghiệp.

08:07.403 --> 08:12.658
Tôi là nhà thiết kế châu Á đầu tiên
được Anna Wintour lăng xê.

08:12.742 --> 08:15.661
Tôi đến một bữa tiệc Giáng sinh
cực kỳ sang chảnh.

08:16.829 --> 08:19.540
Bạn tôi chạy vào bếp.

08:19.624 --> 08:23.127
Cô ấy nói: "Nữ chúa vừa đến.

08:23.211 --> 08:25.630
Anh phải gặp bà ấy.
Ai cũng muốn gặp bà ấy."

08:27.006 --> 08:28.508
Tôi được giới thiệu với bà ấy.

08:28.591 --> 08:31.219
Dù bà ấy rất nhỏ người, chưa đầy mét rưỡi,

08:31.302 --> 08:33.012
nhưng lại rất nổi bật.

08:33.095 --> 08:36.015
Trông bà ấy thật lộng lẫy,
cách bà ấy ăn mặc,

08:36.098 --> 08:37.975
phong thái.

08:39.268 --> 08:41.979
Bà ấy bảo:
"Anh phải đến dùng trà với tôi."

08:42.855 --> 08:45.149
Tôi đã ở đó đến sau nửa đêm.

08:45.233 --> 08:47.401
Bọn tôi vui hết cỡ.

08:47.485 --> 08:49.820
Và bà ấy kể những câu chuyện hay nhất.

08:50.821 --> 08:55.243
Năm 17 tuổi, bà ấy là
nữ diễn viên múa ba-lê ở Radio City.

08:57.912 --> 09:01.832
Trong một buổi biểu diễn,
Samuel Silverman có trong đám khán giả,

09:01.916 --> 09:04.585
quá say mê Irene.

09:05.878 --> 09:08.422
Sau thời gian theo đuổi, họ kết hôn.

09:08.506 --> 09:10.091
Irene bảo ông ấy làm tài chính.

09:10.174 --> 09:14.512
Rồi sau đó Irene bắt đầu
một cuộc sống cực kỳ xa hoa.

09:16.973 --> 09:19.058
Sau khi chồng qua đời,

09:19.141 --> 09:22.937
bà ấy bắt đầu thấy cô đơn
trong ngôi nhà lớn này.

09:23.020 --> 09:25.064
Nên để giải trí,

09:25.147 --> 09:28.651
bà ấy cho những người giàu có
thuê hết những căn phòng đẹp,

09:28.734 --> 09:31.279
cho những người không muốn ở khách sạn.

09:37.326 --> 09:41.998
Nhân viên của bà ấy
nói với chúng tôi là thẳng phía sau,

09:42.081 --> 09:44.625
khi bạn bước vào tòa nhà, có một cánh cửa.

09:44.709 --> 09:47.962
Và cánh cửa đó
là của một căn hộ trên tầng trệt.

09:48.045 --> 09:51.882
Bà ấy cho một người
tên là Manny Guerin thuê căn hộ đó.

09:53.175 --> 09:55.261
Nhân viên nói là bà Irene Silverman

09:55.344 --> 09:57.680
thường kiểm tra lý lịch người thuê nhà.

09:57.763 --> 10:00.224
Nhưng lần này lại không.

10:00.308 --> 10:04.520
Chủ cửa hàng thịt chỗ Irene,
bạn chung của hai người,

10:04.604 --> 10:07.898
đã giới thiệu Manny Guerin
đến thuê nhà của Irene.

10:09.692 --> 10:15.990
Ngày 14/6, anh ta đã trả trước
sáu nghìn đô cho một tháng thuê nhà.

10:16.073 --> 10:18.784
BIÊN NHẬN 6.000 TIỀN MẶT
TIỀN THUÊ THÁNG ĐẦU CĂN 1B

10:18.868 --> 10:22.872
Nhân viên nói
từ lúc anh ta bước vào tòa nhà,

10:22.955 --> 10:26.208
Irene đã cảm thấy
anh ta không phải người tử tế.

10:27.293 --> 10:31.881
Anh ta thường nghe khi Irene
nói chuyện với nhân viên dưới sảnh.

10:31.964 --> 10:33.132
Và họ biết

10:33.215 --> 10:36.802
vì họ có thể thấy chân anh ta
ngay cạnh cửa trước.

10:37.762 --> 10:38.804
Nhân viên bảo

10:38.888 --> 10:43.601
Manny cũng đưa một người phụ nữ
tên là "Eva" vào tòa nhà.

10:44.435 --> 10:47.688
Họ mô ta bà ta là lớn tuổi,
ăn mặc lịch thiệp.

10:47.772 --> 10:50.650
Manny nói Eva làm việc cùng anh ta,

10:50.733 --> 10:52.401
gần giống một trợ lý.

10:53.527 --> 10:57.239
Khi bọn tôi vào phòng bà Irene,
trên bàn có giấy tờ,

10:57.323 --> 11:01.452
và có ghi chú của bà ấy
về khách thuê căn 1B.

11:01.535 --> 11:03.913
Một số ghi chú nói anh ta rất đáng ngờ.

11:03.996 --> 11:05.706
Bà ấy không tin anh ta và muốn đuổi.

11:06.666 --> 11:11.671
Thật ra bà ấy còn phác hình anh ta
với mô tả chiều cao.

11:11.754 --> 11:13.172
KHOẢNG MỘT MÉT SÁU

11:13.255 --> 11:15.091
Bà ấy viết: "Trông anh ta như tù ngục."

11:15.925 --> 11:21.722
Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên
Manny dọn vào nơi ở thuê.

11:21.806 --> 11:25.059
Tôi ăn trưa cùng Irene dưới tầng hầm.

11:25.643 --> 11:28.437
Bọn tôi nghe thang máy mở cửa.

11:28.938 --> 11:33.150
Ngay lập tức, Irene bảo Marta,
người giúp việc, ra thang máy để bảo:

11:33.234 --> 11:36.779
"Hãy bảo Manny, người thuê nhà,
đây là khu vực riêng tư.

11:36.862 --> 11:39.490
Người thuê không được vào."

11:41.534 --> 11:44.620
Khi Marta cuối cùng cũng quay lại bàn ăn,

11:44.704 --> 11:46.247
tôi không quên, Irene bảo tôi,

11:46.330 --> 11:48.749
"Anh biết không? Tôi rất nghi gã này."

11:50.710 --> 11:54.922
Tôi bảo: "Irene, sao bà lại cho
người mình không tin tưởng vào nhà?"

11:55.798 --> 11:58.300
Bà ấy bảo: "Tôi tin hàng thịt của tôi,

11:58.801 --> 12:01.178
nên là không đòi kiểm tra lý lịch,

12:01.262 --> 12:05.307
rồi tôi đồng ý
cho họ thuê căn hộ một tháng."

12:07.935 --> 12:10.146
Khi được biết về người ở 1B,

12:10.229 --> 12:12.940
đó là khi tôi kiểu: "Ôi, không hay rồi."

12:13.023 --> 12:16.569
Hàng loạt báo động nổ ra, nói:
"Gã này là kẻ xấu."

12:17.945 --> 12:20.948
Bọn tôi kiểm tra vật lý
căn hộ mà Manny thuê

12:21.031 --> 12:25.411
để bảo đảm bà ấy không nằm trong đó,
bị thương hay thậm chí là chết.

12:27.705 --> 12:29.540
Bên trong căn hộ mờ tối.

12:30.541 --> 12:34.295
Không phải bừa bộn, nhưng cũng
không gọn gàng. Giường chưa dọn.

12:34.378 --> 12:37.465
Trên bàn bếp là những hộp đồ ăn.

12:38.382 --> 12:42.928
Trong thùng rác ở căn hộ,
có một cuộn băng dính.

12:43.554 --> 12:47.308
Còn thu được cả một mớ dây hay dây thừng.

12:48.184 --> 12:52.271
Một người làm nhận thấy
chăn phủ giường đã biến mất.

12:52.354 --> 12:56.984
Và có một hộp màn buồng tắm trống không
chỉ còn mỗi vòng treo.

12:58.486 --> 13:03.407
Vì sao cần màn buồng tắm
khi trong đó là cửa kính?

13:03.491 --> 13:05.159
Không cần màn tắm.

13:05.242 --> 13:09.246
Tới lúc đó, bọn tôi nghĩ
đây có thể là một dạng bắt cóc.

13:13.125 --> 13:16.337
MƯỜI GIỜ SAU KHI IRENE ĐƯỢC BÁO MẤT TÍCH

13:16.420 --> 13:17.630
CHÀO MỪNG ĐẾN KHU 19

13:17.713 --> 13:20.925
Bọn tôi đưa người làm
về trụ sở để dựng chân dung Manny Guerin,

13:21.008 --> 13:22.134
TRUY NÃ ĐỂ THẨM VẤN

13:22.218 --> 13:25.221
người sống trong 1B có hành động đáng ngờ.

13:25.304 --> 13:29.141
Đêm đó tôi được giao ở lại ngôi nhà.

13:29.850 --> 13:31.227
Đó là khoảnh khắc tôi nhận ra.

13:31.310 --> 13:33.103
Tôi chỉ là thanh tra cấp dưới.

13:33.187 --> 13:34.939
Đây là việc lớn với tôi.

13:35.022 --> 13:37.775
Bọn tôi nghĩ biết đâu
có nhân chứng gõ cửa.

13:37.858 --> 13:41.779
Biết đâu Irene về nhà,
một cuộc gọi, có thể là bất cứ gì.

13:42.363 --> 13:46.408
Ở cùng tôi chỉ có George,
con chó của Irene.

13:47.743 --> 13:50.830
NGÀY 7/6/1998
21 GIỜ SAU KHI IRENE ĐƯỢC BÁO MẤT TÍCH

13:51.413 --> 13:55.501
Tháng 7/1998,
phẩm cấp của tôi là Phó chánh thanh tra.

13:55.584 --> 13:59.338
Tôi cũng phụ trách
hoạt động thanh tra ở Bắc Manhattan,

13:59.421 --> 14:00.840
BẮC MANHATTAN
NAM MANHATTAN

14:00.923 --> 14:04.385
bao gồm 12 khu ở Bắc Manhattan

14:04.593 --> 14:07.721
từ Phố 59 đến rìa Manhattan.

14:08.430 --> 14:11.976
Chúng tôi có cái gọi là:
"Người mất tích dạng đặc biệt."

14:12.059 --> 14:14.854
Irene phù hợp ít nhất hai tiêu chí.

14:15.521 --> 14:20.109
Một là lúc đó bà ấy đã 82 tuổi.

14:20.192 --> 14:24.446
Và thứ hai là bà ấy có vẻ
không tình nguyện mà biến mất

14:24.530 --> 14:27.116
và có chuyện gì ghê gớm
đã xảy ra với bà ấy.

14:27.199 --> 14:30.327
Với những nhân vật mất tích
đặc biệt, sẽ cần

14:30.411 --> 14:32.913
thành lập một trụ sở tạm thời.

14:33.998 --> 14:36.375
Tôi nhận một cuộc gọi
của thanh tra Reznick nói là,

14:36.458 --> 14:39.795
"Was, anh với đội anh phải đến Khu 19."

14:39.879 --> 14:42.882
Joe muốn để đội giỏi nhất

14:42.965 --> 14:45.801
hoặc những người mà "chú ý đến chi tiết".

14:46.385 --> 14:49.763
Joe Reznick là một sếp khó tính.
Tôi sẽ không nói dối.

14:49.847 --> 14:51.557
Anh ấy là mẫu người rất sát sạt,

14:51.640 --> 14:54.560
nhưng người thân của tôi
mà bị mất tích hay giết hại,

14:54.643 --> 14:57.021
tôi sẽ muốn anh ấy đứng đầu điều tra.

14:57.730 --> 15:00.608
NGƯỜI MẤT TÍCH
IRENE SILVERMAN

15:00.691 --> 15:03.193
Chúng tôi ngay lập tức cho in tờ rơi

15:03.694 --> 15:05.905
với hình của Irene Silverman trên đó.

15:05.988 --> 15:09.033
<i>Nếu bạn có thông tin về vụ mất tích</i>

15:09.116 --> 15:11.535
<i>hay bà Irene Silverman đang ở đâu,</i>

15:11.619 --> 15:13.454
<i>vui lòng gọi đường dây Ngăn Tội Ác.</i>

15:13.537 --> 15:16.373
Các thanh tra còn ra góc phố

15:16.457 --> 15:19.919
phân phát tờ rơi và hỏi mọi người
xem họ có thấy gì lạ.

15:20.002 --> 15:23.213
Giờ báo chí đã biết tin,
thế là xong. Bùng nổ.

15:23.297 --> 15:25.925
<i>Người phụ nữ 82 tuổi biến mất ở tư dinh.</i>

15:26.008 --> 15:28.469
<i>Bà Silverman được nhìn thấy còn sống</i>
<i>lần cuối ngày 5/7.</i>

15:28.552 --> 15:32.848
<i>Chúng ta có một phụ nữ lớn tuổi</i>
<i>mất tích một cách rất bí ẩn.</i>

15:32.932 --> 15:37.436
Có một người mà bà ấy cho thuê căn hộ

15:37.519 --> 15:41.315
cách đây chưa đầy ba tuần,
cũng biến mất một cách bí ẩn.

15:42.232 --> 15:44.860
Chúng tôi còn nói là đang tìm người

15:44.944 --> 15:49.198
trong tấm ảnh dựng
tên gọi là "Manny Guerin."

15:49.281 --> 15:52.326
Chúng tôi tìm hắn
vì vụ mất tích của bà Silverman.

15:52.409 --> 15:54.453
TRIỆU PHÚ 82 TUỔI MẤT TÍCH Ở TƯ DINH

15:57.706 --> 15:59.667
Hôm sau buổi họp báo,

16:00.876 --> 16:02.962
đội 19 nhận được cuộc gọi

16:03.045 --> 16:08.133
của một Thanh tra NYPD
trong một lực lượng liên ngành

16:08.801 --> 16:11.762
giữa các Đặc vụ FBI và Thanh tra NYPD

16:11.845 --> 16:16.350
có nhiệm vụ tìm kiếm tội phạm
không chỉ bị truy nã ở New York,

16:16.433 --> 16:18.102
mà ở khắp đất nước.

16:19.645 --> 16:25.234
Anh ấy nói ngày 5/7,
khi Irene Silverman được báo mất tích,

16:25.317 --> 16:28.570
anh ấy đã bắt hai người, một mẹ một con,

16:28.654 --> 16:31.198
ở gần Phố 55 và Đại lộ 6

16:31.281 --> 16:34.368
theo lệnh bắt họ có ở Utah

16:34.451 --> 16:40.124
vì mua một chiếc xe với chi phiếu ăn cắp
và lái nó tới Thành phố New York.

16:41.625 --> 16:44.837
Thanh tra từ đội truy bắt đó bảo chúng tôi

16:46.005 --> 16:48.590
cả hai đều mang theo

16:48.674 --> 16:51.385
giấy tờ tùy thân của Irene Silverman.

16:52.136 --> 16:57.599
Họ được xác định là Kenny Kimes
và mẹ hắn, Sante Kimes.

16:59.226 --> 17:02.688
Trong túi bà ta là 10 nghìn đô tiền mặt.

17:02.771 --> 17:05.357
Khi được hỏi
vì sao có 10 nghìn đô tiền mặt,

17:05.441 --> 17:08.360
bà ta bảo: "Đi New York tốn tiền mà,"

17:08.444 --> 17:10.362
không hợp lý gì cả.

17:10.446 --> 17:15.367
Tôi chẳng biết ai mang theo
10 nghìn tiền mặt trong túi cả.

17:15.451 --> 17:17.578
Tôi có súng mà tôi còn không đến New York

17:17.661 --> 17:19.997
với 10 nghìn tiền mặt trong túi.

17:20.080 --> 17:25.669
Nhưng còn có cả một chùm chìa khóa
có sơn móng tay đỏ, như của Irene.

17:25.753 --> 17:28.255
Tôi tưởng người cần tìm là Manny Guerin,

17:28.338 --> 17:30.215
nhưng khi nghe về điều đó,

17:30.299 --> 17:32.217
tôi bảo: "Đùa tôi đấy à?"

17:34.511 --> 17:38.015
Với thông tin mới này,
bọn tôi lấy xe, và đi xuống

17:38.098 --> 17:41.143
Trung tâm tiếp nhận ở Manhattan
để thẩm vấn Kenny.

17:42.811 --> 17:46.398
Ngay khi bước vào, tôi kiểu: "Trời ạ."

17:47.691 --> 17:53.030
Kenny giống hệt bức phác họa
của Manny Guerin.

17:55.282 --> 17:58.494
Tôi tin là
chúng tôi đã bắt được Manny Guerin.

17:59.495 --> 18:03.665
Bọn tôi hỏi anh ta: "Sao anh có
giấy tờ của Irene? Anh biết Irene không?"

18:03.749 --> 18:05.584
"Có, tôi quen bà ấy.

18:05.667 --> 18:09.755
"Tôi nghĩ mẹ tôi và bà ấy là bạn."

18:10.923 --> 18:14.885
Bọn tôi bảo: "Kenny, hãy nghĩ xem.
Irene có thể còn sống ở đâu đó.

18:14.968 --> 18:15.886
Có thể là mất tích.

18:15.969 --> 18:18.472
Biết đâu anh có thể giúp tìm bà ấy.
Sao không hợp tác?"

18:18.555 --> 18:20.599
"Nếu là mẹ anh thì sao?
Anh sẽ thấy thế nào?"

18:21.475 --> 18:23.685
Và có một tia hy vọng.

18:23.769 --> 18:26.522
Trong mắt anh ta có nước mắt. Tôi vẫn nhớ.

18:27.606 --> 18:30.776
Tôi tưởng anh ta sẽ bắt đầu
trao đổi với chúng tôi

18:30.859 --> 18:32.986
và sẽ nhận tội.

18:33.654 --> 18:38.534
Nhưng chỉ vài giây sau, như thể
một cái công tắc bật lại trong anh ta.

18:39.576 --> 18:40.994
Anh ta trở nên rất lầm lì,

18:41.078 --> 18:43.163
biến thành đá, và đòi luật sư.

18:45.124 --> 18:48.210
Khi rời khỏi đó, tôi hoàn toàn khẳng định

18:48.293 --> 18:50.754
anh ta có vai trò lớn
trong việc bà ấy mất tích.

18:53.674 --> 18:57.302
Mẹ anh ta, Sante Kimes,
thì đang ở trụ sở FBI dưới phố,

18:57.386 --> 19:00.514
chờ để được chỉ định vụ chiếc xe mất cắp.

19:00.597 --> 19:03.475
Tôi chỉ hy vọng
các thanh tra phỏng vấn bà ta

19:03.559 --> 19:06.979
sẽ thành công hơn bọn tôi ở đây.

19:07.062 --> 19:12.192
Nhưng bà ta đòi luật sư,
và cuộc thẩm vấn phải dừng lại.

19:17.823 --> 19:20.117
Chúng tôi kiểm tra lý lịch cả hai.

19:20.200 --> 19:22.286
Thấy những lần họ bị bắt trong quá khứ.

19:22.953 --> 19:26.790
Kenny chưa lần nào
đụng độ nghiêm trọng với pháp luật.

19:27.708 --> 19:29.376
Rồi chúng tôi tìm Sante, và…

19:29.877 --> 19:32.504
Bạn sẽ không tin được
những điều kinh khủng trong đó.

19:33.755 --> 19:37.843
Đến một lúc, tôi được giao viết bài báo

19:37.926 --> 19:40.971
về chuyện gì đã xảy ra
với Irene Silverman ở New York.

19:41.555 --> 19:46.101
Tôi phát hiện ra Sante Kimes
lúc nhỏ là trẻ mồ côi,

19:46.185 --> 19:49.313
và bà ta trôi dạt từ nhà này qua nhà khác,

19:49.396 --> 19:53.483
trại mồ côi rồi nhà bạn của bạn.

19:53.567 --> 19:54.943
Bà ta rất nghèo.

19:56.028 --> 20:00.741
Năm 1970, bà ta gặp Kenneth Kimes Sr.

20:01.241 --> 20:05.370
Ông ấy làm trong ngành xây dựng
và sở hữu một chuỗi nhà nghỉ.

20:05.996 --> 20:09.249
Họ có nhà ở Bahamas,

20:09.333 --> 20:12.711
nhà mặt biển ở Honolulu,

20:12.794 --> 20:15.422
một ngôi nhà ở Las Vegas.

20:15.505 --> 20:18.050
Họ sống cuộc sống thượng lưu.

20:19.676 --> 20:22.429
Vài năm sau khi họ gặp nhau,

20:22.512 --> 20:25.224
hai vợ chồng có Kenneth Kimes Jr.

20:27.976 --> 20:31.480
Sante Kimes hẳn đã coi
Kenneth là hoàng tử nhỏ của mình,

20:32.272 --> 20:35.317
nhưng Sante muốn điều khiển
mọi việc Kenneth làm,

20:35.400 --> 20:39.655
đến mức bà ta quyết định
dạy con học tại nhà, không cho đến trường.

20:40.322 --> 20:45.369
Mẹ bảo gì Kenny làm nấy.
Mẹ bảo nhảy, Kenny sẽ nhảy.

20:46.787 --> 20:50.999
Bà ta biết cách thao túng mọi thứ
theo nhu cầu của mình.

20:51.500 --> 20:53.293
Sante là bậc thầy lừa đảo.

20:53.377 --> 20:56.046
Đừng quay phim khi em không…

20:57.297 --> 21:03.053
Bà ta có, tôi nghĩ, phải 11 cái tên
trong lịch sử bị bắt giữ của mình,

21:03.136 --> 21:07.724
danh sách bao gồm
lừa đảo bảo hiểm, trộm cắp.

21:08.308 --> 21:11.561
Sante Kimes, tôi nghĩ, là kẻ ưa nguy hiểm.

21:11.645 --> 21:15.732
Bà ta muốn xem
mình có thể thoát tội đến đâu.

21:16.775 --> 21:21.113
Bà ta bịa chuyện chồng mình là một đại sứ

21:21.196 --> 21:27.703
và làm thế nào đó, được mời đến dự
buổi tiếp đón dành cho Gerald Ford.

21:28.495 --> 21:33.667
Có một tấm ảnh của bà ta
và Kenneth Kimes bắt tay tổng thống Ford.

21:33.750 --> 21:38.797
Tới hôm nay, không ai biết
sao bà ta qua mặt được Sở Mật vụ.

21:38.880 --> 21:41.800
Bà ta có cách bước vào một căn phòng,

21:41.883 --> 21:45.595
mọi người đều nhìn ra và kiểu:
"Xem cách bà ăn mặc kìa!"

21:46.430 --> 21:50.726
"Chúa ơi! Trang sức bà ta đeo!
Hẳn là người trong giới này."

21:50.809 --> 21:53.145
Một điểm nổi bật nữa

21:53.228 --> 21:56.898
là một cáo buộc nô dịch năm 1985.

21:56.982 --> 21:58.483
HAI TỘI DANH NÔ DỊCH NGƯỜI LÀM

21:58.567 --> 22:03.572
Sante Kimes thuê giúp việc người Mexico
quét dọn những ngôi nhà lớn của mình.

22:04.156 --> 22:07.451
Bà ta đối xử với họ rất tệ.

22:09.619 --> 22:13.498
Nhốt giúp việc trong phòng.

22:13.582 --> 22:16.585
Một trong số họ làm chứng trước tòa rằng

22:17.627 --> 22:20.130
chị ta bị làm bỏng bằng bàn là.

22:21.465 --> 22:24.801
Họ gán cho bà ta biệt danh "Mụ Rồng."

22:25.844 --> 22:28.263
Lại là một kiểu điên rồ rất khác.

22:28.847 --> 22:30.307
Bà ta là kẻ biến thái.

22:30.390 --> 22:33.310
Sante bị kết án 5 năm tù.

22:35.020 --> 22:39.107
Tuy nhiên, chồng bà ta
không hề bị xét xử trong vụ đó.

22:40.150 --> 22:44.321
Trong án 5 năm, bà ta ngồi tù 3 năm.

22:44.404 --> 22:45.822
11/12/1989
SANTE RA TÙ

22:45.906 --> 22:52.329
Sau đó năm 1994, Kenneth Kimes Sr.
chết vì phình động mạch não.

22:53.872 --> 22:57.751
Và cái chết của ông ta
khiến cuộc sống của Sante thành bấp bênh.

22:58.585 --> 23:02.923
Bà ta kiểu:
"Làm sao để duy trì lối sống này?"

23:03.006 --> 23:06.551
Chỉ cần Sante được lợi,
đó là cái duy nhất bà ta quan tâm.

23:08.261 --> 23:13.850
Sau cái chết của người bố,
hai mẹ con dính liền vào nhau.

23:13.934 --> 23:16.770
Dù phiêu lưu mạo hiểm gì
cũng là cả hai cùng làm.

23:18.397 --> 23:21.942
Làm bạn với gia đình Kimes
là một việc rất nguy hiểm.

23:22.025 --> 23:23.735
LUẬT SƯ GIA ĐÌNH
MẤT TÍCH THÁNG 2/1991

23:23.819 --> 23:26.279
Những người họ quen cứ tự nhiên mất tích.

23:26.363 --> 23:29.116
KIỂM TOÁN TÀI KHOẢN GIA ĐÌNH KIMES
MẤT TÍCH THÁNG 9/1996.

23:29.199 --> 23:31.243
Một trong số họ là David Kazdin.

23:31.743 --> 23:35.372
David Kazdin từng làm việc
cho Sante và Kenneth Kimes,

23:35.455 --> 23:37.707
theo nghĩa nào đó, là đối tác kinh doanh.

23:38.291 --> 23:42.212
Bà ta dùng nhà của David Kazdin
cho một khoản vay lừa đảo.

23:42.295 --> 23:44.840
Ông ta nhận được quyển phiếu chi trả

23:44.923 --> 23:49.845
cho khoản vay 250.000 - 300.000 đô
mà ông ta không hề biết đến.

23:50.679 --> 23:52.514
Ông ta đi gặp nhà chức trách.

23:53.557 --> 23:55.016
Không lâu sau đó,

23:55.100 --> 23:59.354
họ tìm thấy xác Kazdin
trong một thùng rác ở sân bay LA.

24:01.189 --> 24:05.360
Nhưng tới lúc đó,
cảnh sát New York không có đủ căn cứ

24:05.444 --> 24:09.281
để bắt giữ Sante và Kenneth Kimes
vì tội sát hại David Kazdin.

24:09.364 --> 24:12.242
Và đến lúc đó, Sante và Kenny

24:12.325 --> 24:15.036
đã lái một chiếc xe đánh cắp
xuyên quốc gia

24:15.120 --> 24:18.832
để đến thuê căn hộ trong nhà bà Irene.

24:18.915 --> 24:20.417
5/7/1998
BÀ IRENE MẤT TÍCH

24:23.003 --> 24:26.965
Họ đã thảo luận việc dẫn độ bọn họ về LA

24:27.048 --> 24:31.511
để đối mặt với vụ sát hại David Kazdin
hay để họ lại đây ở New York.

24:31.595 --> 24:32.971
Đây, tôi có tin này.

24:33.054 --> 24:35.182
Nếu có người bị sát hại
ở Thành phố New York,

24:35.265 --> 24:39.060
vụ án sẽ ở lại New York
cho đến khi nó hoàn toàn được xử lý.

24:39.144 --> 24:43.773
Và, tin tôi đi, vẫn còn cực kỳ nhiều việc

24:43.857 --> 24:46.151
vẫn chưa được xử lý.

24:48.653 --> 24:52.991
<i>Kênh tin số 4 chụp được</i>
<i>những tấm hình độc quyền khi chó cảnh sát</i>

24:53.074 --> 24:56.453
<i>và các chuyên viên hiện trường</i>
<i>xuống hầm để xe</i>

24:56.536 --> 25:00.040
<i>nơi tạm giữ chiếc xe do Kenneth Kimes lái.</i>

25:00.123 --> 25:02.626
Họ tiến hành lục soát
chiếc Lincohn Town màu xanh.

25:04.503 --> 25:05.754
Chúng tôi mở cốp xe.

25:06.630 --> 25:07.964
Không có gì, toàn rác.

25:08.715 --> 25:11.426
Mọi thứ được chất đống đằng sau xe.

25:11.510 --> 25:13.428
Cực kỳ nhiều rác rưởi.

25:14.387 --> 25:16.973
Soát hết chiếc xe đó mất tám giờ.

25:17.599 --> 25:20.352
Chúng tôi tìm được một hộp súng Taser.

25:20.435 --> 25:21.728
Tìm được một chất lỏng trong

25:21.811 --> 25:25.398
mà sau này xác định là thuốc làm bất tỉnh.

25:25.482 --> 25:28.318
Thấy thẻ bảo hiểm xã hội
của Irene Silverman

25:28.401 --> 25:31.112
cùng một số giấy tờ
có tên của Irene trên đó.

25:31.196 --> 25:34.699
Chúng tôi thu giữ
đủ loại tóc giả, thiết bị nghe lén.

25:35.367 --> 25:38.411
Trong xe có 15 quyển sổ

25:38.495 --> 25:44.668
ghi chép lại tỉ mỉ hành động của Irene.

25:44.751 --> 25:47.212
Nhìn vào toàn cảnh, việc xảy ra ở đó

25:47.295 --> 25:48.964
đã khá rõ ràng.

25:50.674 --> 25:54.844
Ngoài trong những cuốn sổ là
làm cách nào để chiếm hữu nhà Irene.

25:54.928 --> 25:58.807
"Lấy công chứng,
lấy quyền sở hữu, chứng thư."

25:59.558 --> 26:02.310
Trong xe còn thấy một máy cát-xét mini

26:02.394 --> 26:03.937
với mấy cuộn băng.

26:04.020 --> 26:05.939
Bọn tôi đã nghe chúng.

26:08.400 --> 26:12.612
Một trong số đó là Sante đóng giả

26:12.696 --> 26:15.657
một người gọi cho bà Irene,

26:15.740 --> 26:20.620
nói bà ấy đã thắng một chuyến đi Las Vegas
và ở khách sạn Circus Circus.

26:23.081 --> 26:24.332
Sante: <i>Bà nên ngồi xuống.</i>

26:24.416 --> 26:25.292
Irene: <i>Được.</i>

26:25.375 --> 26:28.378
Sante: <i>Tôi có bất ngờ tuyệt vời cho bà.</i>

26:28.461 --> 26:29.296
Irene: <i>Gì vậy?</i>

26:29.379 --> 26:31.840
Sante: <i>Bà đã thắng một chuyến đi miễn phí.</i>

26:31.923 --> 26:35.176
<i>Bao gồm mọi chi phí, máy bay, khách sạn.</i>

26:35.260 --> 26:39.681
Ý chính của cuộc gọi
là cố gắng khai thác từ Irene Silverman

26:39.764 --> 26:43.351
qua điện thoại
số bảo hiểm xã hội của bà ấy.

26:43.435 --> 26:44.936
Sante: <i>Bà ngồi xuống rồi chứ?</i>

26:45.020 --> 26:49.649
Irene: <i>Ừ, tôi đang ngồi.</i>
<i>Tôi thắc mắc điều kiện là gì.</i>

26:49.733 --> 26:51.234
Sante: <i>Không có điều kiện gì.</i>

26:51.318 --> 26:53.653
<i>Tôi xin số bảo hiểm xã hội thôi.</i>

26:54.237 --> 26:55.822
Bà ta cố gắng lấy thông tin

26:55.905 --> 26:59.242
để dùng cho chứng thư,
giấy tờ giả và các thứ.

26:59.326 --> 27:02.621
Irene: <i>Ừm. Nói thật là</i>
<i>tôi không biết số của tôi.</i>

27:02.704 --> 27:06.916
Sante: <i>Tôi phải có số</i>
<i>để gửi thông tin cho bà.</i>

27:07.000 --> 27:10.754
Bà ta thử mọi cách để moi số đó từ Irene,

27:10.837 --> 27:13.214
nhưng bà Irene nhất định không.

27:14.007 --> 27:18.762
Irene: <i>Ở đó có gì, chị cứ gửi cho tôi,</i>

27:18.845 --> 27:21.431
<i>và nếu tôi thích, việc này,</i>

27:21.514 --> 27:24.809
<i>tôi sẽ cho các chị số bảo hiểm xã hội.</i>

27:26.603 --> 27:29.606
Với tất cả thông tin có được,

27:29.689 --> 27:31.983
cái chúng tôi đối mặt
không phải một vụ mất tích.

27:32.067 --> 27:34.361
Mà đang đi tìm nạn nhân giết người.

27:36.946 --> 27:40.450
Tôi biết một thầy bói, tiên tri,
gọi là gì cũng được.

27:41.201 --> 27:46.247
Tôi vừa ngồi xuống, ông ấy nhìn tôi, nói:
"Chia buồn với mất mát của anh."

27:47.290 --> 27:50.794
Và ông ấy nói: "Người bạn tốt của anh
giờ đã không còn."

27:52.545 --> 27:58.426
Cảm xúc và nỗi buồn lập tức bủa vây.

27:58.510 --> 28:01.054
Và cùng lúc đó, tôi ngay lập tức phủ nhận.

28:01.137 --> 28:03.765
"Biết đâu ông ta đoán sai.
Hy vọng lần này ông ta sai."

28:06.393 --> 28:08.812
Biết đây sẽ là án mạng,

28:08.895 --> 28:12.190
chúng tôi thấy phải có
một cái xác để đưa chúng vào tù.

28:12.273 --> 28:14.901
Biết chúng là thủ phạm,
nhưng không có xác,

28:14.984 --> 28:17.362
có khả năng chúng sẽ thoát tội.

28:17.445 --> 28:19.197
Cá nhân tôi rất tức giận.

28:19.280 --> 28:22.325
Tôi muốn quay lại đó, đấm vào mặt Kenny,

28:22.409 --> 28:23.993
bắt hắn khai ra.

28:24.077 --> 28:28.540
19/7/1998 - - 14 NGÀY SAU KHI
BÀ IRENE ĐƯỢC BÁO MẤT TÍCH

28:30.125 --> 28:32.836
Cảnh sát có một đường dây
thu thập manh mối

28:32.919 --> 28:36.464
tìm những ai từng thấy
chiếc xe Lincoln Town xanh.

28:38.133 --> 28:42.095
Bọn tôi phải theo từng manh mối nhận được.

28:43.138 --> 28:45.682
Tìm trong khu đầm lầy ở phía xa Jersey.

28:45.765 --> 28:47.267
Đầm lầy chả phải chỗ chơi.

28:47.350 --> 28:50.395
Lầy lội, cỏ mọc cao.

28:50.478 --> 28:52.188
Rất khổ.

28:52.272 --> 28:56.735
Nó là một nơi bẩn thỉu,
hôi thối để mà tìm kiếm,

28:56.818 --> 28:58.778
nhưng hoàn hảo để vứt xác.

28:59.571 --> 29:03.283
Chúng tôi thấy đủ loại rác rưởi,
đủ kiểu hộp đựng vứt đi,

29:03.366 --> 29:06.411
hành lý, và cái tôi gọi là:
"Cá trắng ở Đảo Coney,"

29:06.494 --> 29:08.997
nghĩa bao cao su và <i>tampon </i>đã sử dụng.

29:10.540 --> 29:13.752
Chúng tôi cố sức
tìm xác của Irene Silverman.

29:14.252 --> 29:18.006
Mỗi manh mối vào đến cho vụ này,
hay bất cứ vụ nào, đều phải được điều tra.

29:18.089 --> 29:21.926
Nghe không tưởng, nhưng đến một ngày,

29:22.010 --> 29:24.304
tôi còn nhớ tôi ở trong văn phòng.

29:24.387 --> 29:27.724
Có người mang một con gà chết
đến văn phòng chúng tôi.

29:28.767 --> 29:32.812
Cái khiến tôi chú ý là cái mùi của nó.

29:32.896 --> 29:35.190
Nó bốc mùi, và tràn ngập cả văn phòng.

29:35.815 --> 29:39.360
Bọn tôi được thông báo
là trong phao câu của con gà chết

29:39.444 --> 29:45.158
có một mẩu giấy, và mảnh giấy đó
ghi nơi giấu xác bà Irene Silverman.

29:45.241 --> 29:47.994
Tôi bảo: "Biến ra khỏi đây."

29:48.578 --> 29:50.705
Bảo họ đưa bà ta ra khỏi văn phòng.

29:53.208 --> 29:58.630
Nhưng họ đã nhanh nhạy đưa con gà
và bà ta xuống phố 16, Đại lộ Amsterdam,

29:58.713 --> 30:02.592
nơi có một trại gà, nhà máy gà,
gọi là gì cũng được,

30:02.675 --> 30:04.844
và họ kiểm tra con gà.

30:05.553 --> 30:07.764
Về con gà đó,

30:07.847 --> 30:10.809
phao câu nó không có mảnh giấy nào cả.

30:13.812 --> 30:18.149
Đó là một trong những giây phút
nhẹ hơn của cả cuộc điều tra,

30:18.233 --> 30:21.194
áp lực chúng tôi cảm thấy lớn như vậy đó.

30:21.277 --> 30:24.781
Mỗi manh mỗi đưa đến
đều phải được trả lời.

30:26.282 --> 30:28.243
23/7/1998
18 NGÀY SAU KHI BÁO MẤT TÍCH

30:28.326 --> 30:31.120
Mẹ con Kimes vẫn ngồi tù
vì trộm cắp xe hơi,

30:31.204 --> 30:33.039
bọn tôi nghe cuộc gọi của họ.

30:33.998 --> 30:37.710
Và bọn tôi nghe được
một cuộc gọi của Sante Kimes

30:37.794 --> 30:41.714
nói chuyện với một thám tử tư
do bên biện hộ thuê.

30:41.798 --> 30:47.762
Bà ta bảo anh ta
đến khách sạn The Plaza lấy một cái túi.

30:48.680 --> 30:52.517
Với thông tin đó, tôi và
một thanh tra nữa lên xe

30:53.726 --> 30:57.605
và lái xe, đèn còi inh ỏi,
đến khách sạn The Plaza.

30:59.774 --> 31:02.443
Một trung úy thanh tra về hưu
quản lý an ninh ở đó.

31:03.444 --> 31:07.115
Ông ấy bảo: "Một thám tử tư
vừa đến lấy cái túi."

31:07.198 --> 31:08.700
Cho bọn tôi tên.

31:08.783 --> 31:12.829
Một thanh tra khác
tìm giấy hành nghề của thám tử tư này.

31:14.080 --> 31:18.585
Văn phòng thám tử tư ở ngay gần
Tòa thị chính, nên bọn tôi đến đó.

31:18.668 --> 31:22.297
Ban đầu, anh ta phủ nhận
đã lấy túi, nhưng bọn tôi bảo anh ta:

31:22.380 --> 31:25.633
"Nghe này, bọn tôi biết anh đã đến lấy nó.

31:26.885 --> 31:30.263
Không thì sao bỗng dưng
bọn tôi đến tận văn phòng anh?"

31:31.431 --> 31:34.100
Sau đó anh ta quyết định giao nộp cái túi.

31:34.642 --> 31:38.438
Đó có lẽ là bước đột phá lớn nhất
trong vụ án của chúng tôi.

31:39.272 --> 31:44.027
Trong túi đó, chúng tôi thấy
một khẩu súng ngắn 22 mm,

31:45.111 --> 31:50.742
một giấy ủy quyền có chữ ký
của Irene Silverman.

31:51.284 --> 31:53.995
Và có một bản sao giấy tờ nhà

31:54.078 --> 31:56.831
do Irene Silverman ký.

31:57.707 --> 31:59.792
Trên giấy tờ nhà có ghi,

31:59.876 --> 32:05.214
ngôi nhà được bán cho
công ty Atlantis Group,

32:05.298 --> 32:07.342
mà sau này chúng tôi biết được

32:07.425 --> 32:11.137
là một công ty vỏ bọc
do Sante Kimes dựng nên.

32:12.138 --> 32:15.350
Chúng tôi cho phân tích chữ viết trên đó,

32:15.433 --> 32:20.813
và dĩ nhiên, kết quả cho thấy
đó toàn là giấy tờ giả.

32:22.273 --> 32:27.820
Có thể thấy nó được công chứng viên
công chứng, ký, và xác nhận ngày.

32:29.614 --> 32:33.159
Tìm được công chứng viên rồi,
chúng tôi phỏng vấn bà ta.

32:33.242 --> 32:36.871
Công chứng viên nói
bà ta đến nhà bà Irene Silverman.

32:37.497 --> 32:40.375
Được đưa vào một căn phòng mờ ảo.

32:40.458 --> 32:41.751
Tối tăm.

32:42.502 --> 32:45.880
Sante Kimes ăn mặc
đóng giả bà Irene nằm trên giường.

32:48.716 --> 32:52.220
Đầu đội tóc giả đỏ và cái gì đó che mặt.

32:52.303 --> 32:55.765
Nó được vén lên, như kiểu Khăn quàng đỏ.

32:56.599 --> 33:00.979
Bà ta có giấy chứng minh,
giấy giả hay gì đó,

33:01.062 --> 33:03.439
và bà ta công chứng, thế là xong.

33:06.401 --> 33:08.820
Công chứng viên nhận diện từ một đội hình

33:08.903 --> 33:12.657
các Sante và Kenny Kimes
ở Phòng công tố quận.

33:13.992 --> 33:18.913
Tôi vẫn nhớ tôi ngồi cùng Sante Kimes,
canh bà ta trước khi đội hình ra.

33:19.414 --> 33:21.457
Trong phòng chỉ có bà ta với tôi.

33:21.541 --> 33:25.503
Biết bà ta là kẻ lừa đảo,
tôi quyết định không lơi là cảnh giác

33:25.586 --> 33:29.882
và không để bà ta
lôi kéo tôi chuyện trò gì cả.

33:29.966 --> 33:31.426
Hai phút sau, tôi kể với bà ta:

33:31.509 --> 33:34.929
"Tôi đã ly thân. Tôi ở Yonkers.
Các con tôi 10 và 12 tuổi."

33:36.055 --> 33:39.726
Lẽ ra tôi không nên
để bà ta gợi chuyện với mình.

33:40.226 --> 33:45.064
Nhưng bà ta có khả năng
khiến bạn rất thoải mái,

33:45.148 --> 33:46.399
thoải mái đến mức

33:46.482 --> 33:50.862
bạn cứ thế trả lời các câu hỏi của bà ta.

33:50.945 --> 33:53.197
Đó là cách bà ta
moi thông tin từ người khác…

33:53.281 --> 33:54.657
.. phải-- Thôi đi!

33:55.366 --> 33:59.245
…để ra tay thực hiện hành vi lừa đảo.

34:01.831 --> 34:04.667
Công chứng viên
ngay lập tức nhận ra Sante.

34:04.751 --> 34:06.210
Không chút khó khăn.

34:07.962 --> 34:10.757
CHÚNG MUỐN NGÔI NHÀ SANG TRỌNG CỦA BÀ

34:10.840 --> 34:13.593
Những giấy tờ giả mạo đó
trở nên quan trọng đối với vụ án

34:13.676 --> 34:15.928
CỰU PHÓ CÔNG TỐ
PHÒNG CÔNG TỐ QUẬN MANHATTAN

34:16.012 --> 34:17.555
vì đó là động cơ.

34:18.723 --> 34:22.101
Nó vẽ nên một bức tranh rất thuyết phục

34:22.185 --> 34:26.689
là mẹ con nhà Kimes
đã dựng nên một giao dịch giả

34:26.773 --> 34:31.736
để trông có vẻ như bà Irene Silverman
đã chuyển giao ngôi nhà cho họ.

34:32.737 --> 34:34.238
Tuy không có xác,

34:34.322 --> 34:38.659
chúng tôi tin đã có thể
cáo buộc bọn họ tội giết người.

34:41.245 --> 34:45.333
Năm tháng sau khi bà Irene mất tích,
tháng 12 năm 1998,

34:45.416 --> 34:49.003
Sante và Kenneth Kimes cuối cùng
bị cáo buộc tội giết người cấp độ hai.

34:49.087 --> 34:51.672
Chúng bị buộc tội trộm cắp, tội cướp của.

34:51.756 --> 34:53.508
Bị buộc tội nghe lén.

34:53.591 --> 34:56.260
Tổng cộng có 84 cáo buộc.

34:56.344 --> 34:58.262
Rất nhiều cáo buộc.

34:58.846 --> 35:02.266
<i>Từ phòng giam, Kimes tuyên bố mình vô tội.</i>

35:02.350 --> 35:03.643
<i>Xin hãy giúp đỡ.</i>

35:03.726 --> 35:06.062
<i>Tôi xin được hưởng</i>
<i>quyền lợi theo hiến pháp,</i>

35:06.145 --> 35:09.732
<i>được xét xử công bằng,</i>
<i>với thẩm phán và ở địa phương công bằng,</i>

35:09.816 --> 35:14.695
<i>để có thể chứng minh sự vô tội</i>
<i>của người con trai tuyệt vời của tôi.</i>

35:15.404 --> 35:20.034
Điểm lạ là không biết bao lần
Sante và Kenny Kimes

35:20.118 --> 35:23.871
kết nối được với truyền thông
trong lúc đợi xét xử.

35:25.665 --> 35:27.708
Con trai tôi và tôi vô tội.

35:28.501 --> 35:31.712
Đây là một màn che đậy xấu xa.

35:31.796 --> 35:34.715
Cảnh sát đã phạm sai lầm khủng khiếp.

35:34.799 --> 35:39.387
Các bạn đã bị dẫn dắt
để nhìn nhận theo một hướng về chúng tôi

35:39.470 --> 35:41.472
mà hoàn toàn sai sự thật.

35:42.765 --> 35:43.766
Chúng tôi vô tội.

35:43.850 --> 35:46.602
Thật là một màn kịch.

35:47.270 --> 35:53.192
Bọn họ được miêu tả
là tự dưng bị truy tố không có lý do.

35:53.276 --> 35:55.862
"Hãy nhìn con tôi.
Nó có giống kẻ giết người không?"

35:56.863 --> 36:02.368
Chương trình <i>60 phút </i>mời mẹ con Kimes
nói về chuyện đã xảy ra.

36:02.952 --> 36:05.663
Hẳn là không giống một mối quan hệ mẹ-con.

36:06.497 --> 36:07.623
Bọn họ nắm tay,

36:07.707 --> 36:10.835
Kenny thì khen ngoại hình mẹ anh ta.

36:10.918 --> 36:15.173
Tôi thấy bà ấy là một con người tuyệt đẹp,
về cả tinh thần và trí tuệ,

36:15.256 --> 36:16.716
và thể chất.

36:17.800 --> 36:20.469
Thật lạ lùng khi chứng kiến cảnh đó

36:20.553 --> 36:22.847
giữa bà mẹ và đứa con đã là người lớn.

36:22.930 --> 36:27.685
Có suy đoán giữa hai người họ
có mối quan hệ loạn luân.

36:28.186 --> 36:31.814
Cá nhân tôi không tin như vậy.

36:31.898 --> 36:34.817
Tôi tin là

36:34.901 --> 36:38.946
bà ta kiểm soát mọi mặt
trong cuộc sống của cậu ta.

36:39.030 --> 36:40.531
<i>Quay lại nào, Kenny.</i>

36:41.741 --> 36:44.827
Bà ta đào tạo Kenny thành kẻ giết người.

36:48.456 --> 36:53.336
Vụ án ra tòa vào tháng Một năm 2000,

36:53.419 --> 36:56.505
khoảng một năm rưỡi
sau khi bà Irene mất tích.

36:58.007 --> 37:00.134
Chiến lược biện hộ chủ yếu là,

37:00.218 --> 37:03.221
"Sao có thể kết tội khi không có xác?"

37:03.304 --> 37:06.224
Tôi không chắc là còn biện hộ nào khác.

37:07.391 --> 37:10.144
Nhưng chúng tôi đã ra tòa bốn tháng,

37:10.228 --> 37:13.522
và mọi việc diễn ra rất suôn sẻ.

37:13.606 --> 37:16.484
Cả Sante và Kenny Kimes được cho là có tội

37:17.818 --> 37:19.362
với từng tội danh.

37:21.614 --> 37:25.910
Mỗi người họ nhận án tối thiểu
là 125 năm đến chung thân.

37:27.453 --> 37:30.623
Sante đã thực sự cho rằng
mình khôn ngoan hơn tất cả.

37:30.706 --> 37:32.208
Những âm mưu cho bà ta sức sống,

37:32.291 --> 37:34.502
bà ta cần nó như Ma cà rồng cần máu.

37:35.461 --> 37:36.963
Tôi sẽ nói điều này,

37:37.046 --> 37:42.343
trong danh sách
còn 16 người khác ở New York

37:42.426 --> 37:44.345
bị gia đình Kimes nhắm tới.

37:44.428 --> 37:47.181
Chúng tôi đã kiểm tra với tất cả
để đảm bảo họ không sao.

37:47.974 --> 37:50.685
HAI NĂM SAU KHI BÀ IRENE ĐƯỢC BÁO MẤT TÍCH

37:50.768 --> 37:55.231
Tháng 10 năm 2000, khi Sante và Kenny

37:55.314 --> 37:58.818
đang đợi dẫn độ về bang California

37:58.901 --> 38:02.613
nơi họ sẽ bị xét xử
tội sát hại David Kazdin,

38:02.697 --> 38:06.200
tôi được giao sản xuất
một phim tài liệu cho kênh Tòa án.

38:06.701 --> 38:10.162
Kenny đồng ý phỏng vấn ghi hình với tôi.

38:10.246 --> 38:12.540
TRẠI CẢI TẠO CLINTON

38:12.623 --> 38:15.293
Anh ta bước vào, trông rất đáng sợ.

38:15.376 --> 38:19.088
Mắt đen nhất, tối nhất có thể

38:19.171 --> 38:22.383
và như nhìn xuyên qua tôi.

38:24.218 --> 38:26.929
Quay phim và thu âm bắt đầu.

38:27.013 --> 38:30.599
Trong phòng 40 phút,
anh ta đòi nghỉ ba lần.

38:30.683 --> 38:35.730
Tôi xin phép hỏi,
chúng ta nghỉ năm, mười phút được không?

38:35.813 --> 38:39.442
Lần nghỉ cuối, anh ta hỏi:
"Cô kiếm cho tôi cái gì ăn được không?"

38:40.735 --> 38:44.196
Thế là tôi ra máy bán hàng tự động.

38:44.905 --> 38:46.824
Tôi đưa đồ cho anh ta.

38:48.117 --> 38:55.041
Và bỗng nhiên, anh ta ở sau lưng tôi
và tay kẹp quanh cổ tôi.

38:55.624 --> 38:59.879
Anh ta bảo tôi:
"Đây là tình huống con tin."

39:00.921 --> 39:02.840
Báo động vang lên.

39:04.008 --> 39:07.386
Kenny thấy máy quay vẫn đang ghi hình.

39:07.470 --> 39:10.097
Anh ta bảo: "Dừng máy quay lại!"

39:10.181 --> 39:12.433
Quay phim, lùi lại!

39:16.395 --> 39:20.274
Ở gần hắn như vậy thật đáng tởm.

39:20.775 --> 39:24.862
Tôi có thể cảm thấy
nhịp đập của tim hắn sau lưng mình.

39:29.408 --> 39:32.995
Tôi cảm thấy mồ hôi của hắn.

39:35.206 --> 39:37.541
Tôi nhớ hắn cứ bấm một cái bút.

39:38.793 --> 39:42.338
Ngay lập tức, tôi nghĩ:
"Hắn sẽ dùng cái bút này đâm mình."

39:43.923 --> 39:47.468
Người của trại giam đã vào phòng và bảo:

39:48.219 --> 39:49.887
"Bình tĩnh lại, Kenneth.

39:50.513 --> 39:53.349
Làm thế này không có lợi gì cho anh cả."

39:53.432 --> 39:56.894
Tôi hỏi anh ta: "Vì sao?"

39:56.977 --> 39:58.521
Ngay lập tức, anh ta nói,

39:58.604 --> 40:02.733
"Mẹ tôi già rồi.
Bà ấy không thể ra tòa được nữa.

40:02.817 --> 40:07.822
Tôi muốn mẹ tôi và tôi
được dẫn độ tới Canada."

40:10.699 --> 40:12.993
Thực sự là đáng sợ.

40:14.995 --> 40:17.748
Năm giờ dài đằng đẵng trôi qua.

40:18.541 --> 40:24.171
Tôi bảo anh ta: "Kenneth,
anh có biết cầu nguyện không?

40:24.255 --> 40:25.756
Ta hãy cùng cầu nguyện."

40:25.840 --> 40:27.675
Anh ta bảo: "Có, tôi biết."

40:27.758 --> 40:30.761
Và trên mặt anh ta là một sự bình tĩnh.

40:31.637 --> 40:36.183
Sau khi bọn tôi cầu nguyện,
nhà đàm phán con tin bảo Kenny,

40:36.267 --> 40:39.061
"Kenny, đủ lâu rồi đấy."

40:39.145 --> 40:42.940
Anh ấy nói: "Đây là danh thiếp của tôi.
Cho phép tôi giúp anh."

40:43.441 --> 40:47.445
Kenny đến cầm lấy nó,
có nghĩa là anh ta buông tôi ra.

40:47.528 --> 40:51.991
Và đó là cơ hội của tôi
để chạy vụt ra khỏi phòng.

40:52.741 --> 40:55.453
Trong phòng có ít nhất nửa tá người.

40:55.536 --> 40:57.079
Họ lao vào anh ta.

40:57.663 --> 41:01.208
Và tôi không quay lại. Tôi cứ chạy tiếp.

41:01.834 --> 41:07.006
Nhưng tôi chỉ thấy biết ơn
là mình còn sống.

41:08.883 --> 41:11.218
THÁNG 11/2003

41:13.137 --> 41:15.264
<i>Kenneth Kimes giúp mẹ</i>
<i>giết một góa phụ giàu có.</i>

41:15.347 --> 41:16.348
5 NĂM SAU

41:16.432 --> 41:17.725
<i>Và lại thừa nhận thêm.</i>

41:17.808 --> 41:20.769
<i>Hắn gây bất ngờ</i>
<i>trong phòng xử án ở Los Angeles</i>

41:20.853 --> 41:23.522
<i>khi nhận tội</i>
<i>giết thương nhân David Kazdin.</i>

41:24.023 --> 41:26.567
Hắn thỏa thuận hợp tác cùng

41:26.650 --> 41:29.904
phòng công tố Quận ở Hạt LA

41:29.987 --> 41:32.948
và làm chứng chống lại mẹ mình.

41:33.949 --> 41:37.828
Hắn nhận tội giết David Kazdin…

41:37.912 --> 41:39.330
CHÚNG GIẾT IRENE NHƯ THẾ NÀO

41:39.413 --> 41:42.208
…và giết bà Irene Silverman

41:42.291 --> 41:47.338
để đổi lấy bản án không bao gồm tử hình

41:48.464 --> 41:50.049
cho mẹ hắn và hắn.

41:56.013 --> 41:59.308
Kenny kể bà Irene Silverman
gõ cửa phòng hắn.

42:00.684 --> 42:02.186
Hắn kéo bà ấy vào trong.

42:02.978 --> 42:05.564
Bắn súng làm tê liệt. Bà ấy ngã xuống sàn.

42:06.607 --> 42:08.317
Hắn bóp cổ bà ấy đến chết.

42:09.193 --> 42:11.362
Sau đó lấy màn tắm, gói bà ấy lại,

42:11.445 --> 42:13.531
dán băng dính xung quanh.

42:14.949 --> 42:16.575
Cho bà ấy vào túi xách.

42:17.743 --> 42:19.703
Để vào trong cốp xe hắn.

42:20.204 --> 42:22.831
Đi qua Đường hầm Lincoln xuống trung tâm.

42:23.457 --> 42:25.209
Hắn bảo: "Tôi thấy một thùng rác.

42:25.292 --> 42:27.878
Tôi bỏ bà ấy vào thùng rác. Vậy thôi."

42:32.967 --> 42:34.343
Công lý đã được thực thi.

42:35.469 --> 42:37.721
Nhưng không tìm được xác của Irene.

42:38.681 --> 42:40.849
Nó sẽ ám ảnh tôi đến chết.

42:42.101 --> 42:43.894
Một người phụ nữ tuyệt vời như thế,

42:43.978 --> 42:46.689
một người đã thực sự
đóng góp gì đó cho xã hội,

42:46.772 --> 42:52.152
mà không có một cái kết
mà thi thể được về nơi yên nghỉ.

42:54.947 --> 42:57.032
Trong tâm trí tôi vụ án vẫn còn mở.

42:59.243 --> 43:03.247
Hy vọng một ngày nào đó,
thi thể của bà ấy được tìm ra, và có DNA,

43:03.330 --> 43:06.250
và tôi nhận cuộc gọi:
"Này, đã tìm thấy Irene."

43:07.376 --> 43:09.461
Tôi nghĩ có chuyện đó hay không? Không.

43:09.545 --> 43:11.672
Nhưng tôi có hy vọng không? 100%.

43:11.755 --> 43:14.592
Tôi rất muốn nhận cuộc gọi đó.
Tôi thực sự muốn.

43:17.720 --> 43:20.848
Mất ít nhất mười năm tôi mới chấp nhận

43:20.931 --> 43:24.059
rằng thực sự đã có kẻ giết bà ấy.

43:29.273 --> 43:33.777
Tôi tưởng tượng chúng nhốt Irene ở đâu đó,

43:33.861 --> 43:36.739
giấu bà ấy ở đâu đó, ở một thị trấn nhỏ.

43:36.822 --> 43:39.033
Biết đâu bà ấy sẽ lại xuất hiện.

43:39.116 --> 43:42.202
Nhưng, thật buồn, mấy năm gần đây,
tôi đã chấp nhận.

43:44.038 --> 43:47.958
Tôi chấp nhận rằng
bà ấy không còn ở cùng chúng ta,

43:48.042 --> 43:50.544
nhưng mỗi ngày bà ấy
đều mỉm cười, nhìn xuống tôi.

43:53.088 --> 43:58.969
Mỗi lần đi qua Phố 65,
tôi luôn nhìn lên ngôi nhà đẹp đẽ.

44:00.387 --> 44:02.640
Khẽ chào bà ấy một câu.

44:04.975 --> 44:08.520
Và khẽ nói là tôi nhớ bà ấy.

44:22.326 --> 44:23.202
TẬP SAU

44:23.285 --> 44:26.288
Tôi nhận được cuộc gọi
là khách đang gặp tình huống

44:26.372 --> 44:29.416
nước chảy vào ngập phòng họ.

44:30.501 --> 44:34.546
Soho House là một câu lạc bộ
rất riêng tư, rất cao cấp,

44:34.630 --> 44:36.632
và có một phụ nữ trẻ chết trong bồn tắm.

44:37.758 --> 44:42.554
Danh tính nạn nhân là
Sylvie Cachay, nữ, 33 tuổi.

44:43.263 --> 44:46.475
Cô ấy là nhà thiết kế thời trang,
thiết kế áo tắm.

44:47.518 --> 44:51.522
Cô ấy hoàn hảo
để là thành viên ở Soho House.

44:51.605 --> 44:55.484
Cô ấy nhận phòng cùng bạn trai,
anh ta không còn ở đó.

44:56.026 --> 44:58.153
Vâng, rất đáng ngờ.

44:59.154 --> 45:01.740
Rồi chúng tôi tìm thấy bức thư "Mẹ anh."

45:02.324 --> 45:04.034
Bức tranh bắt đầu hé lộ.

45:05.077 --> 45:08.706
Có những tình huống
bạn hy vọng sẽ không bao giờ gặp phải.

45:09.456 --> 45:12.626
Chuyện xảy ra trong căn phòng đó,
không phải chuyện bạn có thể quên.

45:59.089 --> 46:02.092
Biên dịch: Thu Nguyen
ăn phòng đó,
không phải chuyện bạn có thể quên.
