WEBVTT

00:06.089 --> 00:10.176
25 NĂM TRƯỚC, CẢNH SÁT NEW YORK ĐỐI MẶT
VỤ GIẾT NGƯỜI HÀNG LOẠT THẢM KHỐC NHẤT

00:10.260 --> 00:12.762
TRONG LỊCH SỬ HIỆN ĐẠI CỦA HOA KỲ.

00:15.432 --> 00:19.894
Đây là những trải nghiệm có thật,
những sự kiện chi tiết đã xảy ra.

00:26.568 --> 00:29.946
Đây là vụ giết người lớn nhất
mà chúng tôi từng nhận được.

00:31.406 --> 00:34.409
Hàng nghìn người đã bị giết
trong cuộc tấn công này.

00:35.118 --> 00:36.453
Bọn tôi không hề có chuẩn bị.

00:37.328 --> 00:41.750
Bọn tôi thiếu chuẩn bị về mặt con người,
chứ đừng nói đến mặt nghề nghiệp.

00:42.333 --> 00:46.254
Tôi không thấy mình
nắm kiểm soát như khi điều tra.

00:47.464 --> 00:50.759
Tôi cảm thấy như
mình chỉ cố để tồn tại đến hết ngày.

00:51.509 --> 00:53.887
Bạn được biết
bản thân mình là người thế nào.

00:53.970 --> 00:57.348
Bạn được biết hợp tác đồng đội là thế nào.

00:57.432 --> 00:59.726
Bạn được biết đồng sự của mình là ai.

00:59.809 --> 01:02.020
Bạn được thấy
cuộc sống quan trọng thế nào.

01:03.146 --> 01:04.898
Tôi nghĩ nửa thành phố có người quen

01:04.981 --> 01:08.401
hay họ hàng, chết ở Trung tâm thương mại.

01:08.485 --> 01:09.652
Mà thời gian đã trôi qua.

01:10.695 --> 01:13.740
Một số người bây giờ,
họ chưa từng trải qua chuyện như vậy.

01:13.823 --> 01:17.494
Họ chưa thấy thảm họa thực sự là thế nào.

01:18.328 --> 01:20.246
Và cả thành phố đã tập hợp lại.

01:20.330 --> 01:22.040
NEW YORK SẼ ĐỨNG VỮNG

01:22.123 --> 01:25.835
Xuất thân, quốc tịch không quan trọng.

01:25.919 --> 01:28.338
Hôm đó, tất cả đều chỉ là con người.

01:29.756 --> 01:31.841
Hai mươi lăm năm sau,

01:32.509 --> 01:35.428
đó sẽ luôn là ngày chia cắt cuộc đời tôi.

01:36.054 --> 01:39.057
Thế giới tồn tại vào ngày 10/9,
nó đã không còn nữa.

01:40.058 --> 01:42.644
Nó dẫn tới 20 năm chiến tranh.

01:44.896 --> 01:46.231
Cả thế giới của tôi thay đổi.

01:47.732 --> 01:49.859
Cả thế giới đã thay đổi.

01:56.282 --> 01:59.869
Việc của chúng tôi là đảm bảo
bạn có thể ngủ ngon vào ban đêm.

02:01.121 --> 02:04.332
Gia đình họ cần biết
kẻ nào đã giết người thân mình.

02:04.415 --> 02:06.209
TỔ ÁN MẠNG BẮC/NAM MANHATTAN

02:06.292 --> 02:09.379
Sự đồng cảm với nạn nhân,
đó là điều quan trọng nhất.

02:09.963 --> 02:12.173
Tôi vẫn thích nhìn phía sau bức màn.

02:13.133 --> 02:14.384
Điều gì đã thực sự xảy ra?

02:15.802 --> 02:18.138
Bạn muốn tìm ra sự thật.

02:18.221 --> 02:19.889
Đó là việc của thanh tra.

02:20.348 --> 02:22.267
Bản năng của bạn là giúp mọi người.

02:22.350 --> 02:23.268
THÀNH PHỐ NEW YORK

02:23.977 --> 02:27.564
Ở Thành phố New York,
Sở Cảnh sát New York…

02:29.858 --> 02:30.692
là chủ quản.

02:31.734 --> 02:35.405
ÁN MẠNG: NEW YORK

02:45.707 --> 02:49.544
Nhìn lên hai tòa tháp từ bên dưới
là điều tuyệt vời nhất.

02:49.627 --> 02:53.006
Bạn biết đấy, đặc biệt là với trẻ con,
bạn cứ thế này.

02:53.089 --> 02:56.509
Và nó cứ cao mãi cao mãi,
nhưng cầu thang lên thiên đường.

02:58.011 --> 03:01.097
Cô JoAnn của tôi làm việc
ở Trung tâm Thương mại Thế giới.

03:01.181 --> 03:03.933
Bà ấy làm ở Tháp Bắc, tầng 103,

03:04.017 --> 03:05.685
và sau đó là tầng 105.

03:06.311 --> 03:09.772
Bà ấy làm việc cho Cantor Fitzgerald,
hãng môi giới.

03:09.856 --> 03:12.150
Bà ấy bắt đầu làm ở đó năm 18 tuổi.

03:12.233 --> 03:15.737
Cuối cùng trở thành Phó chủ tịch, Cộng sự.

03:16.654 --> 03:20.158
JoAnn là cô tôi,
nhưng mà giống chị tôi hơn.

03:20.241 --> 03:23.661
Lúc nào cũng lo cho tôi,
đảm bảo tôi không gặp rắc rối.

03:23.745 --> 03:25.455
Cô ấy chỉ hơn tôi 13 tuổi.

03:26.664 --> 03:28.666
Lúc mới vào làm việc ở đó,

03:28.750 --> 03:32.378
cô ấy đưa tôi đến
Trung tâm Thương mại lần đầu tiên.

03:32.462 --> 03:34.505
Một đứa trẻ năm tuổi ấy,

03:34.589 --> 03:38.134
bạn hào hứng với những gì
mình chưa bao giờ được thấy.

03:38.843 --> 03:43.014
Thế là tôi vào thang máy,
và nó như một tàu tên lửa.

03:44.974 --> 03:48.895
Mất vài phút là lên đến nơi,
tầng một trăm lẻ mấy gì đó.

03:48.978 --> 03:51.231
Tai bạn lục bục. Bạn bước ra ngoài.

03:52.273 --> 03:53.733
CỰU TRUNG SĨ CẢNH SÁT NEW YORK

03:53.816 --> 03:56.110
Và khi bạn bước lại gần, thật ra kiểu…

03:56.194 --> 03:57.904
Rơi xuống rất xa.

03:58.571 --> 04:01.324
Mỗi tòa tháp là 110 tầng.

04:01.908 --> 04:05.536
Trung bình mỗi ngày trong đó
phải có hơn 50 nghìn người.

04:05.620 --> 04:07.664
Tháp đôi có mã bưu chính riêng mà.

04:08.748 --> 04:09.791
Đó là cái…

04:09.874 --> 04:13.294
Bạn cứ thử nghĩ, dù ở đâu trên nước Mỹ,

04:13.378 --> 04:14.963
cũng là mỗi vùng một mã bưu chính.

04:15.046 --> 04:17.215
Hai tòa tháp này có mã riêng.

04:17.298 --> 04:22.470
Họ đã thiết kế nó để chịu gió, chịu bão,

04:22.553 --> 04:26.057
chịu sét đánh, chịu máy bay va vào.

04:26.140 --> 04:28.977
Nó được cho là không thể phá hủy.

04:30.895 --> 04:34.107
<i>Quả bom giết chết 5 người</i>
<i>và làm bị thương hơn 1.000 người khác</i>

04:34.190 --> 04:36.484
<i>trong vụ nổ làm rung chuyển TTTM Thế giới</i>

04:36.567 --> 04:39.279
<i>và khiến cả Lower Manhattan</i>
<i>hoàn toàn hỗn loạn.</i>

04:39.862 --> 04:43.032
Tháng Hai năm 1993,
có một vụ tấn công khủng bố.

04:44.033 --> 04:46.995
Khủng bố quốc tế bỏ thuốc nổ vào xe tải

04:47.078 --> 04:49.831
và đậu nó trong một ga-ra dưới lòng đất.

04:50.540 --> 04:53.459
Nó nổ tung, nhưng thiệt hại rất nhỏ.

04:54.460 --> 04:57.797
Ai đó gần tôi nói:
"Trời, tháp đôi này thật tuyệt vời."

04:57.880 --> 05:01.467
"Chúng chịu được vụ nổ lớn thế này.
Tôi không thể tin được."

05:03.136 --> 05:06.848
Cho đến ngày hôm đó,
tôi chưa từng thực sự nghĩ

05:06.931 --> 05:09.976
Tháp đôi có thể là mục tiêu
của khủng bố quốc tế.

05:10.059 --> 05:13.062
Nhưng rồi tôi nhận ra
chúng là một biểu tượng của sức mạnh.

05:13.146 --> 05:14.897
Biểu tượng của sự tự hào.

05:14.981 --> 05:18.943
Một thứ mà, bạn biết đấy,
khi đi máy bay ngang Đại Tây Dương,

05:19.527 --> 05:21.279
ta có thể nhìn thấy Tháp Đôi.

05:23.114 --> 05:27.285
Năm sau đó, họ dựng lên các cột xi-măng

05:27.368 --> 05:29.912
để không ai có thể đến gần

05:29.996 --> 05:33.374
trong xe tải hay xe hơi
có chứa bất kỳ thiết bị nổ nào.

05:33.458 --> 05:35.793
CỰU CẢNH SÁT NYPD

05:35.877 --> 05:39.630
Rồi bạn nghĩ:
"Chuyện này sẽ không xảy ra nữa."

05:44.385 --> 05:47.388
NGÀY 11/9/2001

05:47.472 --> 05:48.890
Hôm đó là thứ Ba.

05:50.850 --> 05:52.060
Thời tiết đẹp.

05:53.394 --> 05:55.480
Tôi nhớ bầu trời không một gợn mây.

05:57.357 --> 05:59.192
Và tôi phải ra tòa.

05:59.776 --> 06:01.903
Tôi ở Đội chống tội phạm.

06:01.986 --> 06:04.530
Phải ra tòa một vụ móc túi.

06:05.239 --> 06:07.200
Thế là tôi đi phà vào thành phố.

06:09.077 --> 06:12.080
Xuống phà phía bên Manhattan.

06:12.163 --> 06:14.707
Tôi vừa bắt đầu
đi bộ về phía ga tàu điện ngầm.

06:15.666 --> 06:18.795
Tôi đang đi, mới rời phà được vài bước,

06:18.878 --> 06:20.630
thì nghe thấy một loạt tiếng nổ.

06:22.882 --> 06:25.968
Nghe như là…

06:26.052 --> 06:28.721
Tôi nói ra mồm: "Cái đếch gì vậy?"

06:28.805 --> 06:30.765
Nhưng tôi vẫn đi tiếp.

06:31.349 --> 06:34.060
Tôi lên tàu điện ngầm về hướng tòa án.

06:34.143 --> 06:35.686
Chín giờ tôi phải có mặt.

06:35.770 --> 06:38.773
TRUNG TÂM THƯƠNG MẠI THẾ GIỚI
ĐỒN CẢNH SÁT KHU 13

06:38.856 --> 06:42.068
Tôi tỉnh dậy trong ký túc xá
của thanh tra ở Khu 13.

06:42.652 --> 06:44.153
Ở Sở cảnh sát,

06:44.237 --> 06:46.656
có khi mấy ngày liền bạn không về nhà.

06:47.407 --> 06:52.203
Tôi đăng nhập,
và tôi nhớ là đài ABC đang bật.

06:52.286 --> 06:57.375
Và tôi thấy Tháp Đôi đã bị
một chiếc máy bay đâm vào.

06:57.458 --> 07:00.628
<i>Nghe như một tên lửa</i>
<i>chứ không phải máy bay.</i>

07:00.711 --> 07:02.630
<i>Rồi sau đó là một tiếng nổ lớn.</i>

07:04.590 --> 07:08.010
Điều phối viên gọi tôi
và nói là một chiếc Cessna nhỏ

07:08.094 --> 07:10.304
vừa đâm vào Trung tâm Thương mại Thế giới.

07:11.264 --> 07:14.767
Từ Cao tốc Phía Tây tôi có thể thấy

07:14.851 --> 07:17.353
nó không phải một chiếc Cessna nhỏ.

07:17.437 --> 07:19.772
Nó là một cái máy bay lớn.

07:20.606 --> 07:22.358
Trời ạ!

07:24.652 --> 07:26.112
Tôi nhập vai cảnh sát ngay.

07:27.405 --> 07:29.365
Tôi biết với một chuyện như vậy,

07:29.449 --> 07:32.368
sẽ có thiệt hại khổng lồ về người.

07:33.411 --> 07:37.748
Tôi vừa đưa các con đến Trường công 116,
hai thằng con trai,

07:37.832 --> 07:39.959
khi nghe thấy về nó qua đài.

07:40.042 --> 07:43.087
<i>Sáng nay, một thảm họa lớn</i>
<i>đã xảy ra ở New York City.</i>

07:44.755 --> 07:48.134
Làm một thanh tra ở Manhattan,

07:48.217 --> 07:51.137
có lẽ là người duy nhất ở Sở Cảnh sát
sống ở Manhattan,

07:51.220 --> 07:52.972
tôi biết mình cần phải hành động.

07:53.598 --> 07:56.767
Thế là tôi về nhà thay đồ,
có lẽ là một số ít người

07:56.851 --> 07:59.479
mặc vest  đến cứu hộ
Trung tâm Thương mại Thế giới,

07:59.562 --> 08:01.063
vì mới Tháng Năm tôi gặp rắc rối

08:01.147 --> 08:04.108
vì đến hiện trường một vụ án mạng ba người
mà không mặc vest.

08:04.192 --> 08:07.278
TRUNG TÂM THƯƠNG MẠI THẾ GIỚI
ĐỒN CẢNH SÁT KHU 19

08:07.361 --> 08:11.073
Tôi ở Khu 19,
trong phạm vi tuần tra của Bắc Manhattan.

08:11.949 --> 08:13.659
Vụ này thì quá lớn.

08:13.743 --> 08:17.163
Nên họ sẽ huy động người ở cả New York

08:17.246 --> 08:18.998
đến Trung tâm Thương mại.

08:21.542 --> 08:26.631
Tôi là một cảnh sát ở Khu 19
cùng với Pete Panuccio.

08:26.714 --> 08:31.636
Điều phối gọi nhóm một-trong-tám gần nhất,

08:32.220 --> 08:34.472
nghĩa là tám cảnh sát và một trung sĩ.

08:34.555 --> 08:38.184
<i>Chúng tôi đang trên đường</i>
<i>đến Trung tâm Thương mại Thế giới.</i>

08:38.267 --> 08:41.938
Joanne Dowd đi cùng
nhóm cảnh sát đầu tiên ở Khu 19

08:42.021 --> 08:43.147
đi bằng xe tải.

08:44.315 --> 08:46.943
Tất cả bọn tôi
đến tập hợp ở Church và Vesey.

08:47.026 --> 08:48.903
TRẠM CHỈ HUY

08:48.986 --> 08:51.781
Tôi ở đó cùng trung úy của tôi:
"Ta đi lấy xe

08:51.864 --> 08:53.199
rồi xuống đó."

08:57.119 --> 08:58.621
Tôi đang ở trên tàu.

08:59.747 --> 09:03.834
Xuống tàu chỗ Tòa hành chính,
tòa nhà bạn luôn thấy trên <i>Law & Order</i>.

09:04.418 --> 09:08.172
Khi tôi đang bước về
những cây cột nổi tiếng đó,

09:08.256 --> 09:10.591
mọi người đều đang nhìn lên.

09:12.843 --> 09:15.263
Mắt tôi đi tới cái họ đang nhìn.

09:17.098 --> 09:20.101
Và tôi thấy
cái lỗ to đùng đó trên Tháp Bắc.

09:21.185 --> 09:22.728
Những tòa tháp đó rất lớn.

09:23.229 --> 09:25.940
Mỗi ngày trong mỗi tháp
là hàng chục nghìn người.

09:26.023 --> 09:27.483
Tôi quen rất nhiều người ở đó.

09:29.193 --> 09:32.989
Ngay lập tức, tôi gọi số 212-938-5029.

09:33.072 --> 09:35.032
Số văn phòng của cô JoAnn.

09:35.992 --> 09:40.580
Và tôi nghe tiếng bíp, bíp, bíp.
Đó không phải tiếng máy bận điển hình.

09:41.330 --> 09:44.500
Mà giống tiếng bíp "không có dịch vụ".

09:45.209 --> 09:47.295
Đã chín giờ sáng. Cô ấy đã đi làm.

09:47.378 --> 09:48.838
Chết rồi.

09:50.506 --> 09:52.008
Bọn tôi phải tới đó.

09:52.717 --> 09:53.926
Thì đột nhiên…

09:55.303 --> 09:58.973
cái âm thanh đầu tiên
mà tôi nghĩ là vọng đến đó,

10:00.057 --> 10:03.102
tôi nghe thấy nó mà không phải tiếng vọng.

10:03.185 --> 10:04.478
Chỉ có một tiếng nổ lớn.

10:07.773 --> 10:09.775
Sau đo tôi ngã đập xuống vỉa hè.

10:11.861 --> 10:13.362
Một cái máy bay thứ hai.

10:18.951 --> 10:21.454
Bọn tôi ở trên tầng 78 của Tháp Nam.

10:21.537 --> 10:24.665
Lý do duy nhất tôi còn ngồi đây
là, bọn tôi đứng

10:24.749 --> 10:27.335
ở phía bên kia của tòa tháp,
xa nơi máy bay đâm vào.

10:33.007 --> 10:37.303
Cuối cùng tôi ngã sấp mặt xuống sàn.
Mà tôi không hiểu tại sao.

10:37.803 --> 10:39.055
Tất cả tối sầm.

10:41.807 --> 10:43.768
Có người la hét và khóc lóc.

10:45.144 --> 10:48.564
Người phụ nữ cạnh tôi, người quen,
đập cô ấy một phút.

10:48.648 --> 10:50.524
Tôi hỏi: "Cô không sao chứ?"

10:51.150 --> 10:53.444
Không có sự đáp trả,
tôi biết cô ấy đã đi rồi.

10:54.779 --> 10:57.198
Khắp nơi la liệt người chết.

10:57.948 --> 11:01.494
Đó là một cảnh tượng rất xấu xí, hỗn loạn,
và không ai biết có chuyện gì.

11:03.788 --> 11:06.499
Đội thanh tra án mạng,
cùng những người khác,

11:06.582 --> 11:10.169
cũng tham gia trong
cuộc huy động khẩn cấp về khu vực đó.

11:11.545 --> 11:14.215
Có hai đồng sự của tôi và tôi trên xe,

11:14.298 --> 11:17.093
bật đèn bật còi, lao đi từ Trụ sở Khu 13.

11:18.010 --> 11:22.598
Điều đầu tiên nhìn thấy
là khói cuộn ra từ Tháp Nam.

11:22.682 --> 11:26.060
Rồi bạn nhận ra,
cái gì đó đã đâm vào cả Tháp Bắc.

11:28.688 --> 11:30.231
<i>- Ôi trời.</i>
<i>- Chúa ơi.</i>

11:30.314 --> 11:31.774
<i>Lại một cái nữa.</i>

11:31.857 --> 11:32.858
<i>Chúa ơi.</i>

11:32.942 --> 11:34.443
<i>Trời ạ.</i>

11:35.611 --> 11:39.323
Trong xe, bọn tôi đều nhìn nhau và nói:

11:39.407 --> 11:41.701
"Làm gì có chuyện tai nạn."

11:44.912 --> 11:47.373
Cái đầu tiên tôi nghĩ đến là vợ tôi.

11:48.416 --> 11:51.836
Cô ấy làm việc cho một công ty
tên là Salomon Smith Barney.

11:51.919 --> 11:53.379
Tôi biết cô ấy ở thành phố.

11:53.462 --> 11:56.006
Tôi cũng biết nhóm khách hàng của cô ấy

11:56.090 --> 11:59.719
tập trung ở hai tòa Trung tâm Thương mại.

11:59.802 --> 12:02.388
Và tôi biết cô ấy hay lui tới đó.

12:03.681 --> 12:06.267
Nên tôi chỉ nghĩ được mỗi điều này.

12:07.351 --> 12:10.104
Tôi có chiếc điện thoại,
kiểu máy gập thời cổ,

12:10.187 --> 12:13.274
kiểu điện thoại StarTAC hay gì đó.

12:13.357 --> 12:16.610
Và tôi nhớ tôi đã gọi đến văn phòng cô ấy,

12:16.694 --> 12:21.073
gọi máy di động, và không thể gọi được.

12:21.157 --> 12:22.491
Chỉ bầu không khí chết chóc.

12:22.575 --> 12:26.162
Không có tín hiệu, không có một cái gì cả.

12:28.706 --> 12:31.167
Cả thành phố náo loạn.

12:32.793 --> 12:37.757
Người ta bỏ lại phương tiện
ngay giữa ngã tư.

12:37.840 --> 12:39.759
Quên cái xe chết tiệt đó đi! Đi nào!

12:41.051 --> 12:44.597
Bọn tôi chỉ cố gắng
để đến được nơi mình cần đến,

12:44.680 --> 12:46.682
Church và Vesey.

12:46.766 --> 12:50.978
Bọn tôi đến giữa Maiden Lane,

12:51.061 --> 12:52.438
thì không đi được nữa.

12:53.189 --> 12:56.025
Bọn tôi bỏ cái xe lại và đi ra ngoài.

12:56.108 --> 12:59.779
Và chạy về phía
Trung tâm Thương mại Thế giới.

13:02.531 --> 13:07.828
Khi đến gần tháp đôi, bọn tôi nhìn lên.

13:08.412 --> 13:12.541
Thấy có mấy người lửng lơ trên cao,
bám vào khung thép.

13:14.293 --> 13:17.087
Khói đen thì cuồn cuộn bốc ra.

13:17.588 --> 13:20.174
Mọi người thả xuống lời nhắn.

13:20.257 --> 13:23.844
"Cứu tôi. Tôi ở tầng này, tầng kia."

13:24.470 --> 13:25.346
Thật là…

13:25.429 --> 13:26.597
Bạn thì…

13:29.350 --> 13:32.561
Không thể tin được.

13:33.145 --> 13:37.149
Trung sĩ của bạn thì:
"Đi nào. Tiếp tục di chuyển.

13:37.233 --> 13:39.944
Ta phải đến nơi cần đến.

13:40.027 --> 13:42.738
Rồi họ sẽ cho ta biết phải làm gì."

13:45.449 --> 13:49.787
Đám cháy trên tầng 78 cực kỳ không tưởng.

13:51.539 --> 13:54.917
Bạn nghe tiếng rắc rắc
mà không biết chuyện gì đang xảy ra,

13:55.000 --> 13:56.836
mà đám cháy cứ ngày càng lớn.

13:57.503 --> 14:00.589
Có cái gì đó trên trần
rơi xuống ngay cạnh đầu tôi.

14:01.465 --> 14:02.466
Và bạn kiểu:

14:02.550 --> 14:04.844
"Đùa đấy à? Tôi phải ra khỏi đây."

14:04.927 --> 14:08.722
Tôi nghĩ: "Mình ở trên tầng 78
của một tòa nhà đang bốc cháy,

14:08.806 --> 14:10.307
không biết làm thế nào thoát ra."

14:12.893 --> 14:16.897
Bản năng của bạn
là giúp đỡ những người chạy về phía mình.

14:18.274 --> 14:20.317
Thế là tôi chạy lại,

14:20.401 --> 14:24.029
và trung úy tóm lấy sau gáy tôi

14:24.113 --> 14:25.281
kéo tôi lại.

14:26.991 --> 14:28.826
Và ai đó đã nhảy…

14:29.952 --> 14:31.495
tiếp đất ngay trước mặt tôi.

14:34.790 --> 14:37.084
Giết chết người đứng ngay trước tôi.

14:38.586 --> 14:40.296
Thật kinh khủng.

14:40.921 --> 14:42.423
Để mà chứng kiến.

14:43.591 --> 14:45.759
Bọn tôi không thể làm gì.

14:48.429 --> 14:52.933
Cảnh tượng đó
còn không khủng khiếp bằng âm thanh.

14:56.228 --> 14:57.396
Tôi xin lỗi.

15:05.654 --> 15:07.531
Khi thân người rơi xuống

15:09.033 --> 15:10.743
từ độ cao như vậy,

15:11.869 --> 15:14.413
nghe như tiếng kính vỡ.

15:17.625 --> 15:19.835
Và rất khủng khiếp.

15:27.843 --> 15:31.388
Là một thanh tra án mạng
ở New York, tôi đã thấy cái chết,

15:32.222 --> 15:34.058
những cảnh giết người rùng rợn,

15:34.141 --> 15:36.435
bạo lực, những chuyện như vậy.

15:37.394 --> 15:42.149
Một trong những điều ám ảnh nhất
mà vẫn luôn không bị xóa mờ trong tôi,

15:43.359 --> 15:47.821
là việc những con người khốn khổ đó
thà nhảy xuống gặp cái chết của mình

15:47.905 --> 15:49.365
còn hơn bị thiêu sống.

15:50.282 --> 15:51.492
Các lựa chọn vậy đấy.

15:51.575 --> 15:57.164
THÁP NAM: KHU VỰC BỊ ĐÂM
TẦNG 77 - 85

15:57.247 --> 15:58.082
TẦNG 78

15:58.165 --> 16:01.377
Lúc còn ở trên tầng 78, tôi tự nhủ:

16:01.460 --> 16:05.714
"Mình có hai đứa con trai cần mình,
mà không biết làm sao để thoát."

16:05.798 --> 16:09.510
Khắp nơi đều có mảnh vỡ,
và bạn cảm thấy được sức nóng.

16:09.593 --> 16:12.930
Tôi gặp hai người phụ nữ,
rồi hai người đàn ông chạy lại,

16:13.013 --> 16:15.140
bọn tôi tìm thấy một cầu thang vắng.

16:15.224 --> 16:17.017
Xuống được đến tầng 75,

16:18.394 --> 16:23.649
thì thấy hai lính cứu hỏa
Thành Phố New York chạy ngược lên.

16:23.732 --> 16:27.903
Họ đều vác theo các bình lớn.
Trên người họ vác đầy thiết bị.

16:27.987 --> 16:31.031
Bọn tôi bảo: "Các anh
phải lên tầng 78, tình hình xấu lắm."

16:31.115 --> 16:32.825
Tôi nhớ họ bảo bọn tôi:

16:32.908 --> 16:36.078
"Đừng lo về bọn tôi. Cứ lo thân mình thôi.

16:36.161 --> 16:38.956
Ra ngoài đi. Tầng 78 bọn tôi lo."

16:39.039 --> 16:42.418
Thực sự là được mở tầm mắt
trước suy nghĩ của họ,

16:42.501 --> 16:46.296
lực lượng tuyến đầu,
cách họ phản ứng trong tình huống như vậy.

16:46.880 --> 16:47.965
Đi nào!

16:49.925 --> 16:55.597
Các đơn vị cảnh sát ở Lower Manhattan
đã bắt đầu sơ tán dân chúng.

16:56.390 --> 16:59.518
Toàn bộ lực lượng Upper Manhattan
có mặt cùng bọn tôi.

17:00.060 --> 17:02.021
Bọn tôi di chuyển đến Park Place,

17:02.104 --> 17:05.024
cách Trung tâm Thương mại Thế giới
chừng nửa phố.

17:05.107 --> 17:10.904
Và họ bắt đầu phân
bốn người một tầng hỗ trợ sơ tán.

17:12.990 --> 17:17.119
Đi xuống đất,
bọn tôi gặp phải một số mảnh vỡ

17:17.202 --> 17:21.832
và phải trèo qua để lên đến tầng 40.

17:22.499 --> 17:26.003
Trong thang máy đó
có một cảnh sát, anh ta nói:

17:26.086 --> 17:27.963
"Vào đây. Tôi đưa anh ra."

17:29.757 --> 17:31.383
Bọn tôi xuống đến tầng một.

17:31.467 --> 17:34.887
Tầng một không còn gì ngoài bụi
và mọi thứ ở khắp nơi.

17:34.970 --> 17:38.307
Bạn không thấy được gì dù ngay trước mặt.

17:39.349 --> 17:41.185
Bọn tôi đi ra cửa.

17:42.352 --> 17:45.022
Tôi thực sự vẫn chưa hiểu
chuyện gì đã xảy ra.

17:45.105 --> 17:47.066
Mô tả đúng nhất là từ "hỗn loạn."

17:50.110 --> 17:53.572
Về mặt phân bổ,
chắc là trông tôi cũng thảm hại như ai,

17:53.655 --> 17:56.617
thế là một cảnh sát tới chỗ tôi.

17:56.700 --> 17:59.078
Tôi chẳng biết gì về cô ấy cả.

17:59.161 --> 18:01.455
Chỉ biết là có người đến giúp mình.

18:01.538 --> 18:03.415
Rồi có người chụp ảnh tôi.

18:05.417 --> 18:08.212
Cảnh sát đưa tôi đi,
bảo tôi ngồi xuống vỉa hè.

18:08.295 --> 18:10.798
Rồi họ đưa tôi tới xe cứu thương.

18:11.507 --> 18:14.009
Rồi cô ấy trở vào trong tòa nhà.

18:22.017 --> 18:24.394
Tôi lái xe xuống
Trung tâm Thương mại Thế giới.

18:26.021 --> 18:27.898
Lúc tôi mới đến hiện trường,

18:27.981 --> 18:30.442
giữa đường là một cái động cơ máy bay.

18:30.526 --> 18:34.113
Tôi nghĩ bụng có thể tìm số sê-ri của nó,

18:34.196 --> 18:36.031
để giúp xác định máy bay.

18:36.615 --> 18:38.117
Nói thẳng, dưới áp lực,

18:38.200 --> 18:42.412
tôi tự động bật chế độ thanh tra,
trong khi lẽ ra ở chế độ lãnh đạo.

18:43.622 --> 18:47.000
Phải tự bắt mình tỉnh táo lại.

18:47.084 --> 18:50.629
Tôi đi lại trạm chỉ huy tạm thời

18:50.712 --> 18:53.757
ở ngay bên đường của Tháp Nam

18:53.841 --> 18:57.136
để gọi điện đến cơ quan cấp cao hơn.

19:00.222 --> 19:02.432
Tôi sắp đến Trung tâm Thương mại Thế giới.

19:03.058 --> 19:06.270
Tôi đứng đó một mình và kiểu:
"Mình làm gì bây giờ?"

19:08.063 --> 19:10.315
Học viện cảnh sát đâu
huấn luyện cho chuyện này.

19:10.399 --> 19:11.650
Họ chưa từng dạy bọn tôi.

19:12.860 --> 19:14.945
Tôi mới có 27 tuổi.

19:15.028 --> 19:16.989
Hay 28 gì đó, một trong hai.

19:17.489 --> 19:20.325
Lúc đó vẫn còn khá trẻ ranh.

19:21.160 --> 19:23.662
Làm gì đây?
Tôi kiểu: "Làm thế quái nào để…"

19:23.745 --> 19:26.123
"Làm sao lên được trên đó cứu cô ấy ra?"

19:28.876 --> 19:31.712
Từ khi tôi còn nhỏ
vẫn luôn có JoAnn ở bên.

19:32.504 --> 19:34.298
Cô ấy tự hào về nghề của tôi.

19:34.381 --> 19:36.633
Đến dự lễ tốt nghiệp của tôi
ở học viện cảnh sát.

19:38.093 --> 19:40.721
Khi tôi mua cái nhà đầu tiên,
cô ấy cho vay 3.000 đô.

19:42.264 --> 19:43.932
Tôi luôn có thể trông vào cô ấy.

19:44.558 --> 19:47.352
Giờ tôi sẽ giúp cô ấy thế nào đây?

19:50.272 --> 19:52.524
Tôi tìm kiếm sự hướng dẫn đó.

19:55.027 --> 19:58.030
Cuối cùng, tôi gặp
Trung úy của tôi lúc đó.

19:59.406 --> 20:03.243
Bọn tôi đi về hướng Nam,
đến ngay trước tòa nhà Verizon.

20:03.785 --> 20:05.037
Tôi nghe tiếng răng rắc.

20:11.501 --> 20:13.462
Điện thoại di động không dùng được.

20:13.545 --> 20:15.839
Tôi phải gọi điện thoại bàn.

20:15.923 --> 20:20.385
Cái điện thoại bắt đầu rung
và di chuyển ngang bàn.

20:20.886 --> 20:22.804
Tôi tưởng là do tàu điện ngầm.

20:24.056 --> 20:26.808
Tôi cảm thấy mặt đất rung chuyển.

20:26.892 --> 20:29.228
Tiếng răng rắc ngày càng lớn.

20:29.311 --> 20:32.147
Bọn tôi tưởng là vụ nổ.
Tiếng ầm lớn vậy cơ mà.

20:32.898 --> 20:36.652
Nhưng nó như kiểu
cái gì đó đang cuộn tới, cuộn tới rất lớn.

20:38.237 --> 20:39.529
Như thể…

20:43.283 --> 20:46.245
Tất cả những gì tôi thấy,
chừng tầng 30 đổ xuống…

20:49.081 --> 20:51.250
Chúa ơi!

20:55.712 --> 20:57.881
- Xuống đi!
- Qua đó đi!

20:57.965 --> 21:00.300
Cách Trung tâm Thương mại vài dãy phố,

21:00.384 --> 21:05.430
tôi chỉ thấy khói trắng cuồn cuộn
ở vị trí của Tháp Nam.

21:06.014 --> 21:08.308
Chúa ơi!

21:09.017 --> 21:12.229
Và nó cuộn thẳng
đến chỗ đồng sự của tôi và tôi

21:12.896 --> 21:14.690
cực kỳ nhanh.

21:16.608 --> 21:20.237
Hai bọn tôi theo bản năng,
nhìn nhau và bắt đầu,

21:20.320 --> 21:22.614
như ta hay nói là: "chạy văng mạng."

21:22.698 --> 21:27.119
Và bọn tôi ba chân bốn cẳng
đến chỗ an toàn trong cửa hàng của Syms.

21:27.703 --> 21:31.373
Đúng lúc đó, trung úy của tôi bảo:

21:31.456 --> 21:32.749
"Chạy!"

21:32.833 --> 21:34.209
Ra khỏi đây!

21:34.710 --> 21:36.378
- Đi!
- Nhanh lên!

21:39.464 --> 21:42.968
Rồi sau đó tất cả cảnh sát
lúc trước đi cùng tôi,

21:43.051 --> 21:46.305
xếp hàng để hỗ trợ sơ tán

21:46.388 --> 21:49.850
chạy về phía tôi như một đàn bò tót.

21:50.726 --> 21:54.479
Và tôi ngã sấp mặt xuống vỉa hè,

21:54.563 --> 21:57.774
và họ cứ thế chạy lên tôi.

21:59.484 --> 22:02.988
Và, cũng không thể trách họ được.

22:03.655 --> 22:05.490
Mặc dù tôi rất điên.

22:06.199 --> 22:09.745
Tôi nghe tiếng đầu gối kêu,
tiếng lưng tôi kêu.

22:10.370 --> 22:13.665
Tôi thấy cơn đau ngay lập tức.

22:14.207 --> 22:18.795
Đúng nghĩa như bị đóng đinh vào vỉa hè.

22:20.922 --> 22:22.215
Không thể cử động được.

22:23.759 --> 22:27.304
Có hai người ở Đồn 23,

22:27.387 --> 22:29.598
tôi không biết tên họ,

22:29.681 --> 22:31.516
họ cũng bị như vậy.

22:32.184 --> 22:35.896
Họ kiểu: "Cô có đi được không?"
Tôi bảo: "Tôi chạy được. Đi thôi."

22:35.979 --> 22:37.189
Nhanh nào!

22:37.981 --> 22:41.360
Bọn tôi cố chạy trước đám bụi mù,
nhưng không được.

22:41.985 --> 22:45.238
Bọn tôi vừa chạy đến được Broadway,

22:45.322 --> 22:49.451
phải quỳ xuống, và cố gắng che chắn
nhiều nhất có thể.

22:54.831 --> 22:57.292
Bọn tôi cố vào trong tòa 7 World Trade,

22:57.376 --> 23:01.463
nó nằm ngay phía Bắc của tháp đôi.

23:02.005 --> 23:04.549
Nó có vẻ là chỗ trú ẩn
an toàn nhất lúc đó.

23:06.718 --> 23:08.220
Cửa đã bị khóa.

23:08.929 --> 23:12.349
Tôi thật ra đã chuẩn bị rút súng
bắn vào cửa kính.

23:12.933 --> 23:15.060
Tôi không muốn bị kẹt ngoài đường.

23:16.228 --> 23:20.065
Có người đẩy cửa ra từ bên trong, gào lên,

23:20.148 --> 23:21.483
"Vào đây!"

23:22.275 --> 23:23.193
Bọn tôi chạy vào.

23:23.902 --> 23:27.614
Về cơ bản đó như một cái bể kính,
hai, ba tầng cao.

23:29.032 --> 23:32.744
Bên trong kính bị vỡ, ở sảnh trước,

23:32.828 --> 23:36.289
và thế là toàn bộ nơi đó tràn đầy bụi đất.

23:39.751 --> 23:45.215
Đó thực sự là khoảnh khắc
đáng sợ nhất trong đời tôi.

23:45.298 --> 23:50.137
Mà trong sự nghiệp của mình,
tôi cũng từng thấy không ít sự ghê sợ.

23:51.721 --> 23:54.641
Nhưng bỗng nhiên,
bạn nhận ra một sự thật là…

23:55.308 --> 23:56.893
"Mình sẽ chết ở đây."

24:04.234 --> 24:07.946
Có vẻ như một số thứ chậm lại
trong khi những thứ khác nhanh lên.

24:08.029 --> 24:10.532
Cách bộ não hoạt động thật kỳ lạ.

24:11.741 --> 24:14.035
Tôi không phải người quá sùng đạo.

24:14.536 --> 24:19.124
Nhưng nếu bạn nghĩ mình sắp chết,
thì làm gì phải thật nhanh.

24:19.207 --> 24:20.917
Và thế là tôi kiểu…

24:21.001 --> 24:22.127
tôi nói: "Chúa ơi…"

24:23.462 --> 24:25.839
Lúc đó tôi đã cai rượu được 14 năm.

24:27.466 --> 24:29.468
Cái nảy ra trong đầu tôi là,

24:29.551 --> 24:32.679
"Người biết không Chúa?
Cảm ơn Người vì 14 năm qua.

24:34.556 --> 24:36.308
Xin hãy chăm sóc gia đình con."

24:37.350 --> 24:40.645
Và tôi kiểu: "Đến đây thôi.
Chỉ còn cách gồng cho qua."

24:43.148 --> 24:47.569
Tòa nhà tôi đang ở trong
bắt đầu ngập đầy thứ mà tôi nghĩ là khói.

24:48.236 --> 24:49.779
Và tôi nhớ

24:49.863 --> 24:53.575
từ hồi học tiểu học
là khi đối mặt với khói,

24:53.658 --> 24:55.994
bạn phải quỳ xuống và bò.

24:56.077 --> 24:58.955
Chỉ có điều khói này dày đặc

24:59.539 --> 25:03.502
ở bên dưới và loãng hơn ở trên cao.

25:04.002 --> 25:09.508
Và nó khiến tôi rất bối rối
và nghi ngờ mọi điều mình học được

25:09.591 --> 25:13.178
từ Sơ Elizabeth
ở trường Đức Mẹ Snows năm 1968.

25:15.555 --> 25:17.682
Sập rồi! Toàn bộ tòa tháp!

25:17.766 --> 25:19.059
Sập hẳn rồi!

25:19.142 --> 25:20.727
Trời ạ!

25:23.939 --> 25:25.982
Bên trong số 7 World Trade,

25:26.066 --> 25:28.610
bọn tôi không bị trúng cái gì,
không có vật thể lớn.

25:29.778 --> 25:31.154
Vậy là chưa chết.

25:32.030 --> 25:34.574
Đi làm thôi. Phải có ích.

25:36.910 --> 25:39.538
Bên trong tòa nhà gần như không thấy gì.

25:39.621 --> 25:42.249
Trên người tôi có một cái đèn pin nhỏ,

25:42.332 --> 25:45.043
và tôi nghe
phía trên thang máy có tiếng người,

25:45.126 --> 25:46.586
nên tôi lên đó.

25:47.087 --> 25:49.172
Ở đó chỉ tôi là mặc đồng phục.

25:50.006 --> 25:51.341
Có một người, anh ta là…

25:51.424 --> 25:54.177
Tôi không rõ
là nhân viên an ninh hay cứu hỏa.

25:54.803 --> 25:56.805
Anh ta bảo: "Ơn Chúa, cảnh sát đây rồi."

25:57.973 --> 25:58.974
Tôi kiểu…

26:00.433 --> 26:04.479
"Ừ, kị binh đến rồi đây,
tôi chứ ai, chả có gì nhiều."

26:07.107 --> 26:08.733
Tháp Nam đã sập.

26:09.359 --> 26:10.735
Giờ phải tập hợp lại.

26:11.570 --> 26:14.489
Bọn tôi bắt đầu đi về Tháp Bắc.

26:15.991 --> 26:16.866
Có lính cứu hỏa.

26:20.829 --> 26:23.081
Họ đang lấy nước đổ vào mắt.

26:23.957 --> 26:25.667
Họ đang khóc.

26:28.628 --> 26:33.049
Có dân thường đã thoát ra khỏi tòa tháp.

26:33.675 --> 26:36.511
Có một người, tôi túm anh ta.
Ôm anh ta thật chặt.

26:36.595 --> 26:40.098
Một người đàn ông trưởng thành,
hơn tôi nhiều tuổi, trên 40…

26:40.599 --> 26:42.559
Và ông ta khóc, và…

26:43.727 --> 26:44.936
Một lần nữa, sốc.

26:45.437 --> 26:46.813
Tôi đang bị sốc.

26:46.896 --> 26:48.481
Tôi bảo: "Tất cả sẽ ổn thôi."

26:51.401 --> 26:53.528
Bụi đã lắng xuống.

26:54.195 --> 26:57.532
Và bọn tôi tới nơi mà lúc đó
đã được gọi là "Trận địa"

26:57.616 --> 27:01.911
để giúp xúc tiến mọi kiểu sơ tán.

27:04.414 --> 27:08.043
Khi bọn tôi đến nơi,
chẳng còn tòa tháp nào nữa.

27:09.210 --> 27:15.550
Có một mảnh ngoài của tòa nhà
ở ngay giữa Church và Vesey.

27:17.844 --> 27:19.137
Tháp Nam, tuy bị đâm sau,

27:19.220 --> 27:21.306
THÁP NAM - TẦNG 77-85
THÁP BẮC - TẦNG 99-99

27:21.389 --> 27:24.851
lại sập trước,
vì nó bị đâm ở tầm thấp hơn,

27:24.934 --> 27:27.562
và làm tổn hại
cơ cấu của tòa nhà nhiều hơn.

27:27.646 --> 27:29.689
26/2/1993

27:29.773 --> 27:33.610
Sau vụ đánh bom năm '93
ở Trung tâm Thương mại Thế giới,

27:33.693 --> 27:37.113
bọn tôi được dạy là
máy bay không thể làm sập tòa nhà

27:37.197 --> 27:39.157
chỉ từ sự va đập.

27:39.240 --> 27:41.701
Nhưng giờ tôi sẵn sàng thay đổi suy nghĩ.

27:42.661 --> 27:45.080
Ra khỏi khu vực đó. Tòa thứ hai sẽ đổ.

27:45.163 --> 27:47.457
- Họ có nói…
- Phải, nó sắp sập rồi.

27:47.540 --> 27:50.001
Bọn tôi tập hợp một đội cảnh sát

27:50.085 --> 27:52.504
để giữ mọi người ở xa tòa tháp hơn nữa

27:52.587 --> 27:55.423
vì đã rõ ràng là tòa tháp thứ hai sẽ sập.

27:55.507 --> 27:57.592
- Ra khỏi đây ngay!
- Đi đây!

27:57.676 --> 28:01.888
Tôi thấy mấy nhân viên cứu thương.
Tôi kiểu: "Các anh làm gì vậy?"

28:01.971 --> 28:04.182
Anh ta bảo: "Bọn tôi quay vào trong."

28:04.265 --> 28:05.433
Tôi kiểu: "Anh điên rồi."

28:06.142 --> 28:09.479
Anh ta bảo: "Không, trong kia
còn người cần đưa ra."

28:09.562 --> 28:11.398
Và tôi cảm thấy mình thật hèn

28:13.233 --> 28:14.859
vì tôi đã chuẩn bị rời đi.

28:16.528 --> 28:17.987
Tôi kiểu: "Thôi vậy đi."

28:18.071 --> 28:20.907
"Không thể để lính cứu hỏa
làm mình bẽ mặt, phải ở lại."

28:20.990 --> 28:22.409
Nhanh nào! Đi thôi!

28:23.243 --> 28:27.664
Tháp Bắc trên đỉnh có một cột ăng-ten
và nó bắt đầu nghiêng.

28:28.790 --> 28:30.500
Bọn tôi bắt đầu nghe tiếng.

28:30.583 --> 28:31.584
Tôi biết mình đã nghe.

28:32.877 --> 28:34.337
Kiểu, tiếng cót két.

28:36.339 --> 28:38.216
Mà bọn tôi cách đó hai dãy phố.

28:40.927 --> 28:42.345
Bạn nghe tiếng ầm ầm.

28:43.972 --> 28:47.058
Rồi sau đó là khi tòa tháp,
tôi thấy nó bắt đầu sụp.

28:55.275 --> 28:57.026
Tháp sập rồi!

28:57.569 --> 28:59.946
Tránh xa nó ra! Tránh xa nó ra!

29:02.615 --> 29:06.995
Khi tòa tháp đó sụp xuống,
tôi nhớ là thấy hai thằng con trai tôi…

29:13.084 --> 29:14.586
đẩy tôi về trước

29:15.420 --> 29:17.172
chạy càng nhanh càng tốt.

29:20.091 --> 29:21.551
Và sụp xuống đất.

29:22.343 --> 29:23.553
Lại đằng này.

29:24.220 --> 29:27.599
Thế là tôi nấp vào lề đường.

29:27.682 --> 29:30.894
Cả cái thân tôi 120 ki-lô

29:30.977 --> 29:36.441
nép vào 15 phân vỉa hè để sống sót.

29:37.233 --> 29:41.070
Vẫn nhớ huấn luyện trong quân đội,
tôi đưa chân về phía vụ nổ.

29:43.072 --> 29:45.492
Như kiểu có gió bão.

29:46.326 --> 29:49.537
Tôi nhìn về bên phải,
có một chiếc xe tải lật ngang.

29:51.414 --> 29:53.708
Rồi mọi thứ trở nên rất tối.

29:56.419 --> 29:57.796
Tôi không thấy gì.

29:57.879 --> 30:00.507
Và tất cả bỗng cực kỳ im lặng.

30:02.842 --> 30:04.469
Tôi tự hỏi có phải mình đã chết.

30:05.637 --> 30:07.347
Không thấy đau gì cả.

30:10.558 --> 30:14.312
Sau đó bỗng nhiên, tôi không thở được nữa.

30:15.230 --> 30:19.651
Và tôi phải lấy tay, cho tay vào mồm,

30:19.734 --> 30:23.154
và moi ra xi măng.

30:24.072 --> 30:26.574
Tôi quỳ dưới đất, ho lấy ho để.

30:27.075 --> 30:28.785
Một phụ nữ túm lấy tôi.

30:29.369 --> 30:32.413
Cô ấy đưa tôi tới
máy nước cứu hỏa để rửa mắt.

30:32.497 --> 30:34.666
Đưa cho tôi ít nước.

30:35.166 --> 30:36.668
Tôi vẫn còn nhớ mặt cô ấy.

30:37.377 --> 30:40.213
Một trong những khoảnh khắc
tốt đẹp hơn của ngày hôm đó.

30:40.296 --> 30:43.675
Khi có người đến giúp tôi
lúc tôi đang cần.

30:46.678 --> 30:48.388
Tôi hy vọng JoAnn thoát được ra.

30:49.430 --> 30:52.475
Tôi hy vọng những người
làm cùng cô ấy thoát được.

30:52.976 --> 30:55.520
Tôi hy vọng phần lớn mọi người thoát được.

30:56.521 --> 30:58.106
Trong cơn sốc như thế,

30:59.065 --> 31:03.611
bạn sẽ không hiểu hết
tầm cỡ của điều bạn đang chứng kiến.

31:06.948 --> 31:08.950
Bọn tôi ở trong Cửa hàng Syms.

31:09.033 --> 31:12.954
Những người mua hàng trong đó
mặt mũi hoang mang.

31:13.037 --> 31:15.164
"Chúng ta phải đưa họ ra. Phải làm gì đó."

31:16.291 --> 31:19.544
Không hiểu trong khói đó có gì
mà mắt tôi bị cay xè.

31:20.461 --> 31:24.424
Thế là bọn tôi lấy
khăn tay của đàn ông bày trên giá,

31:24.507 --> 31:25.842
dấp ướt và phân phát chúng.

31:27.302 --> 31:29.721
Tất cả mọi người, cả nhân viên
và những người ở đó,

31:29.804 --> 31:32.724
bảo họ lấy khăn đó đắp lên mặt,

31:32.807 --> 31:36.895
để không hít vào thứ quái quỉ đó nữa.

31:39.689 --> 31:44.944
Bọn tôi bảo tất cả mọi người,
theo hàng một, đi về hướng Nam có sông.

31:45.028 --> 31:46.446
Rồi, tiếp tục đi nào.

31:46.529 --> 31:49.949
Đã có phà đợi sẵn, và cả thuyền tư nhân.

31:50.033 --> 31:53.036
Họ đưa mọi người rời khỏi Manhattan.

31:54.370 --> 31:57.332
Tôi và các cộng sự của tôi
thì không định rời đi.

31:57.415 --> 31:59.667
Bọn tôi kiểu: "Giờ ta làm gì?"

32:00.835 --> 32:03.171
Tôi không đừng được lại nghĩ đến vợ tôi

32:03.254 --> 32:04.631
cô ấy có an toàn không.

32:04.714 --> 32:07.550
Tôi quyết định
lại gọi thử di động của cô ấy,

32:07.634 --> 32:09.969
và vẫn không gặp may.

32:10.053 --> 32:12.680
Tôi không gọi được ai cả, không có sóng.

32:12.764 --> 32:14.432
Một cuộc cũng không được.

32:17.226 --> 32:19.103
Không có liên lạc.

32:19.771 --> 32:23.316
Tòa tháp có ăng-ten đó
đảm nhiệm phần lớn phủ sóng,

32:23.399 --> 32:26.903
phần lớn điện thoại di động, TV, radio.

32:26.986 --> 32:29.989
Chúng tôi không liên lạc được
với các cơ quan khác.

32:31.115 --> 32:36.079
Đành phải liên lạc
với từng điểm của cảnh sát.

32:36.162 --> 32:40.458
Vì vẫn có thể nghe điện đàm của nhau.

32:40.541 --> 32:43.044
<i>Trạm chỉ huy ở phía Bắc phố Vesey.</i>

32:43.127 --> 32:44.420
<i>10-4.</i>

32:44.504 --> 32:45.964
Ngoài ra không còn gì khác.

32:46.798 --> 32:50.093
Và mọi thứ cực kỳ yên tĩnh.

32:52.345 --> 32:56.391
Bạn chỉ nghe tiếng cứu hỏa

32:56.474 --> 33:00.728
vì bình ô-xy họ đeo trên lưng
phát ra tiếng.

33:01.896 --> 33:06.442
Mọi thứ tiếp tục yên tĩnh,
nhưng lại chói tai,

33:06.526 --> 33:10.571
trong cái thung lũng
từng là khu vực Manhattan.

33:13.992 --> 33:16.619
Một trong những điều
tôi trải qua hôm đó, mà…

33:16.703 --> 33:19.914
khi ngẫm lại, là sự cô độc.

33:21.082 --> 33:23.626
Bị chia cắt khỏi những người cùng làm.

33:24.377 --> 33:25.420
Cảnh sát ghét điều đó.

33:26.754 --> 33:29.924
Trong bối cảnh thảm họa đó,

33:31.134 --> 33:32.510
nó thực sự trở thành

33:32.593 --> 33:36.723
một cảm giác áp đảo,
vì bạn thực sự bị cắt kết nối.

33:38.349 --> 33:42.186
Tôi bảo: "Để tôi đi tìm xem,
tôi nên đi cùng ai."

33:43.521 --> 33:45.732
Tôi đi ngang qua một quán bar.

33:45.815 --> 33:46.941
Và thật kỳ lạ.

33:47.942 --> 33:49.736
Một ý nghĩ nảy ra trong đầu tôi.

33:50.945 --> 33:54.073
Sẽ không ai nói gì nếu mình
ra sau quầy bar và…

33:55.533 --> 33:59.495
lấy chai Johnnie Walker
và rót cho mình một ly.

33:59.579 --> 34:02.248
Với căn bệnh nghiện rượu,

34:03.291 --> 34:05.418
nó luôn hiện diện bên trong và nói,

34:05.501 --> 34:08.421
"Một tí chút chẳng ảnh hưởng gì đâu."

34:08.504 --> 34:11.966
Cuộc hội thoại trong bộ não điên rồ
của tôi nó là vậy đấy.

34:12.050 --> 34:13.176
Và tôi…

34:14.677 --> 34:17.096
"Không phải hôm nay.
Mình còn việc phải làm."

34:17.180 --> 34:18.222
Và…

34:18.931 --> 34:22.143
Đến giờ tôi vẫn không uống rượu.
Sắp được 38 năm.

34:24.979 --> 34:29.609
Tôi là Chỉ huy một sao
quản lý các thanh tra khu Bronx.

34:30.568 --> 34:32.779
Bọn tôi vội vã vào thành phố.

34:33.654 --> 34:35.490
Khi tháp Bắc sụp đổ,

34:36.115 --> 34:38.451
bọn tôi mới đến Trinity và Liberty.

34:38.951 --> 34:43.122
Ở đó, tôi thấy ở góc đường
có một cửa hàng Burger King.

34:43.706 --> 34:45.917
Thế là tôi nhân đó

34:46.000 --> 34:49.378
biến cửa hàng Burger King
thành trụ sở tạm thời.

34:49.462 --> 34:50.797
NYPD - TRỤ SỞ TẠM THỜI

34:50.880 --> 34:53.549
Tôi bắt đầu phân phối nhiệm vụ,

34:53.633 --> 34:56.010
và bọn tôi cứ vậy cho đến hết ngày.

34:57.011 --> 35:02.725
Các cảnh sát đổ vào thành phố
từ Brooklyn, từ Upper Manhattan.

35:04.227 --> 35:09.232
Đó là lần duy nhất trong sự nghiệp
mà tôi không thấy muốn đi làm.

35:09.315 --> 35:12.193
Tôi muốn ở nhà cùng gia đình.

35:13.027 --> 35:16.697
Đó là ưu tiên của tôi,
không may, tôi phải gạt nó sang một bên

35:16.781 --> 35:20.576
và lao từ Queens vào Manhattan.

35:24.038 --> 35:25.790
Tôi đến đó từ Bronx.

35:25.873 --> 35:27.917
Hôm đó xe tôi bị hỏng,

35:28.000 --> 35:30.962
và rất điên rồ
vì tất cả mọi nơi đều đóng cửa.

35:31.045 --> 35:32.463
Tàu dừng chạy.

35:32.547 --> 35:35.133
Tất cả mọi người đi bộ ra khỏi Manhattan.

35:35.216 --> 35:38.553
Tôi cố đi nhờ xe vào thành phố,
nhưng không nhờ được ai.

35:39.220 --> 35:42.265
Thế là tôi đi xe buýt
từ đại lộ Lexington chật kín người.

35:42.348 --> 35:46.602
Và tôi nhớ tôi xuống xe ở phố 21
và đi bộ đến trụ sở Khu.

35:47.645 --> 35:50.022
Rất nhiều người tôi biết đã mất tích.

35:52.024 --> 35:53.985
Không ai biết ai ở đâu.

35:55.736 --> 35:59.490
Cảnh sát New York
bắt đầu đi tìm người mất tích.

35:59.574 --> 36:01.492
Thường dân, người tuyến đầu…

36:02.577 --> 36:06.080
Rất nhiều người trong bọn tôi
bị đưa vào danh sách mất tích.

36:06.622 --> 36:09.584
<i>Các đơn vị, dừng một chút.</i>
<i>Có một nữ gặp chuyện.</i>

36:09.667 --> 36:11.043
<i>Có cảnh sát bị thương. Chờ đã.</i>

36:11.919 --> 36:16.132
Bọn tôi tìm nghe tiếng
những người bị kẹt trong tòa nhà.

36:16.215 --> 36:19.719
<i>Nữ cảnh sát, chị ở đâu?</i>
<i>Vị trí cuối cùng của chị là gì?</i>

36:20.219 --> 36:26.517
Tôi bò ra bò vào mấy ngóc ngách
để đến được chỗ có người,

36:26.601 --> 36:32.982
đến mức giày của tôi bị cháy
và tay tôi bị bỏng.

36:35.610 --> 36:37.111
Người ta lo là:

36:37.195 --> 36:40.573
"Số người mất tích
nhiều thế này thì tính sao?"

36:40.656 --> 36:43.075
"Làm sao xác minh
phải mất tích hay không?"

36:43.159 --> 36:45.328
"Làm sao biết liệu họ có còn ở bên trong?"

36:45.411 --> 36:47.371
KHU 13

36:48.497 --> 36:50.458
Tôi rời phân khu 13 và đi

36:50.541 --> 36:53.794
về hướng Nam tới khu vực
Trung tâm Thương mại Thế giới.

36:54.754 --> 36:57.673
Tôi đi tìm hàng xóm của tôi, Bill McGinn

36:57.757 --> 36:59.008
xem anh ấy có ổn không.

37:00.259 --> 37:02.386
Hôm đó, trước khi ra khỏi căn hộ,

37:02.470 --> 37:04.639
vợ Bill đã gõ cửa nhà tôi.

37:05.223 --> 37:07.183
Cô ấy nói Bill đang đi làm.

37:07.266 --> 37:09.769
Cô ấy đã gọi anh ấy mà không được.

37:09.852 --> 37:12.355
Tôi bảo: "Xuống dưới đó tôi sẽ tìm."

37:14.232 --> 37:15.441
Bọn tôi tìm quanh.

37:15.524 --> 37:18.486
Tôi cứ hỏi mọi người:
"Có ai thấy Bill McGinn không?"

37:18.569 --> 37:21.614
"Anh ta là lính cứu hỏa
ở Phố 10 và Greenwich."

37:22.198 --> 37:24.242
"Có ai thấy đại đội đó không?"

37:25.243 --> 37:27.912
Rồi tôi hỏi một lính cứu hỏa, anh ta bảo:

37:28.412 --> 37:30.957
"Đại đội đó đi cả rồi."

37:33.125 --> 37:34.752
Tôi buồn vô cùng.

37:35.253 --> 37:37.922
Cordelia con gái anh ấy chừng sáu tuổi,

37:38.005 --> 37:40.508
và sáng hôm đó nó đã qua nhà tôi.

37:40.591 --> 37:44.053
Nó chơi với con trai tôi,
đến một lúc, nó nói,

37:44.136 --> 37:46.931
"Ôi, cháu bị mất răng!"
Nó rụng cái răng đầu tiên.

37:47.014 --> 37:50.309
Nó bảo: "Cháu mong bố cháu về
để cho bố cháu xem!"

37:50.893 --> 37:52.853
Biết là nó muốn cho bố xem,

37:52.937 --> 37:55.856
và biết là rất có thể anh ấy sẽ không về,

37:55.940 --> 37:58.234
thực sự khiến tôi rất buồn.

38:04.031 --> 38:08.411
Cuối cùng làm sao đó
bọn tôi đến FDR Drive bên Cầu Manhattan.

38:08.911 --> 38:13.708
Tôi nhớ có người hét lớn: "Quay lại!

38:13.791 --> 38:17.086
Có một xe tải trên cầu!
Chúng sẽ cho nổ tung Cầu Manhattan!"

38:19.046 --> 38:20.881
Hoảng loạn bao trùm tất cả,

38:20.965 --> 38:23.217
tôi, hai đồng sự và tất cả mọi người.

38:24.427 --> 38:27.346
Tôi tự nhủ: "Chạy để làm cái quái gì chứ?"

38:29.724 --> 38:32.059
Đội phá bom đi lên, không có thuốc nổ,

38:32.143 --> 38:33.561
xe tải không có vấn đề gì.

38:33.644 --> 38:34.895
Nó chỉ là bị bỏ rơi.

38:35.646 --> 38:37.898
Nhưng ban đầu, nghe có vẻ hợp lý,

38:37.982 --> 38:40.526
vì tôi cứ nghĩ: "Tiếp theo là gì đây?"

38:40.609 --> 38:41.861
Bọn tôi hoảng loạn.

38:43.863 --> 38:45.906
Trái phải đều có tin đồn.

38:47.033 --> 38:50.036
Kiểu như là có tám máy bay mất tích,

38:50.619 --> 38:52.204
vẫn chưa tìm thấy.

38:52.288 --> 38:54.707
Nhưng cũng có một số không phải tin đồn.

38:56.125 --> 38:58.461
Có tin Lầu Năm Góc bị tấn công.

38:59.170 --> 39:03.549
Bọn tôi được biết về máy bay rơi
ở Shanksville, Pennsylvania.

39:04.633 --> 39:08.012
Tấn công diễn ra ở nhiều nơi như vậy,

39:08.095 --> 39:10.598
không ai biến bọn khủng bố định làm gì.

39:11.432 --> 39:14.352
Không biết tiếp theo
chúng có tấn công tòa Empire State.

39:14.435 --> 39:17.063
Không biết tàu điện ngầm có bị tấn công.

39:17.146 --> 39:21.776
Chỉ biết là vào hôm nay,
và nó đang xảy ra ở nhiều nơi.

39:25.071 --> 39:29.200
Và bọn tôi tiếp tục tìm kiếm
và trợ giúp mọi người,

39:29.700 --> 39:31.535
còn tôi vẫn chưa nói chuyện với vợ.

39:33.037 --> 39:35.456
Tôi thử thêm một lần gọi cho cô ấy.

39:35.998 --> 39:40.294
Cuối cùng, tôi cũng gọi được
người bọn tôi thuê trông trẻ.

39:40.795 --> 39:43.714
Tôi hỏi cô ấy có tin gì
của vợ tôi không, và…

39:44.757 --> 39:47.635
Cô ấy bảo: "Có, cô ấy đang về.
Đang ở New Jersey."

39:48.761 --> 39:50.388
Cô ấy ổn, nên là…

39:51.430 --> 39:54.558
tôi có thể tập trung hơn
vào công việc, để giúp người,

39:54.642 --> 39:58.479
và hy vọng là cứu được người
đang bị mắc kẹt trong tháp đôi.

40:05.778 --> 40:09.198
Đến lúc này, tôi bị sốc.

40:10.157 --> 40:16.247
Tôi bị thiếu nước,
và tôi chỉ đi quanh quẩn một mình.

40:17.540 --> 40:20.668
Tôi đi tới tòa nhà Woolworth,

40:21.252 --> 40:25.131
và tình cờ gặp Pete Panuccio,

40:25.214 --> 40:29.093
trung sĩ của tôi ở Khu 19,
trước vẫn làm ca đêm cùng tôi,

40:29.176 --> 40:32.346
tôi kiểu: "Có người mình quen đây rồi!"

40:32.847 --> 40:36.976
Anh ấy kiểu:
"Chúa ơi,  Joanne, cô đã ở đâu?"

40:38.227 --> 40:42.606
Được gặp lại một cảnh sát
ở Khu 19 là sự vui mừng lớn.

40:42.690 --> 40:43.607
Cô ấy còn sống.

40:43.691 --> 40:48.571
Mà có thể suốt thời gian đó bọn tôi
chỉ cách nhau có một hai con đường.

40:48.654 --> 40:51.740
Cảnh tượng hỗn loạn đến như vậy.

40:52.450 --> 40:54.577
Anh ấy bảo: "Trông cô ghê quá."

40:55.077 --> 40:57.496
Tôi bảo: "Nhìn anh
cũng chẳng óng mượt lắm đâu."

40:57.580 --> 41:00.291
Joanne đi rất tập tễnh.

41:00.875 --> 41:03.127
Khi nhìn thấy đầu gối cô ấy, tôi kiểu…

41:03.210 --> 41:07.548
Nếu là tôi chắc tôi đã
nằm lăn ra đất kêu la rồi,

41:07.631 --> 41:08.799
cô ấy thì kiểu:

41:09.550 --> 41:14.513
"Không sao. Ta đi làm việc cần làm.
Tôi sẽ đợi đến bệnh viện cùng mọi người."

41:16.807 --> 41:18.809
Sếp nào đó đi qua, và ông ấy bảo:

41:18.893 --> 41:23.189
Ta cần người trên phố
xuống tới tận số 7 World Trade.

41:23.689 --> 41:25.065
Nó đang bốc cháy.

41:28.694 --> 41:30.905
Với tôi, đó là hơi thở cuối của nó.

41:35.034 --> 41:36.076
Bọn tôi chạy.

41:43.792 --> 41:47.171
Một đám mây bụi khổng lồ

41:47.254 --> 41:50.424
cuồn cuộn tỏa ra nuốt chửng Broadway.

41:52.927 --> 41:55.429
Bạn kiểu: "Ngày này khi nào mới kết thúc?"

42:08.776 --> 42:11.028
Khi tôi cuối cùng về đến nhà,

42:11.111 --> 42:15.616
tôi không thể tin mình đã ở nhà.

42:15.699 --> 42:18.661
Con gái tôi ôm tôi phát nghẹt…

42:19.828 --> 42:23.040
và nó nói là: "Con biết mẹ sẽ không sao."

42:23.541 --> 42:25.376
"Con biết mẹ sẽ không sao."

42:26.377 --> 42:30.422
Và tôi thực sự ngồi trong bồn tắm,

42:30.506 --> 42:34.218
để đứa con gái 10 tuổi tắm cho mình.

42:35.094 --> 42:37.221
Nó kiểu: "Con có mẹ rồi.

42:38.430 --> 42:41.392
Con thật may mắn vì mẹ đã về nhà."

42:44.395 --> 42:49.108
Vợ tôi và tôi đều rất xúc động.
Hai vợ chồng ôm hôn con gái và,

42:49.608 --> 42:51.443
đêm đó nó ngủ cùng chúng tôi.

42:52.903 --> 42:59.201
Một cảm giác như kiểu
nỗi chán ghét hay gì đó

42:59.285 --> 43:00.786
đã được gỡ bỏ…

43:00.869 --> 43:03.664
mà tôi đã thoát được, chỉ cần về đến nhà,

43:03.747 --> 43:06.041
ở trên giường, ở bên gia đình.

43:06.125 --> 43:08.919
Thật sự là nhẹ nhõm.

43:11.255 --> 43:13.549
Tôi chỉ ngủ có khoảng một giờ.

43:13.632 --> 43:17.928
Tắm rửa, thay quần áo sạch,
quay lại đó, và tiếp tục làm việc.

43:18.887 --> 43:20.598
Họ bảo bọn tôi 4 giờ sáng quay lại.

43:20.681 --> 43:23.767
NGÀY 12/11/2001

43:24.351 --> 43:28.731
Khi tổ chức được thiết lập,
tất cả mọi người đều có nhiệm vụ cụ thể.

43:29.440 --> 43:33.736
Mọi thanh tra đều được huy động
vào một việc nào đó, một cách nào đó

43:33.819 --> 43:36.113
liên quan đến
Trung tâm Thương mại Thế giới.

43:39.491 --> 43:41.368
Tôi làm việc ở dưới Bãi.

43:41.452 --> 43:44.538
NƠI TRUNG TÂM THƯƠNG MẠI THẾ GIỚI
SỤP ĐỔ ĐƯỢC GỌI LÀ "THE PILE"

43:44.622 --> 43:48.751
Sau vài hôm, sĩ quan chỉ huy bảo bọn tôi,

43:48.834 --> 43:52.254
"Tất cả đội phòng chống tội phạm,
về văn phòng, thay đồ,

43:52.338 --> 43:54.381
mặc đồ dân sự vào.

43:54.465 --> 43:57.009
Các anh chị sẽ đi bắt đám hôi của."

43:58.093 --> 43:59.887
Tôi lắc đầu với ông ấy.

44:00.596 --> 44:01.847
Tôi bảo: "Không."

44:02.348 --> 44:05.684
Tôi kích động. Tôi khóc.

44:05.768 --> 44:08.187
Tôi bảo: "Tôi phải quay lại vào đó.

44:08.270 --> 44:11.815
Tôi không muốn đi bắt đám hôi của.
Tôi không quan tâm.

44:12.608 --> 44:15.819
Tôi phải vào trong đó tìm JoAnna.
Tôi vào trong đó."

44:17.321 --> 44:20.741
Rồi tôi nhìn sĩ quan chỉ huy của tôi,
ông ấy bảo:

44:20.824 --> 44:22.826
"Cậu cứ quay lại The Pile đi.

44:22.910 --> 44:26.163
Cần bao lâu thì cần,
bao nhiêu ngày cũng được."

44:26.747 --> 44:29.541
Nhớ giữ liên lạc
để anh em biết cậu ổn là được."

44:29.625 --> 44:32.961
KHU VỰC CỨU HỘ. KHÔNG PHẬN SỰ CẤM VÀO

44:33.045 --> 44:36.757
Khi họ rà soát và xác nhận lại
danh sách "chưa xác định",

44:36.840 --> 44:41.553
chúng tôi được biết 2.976 thường dân,

44:41.637 --> 44:44.556
37 cảnh sát Cầu cảng,

44:45.557 --> 44:49.019
343 Lính cứu hỏa Thành phố New York,

44:49.103 --> 44:53.148
và 23 sĩ quan
Sở cảnh sát Thành phố New York

44:53.649 --> 44:57.361
ở bên trong và xung quanh hai tòa nhà đó
đã thiệt mạng.

45:00.739 --> 45:04.535
Với tôi, thật không may,
tôi biết khá nhiều người trong số đó,

45:05.035 --> 45:06.829
trong đó có Moira Smith.

45:10.207 --> 45:14.586
Sáng hôm đó tôi vừa mới thấy
cô ấy ngay trước bàn của Khu 13.

45:16.213 --> 45:19.174
Nó tác động mạnh,
vì cô ấy còn là hàng xóm cũ.

45:19.883 --> 45:24.596
Và Moira là nữ cảnh sát duy nhất
đã thiệt mạng bên trong tòa nhà.

45:24.680 --> 45:26.640
CẢNH SÁT

45:26.724 --> 45:29.727
Cô ấy là cảnh sát
làm việc trong Phân khu của tôi.

45:30.227 --> 45:33.272
Tôi kiểu: "Cái gì?" Vì tôi biết Moira,
cô ấy có một bé gái.

45:34.565 --> 45:37.443
Thỉnh thoảng tôi
thấy con bé trong phòng để đồ,

45:37.526 --> 45:39.486
ở ký túc xá cảnh sát, ký túc nữ.

45:39.570 --> 45:41.572
Nó rất dễ thương, với đôi má đỏ.

45:43.407 --> 45:44.950
Thật sự khó khăn.

45:45.826 --> 45:48.370
MOIRA ĐƯA NGƯỜI SỐNG SÓT
RA NGOÀI NGÀY 11/9

45:48.454 --> 45:51.165
Bọn tôi thấy trên báo
hình Moira cứu một người sống sót,

45:51.248 --> 45:52.958
VÀI PHÚT TRƯỚC KHI THIỆT MẠNG

45:53.041 --> 45:55.002
đưa anh ta ra khỏi tòa nhà.

45:57.838 --> 46:00.924
Tôi chưa từng thấy
thông tin về thời gian mình nhập viện,

46:01.008 --> 46:02.551
và khi tôi xuống mặt đất,

46:02.634 --> 46:06.096
nhưng tôi đoán tòa tháp sụp đổ
vào khoảng thời gian đó,

46:06.180 --> 46:09.391
nên tôi không nghĩ là còn nhiều thời gian
trước khi quá muộn.

46:10.309 --> 46:13.020
Và Cảnh sát Smith, tôi không biết cô ấy

46:13.103 --> 46:16.899
đã giúp bao nhiêu người ra khỏi
Trung tâm Thương mại trước tôi.

46:18.108 --> 46:22.321
Cô ấy là một cảnh sát tận tâm thực sự
với nhiệm vụ của mình.

46:22.404 --> 46:26.033
Cô ấy quay trở lại nơi nguy hiểm
để cứu thêm người.

46:29.578 --> 46:32.456
Theo thời gian, gia đình tôi,

46:32.539 --> 46:35.459
mọi người đều nhận ra
là cô JoAnn sẽ không về.

46:36.168 --> 46:37.836
Cơ bản là đã mất hy vọng.

46:38.712 --> 46:40.589
Sự thật bắt đầu ngấm.

46:41.381 --> 46:44.468
Thế là họ chuẩn bị mọi việc ở nhà tang lễ.

46:47.387 --> 46:51.517
Ngày mà họ bố trí việc này,
tôi vừa đi làm về.

46:52.643 --> 46:54.228
Điện thoại reo.

46:54.728 --> 46:57.022
"Brian, chú Mike của anh gọi."

46:57.105 --> 47:01.026
Và tôi có thể nghe trong giọng ông ấy.
Ông ấy vốn to con, vạm vỡ.

47:01.860 --> 47:02.861
Vậy mà nghẹn ngào.

47:02.945 --> 47:04.112
Ông ấy kiểu: "Ừ."

47:04.613 --> 47:06.448
Kiểu: "Có ai gọi cháu chưa?"

47:07.199 --> 47:08.200
Tôi: "Chưa. Sao ạ?"

47:09.368 --> 47:11.787
Ông ấy: "Họ tìm thấy JoAnn rồi."

47:13.497 --> 47:15.332
"Chết tiệt."

47:18.293 --> 47:19.628
Giờ đã tìm thấy người.

47:20.629 --> 47:21.630
Và…

47:32.766 --> 47:34.601
Và tới hôm nay nó vẫn còn đau.

47:37.938 --> 47:39.481
Nhưng ít nhất

47:40.440 --> 47:41.441
gia đình cũng biết.

47:42.317 --> 47:43.318
Biết chắc chắn.

47:44.862 --> 47:47.948
Không may là
có rất nhiều người không được tìm thấy.

47:49.199 --> 47:51.451
Và sẽ không bao giờ thấy.

47:52.119 --> 47:55.372
Chúng tôi đã đủ may mắn,
nếu có thể nói như vậy,

47:55.455 --> 47:58.292
để có câu trả lời trong mấy tuần đầu.

47:58.375 --> 48:01.587
Ngay qua đây, cần dây chuyền xô.
Chuyền trở lại.

48:01.670 --> 48:06.508
Người được giải cứu cuối cùng
được đưa ra 27 giờ sau vụ sụp đổ.

48:07.634 --> 48:09.928
Sau đó thì không còn ai.

48:10.429 --> 48:15.392
Và nhiệm vụ giải cứu
nhanh chóng trở thành nhiệm vụ tìm xác.

48:16.852 --> 48:21.356
Ở phòng khám nghiệm pháp y,
chúng tôi tiếp tục xác định nhân thân,

48:21.440 --> 48:23.525
dán nhãn, làm tất cả những gì có thể

48:23.609 --> 48:26.570
để đưa những người này
trở về với gia đình.

48:29.656 --> 48:31.158
Trung tâm giao trả rất buồn.

48:32.075 --> 48:35.871
Tôi nhớ có một gia đình,
họ hỏi tôi đủ câu hỏi

48:35.954 --> 48:39.625
trong lúc tôi làm thủ tục giấy tờ
để nhận bàn chải hay lược,

48:39.708 --> 48:42.586
để xử lý lấy mẫu DNA từ chúng.

48:43.921 --> 48:45.464
Thực sự đau lòng

48:45.547 --> 48:49.259
khi thấy sự sợ hãi
và nỗi buồn trên mặt họ.

48:51.136 --> 48:55.098
Sáng hôm đó,
2.976 dân thường đã thiệt mạng.

48:55.724 --> 49:00.187
Hai mươi lăm năm sau,
60% đã được xác định nhân thân.

49:01.104 --> 49:05.025
Còn lại 40% gia đình
không có gì để chôn cả.

49:05.108 --> 49:07.319
Mà không có câu trả lời, bạn sẽ phát điên.

49:08.820 --> 49:13.158
Ngày 9/11 có một điều, đó là
nó giúp tôi quen với mùi cái chết.

49:13.825 --> 49:16.078
Làm việc trong nhà xác
tôi đã thấy quá nhiều.

49:17.120 --> 49:20.248
Ban đầu, tôi còn không chịu nổi. Nôn ọe.

49:20.749 --> 49:23.752
Một thời gian sau,
mùi đó không làm tôi khó chịu nữa.

49:25.629 --> 49:31.843
Trong bãi trống
là 11, 12 xe tải đông lạnh.

49:32.844 --> 49:36.682
Một vài nhóm phụ nữ tới
và bắt đầu mang hoa,

49:36.765 --> 49:41.103
vòng hoa lớn đặt trước xe
để tưởng nhớ những người trong xe.

49:42.521 --> 49:46.316
Chúng tôi xe phủ
cả khu vực đó bằng dù trắng,

49:46.400 --> 49:49.277
và nó trở thành Công viên Tưởng niệm.

49:49.861 --> 49:52.114
Mọi người viết lên tường.

49:52.614 --> 49:53.448
MẤT TÍCH

49:53.532 --> 49:55.075
Họ ghim ảnh lên.

49:57.119 --> 49:58.954
Và một trong những ấm ảnh đó…

49:59.037 --> 50:01.206
Một đứa trẻ đã nguệch ngoạc gì đó,

50:01.289 --> 50:04.251
và ở trên cùng là chữ: "Mẹ."

50:05.961 --> 50:09.881
Và đó là lời nhắc nhở,
người chúng tôi đang tìm là ai.

50:09.965 --> 50:12.134
MẤT TÍCH

50:12.217 --> 50:13.635
CÓ AI THẤY BỐ CHÁU?

50:13.719 --> 50:17.055
Vài tháng sau,
họ tìm thấy Bill McGinn, hàng xóm của tôi.

50:17.848 --> 50:20.976
Vợ anh ta bảo tôi:
"Họ tìm được anh ấy tối qua."

50:21.810 --> 50:25.647
Hôm đó tôi đã ở nhà xác.
Tôi nhớ họ mang vào hai lính cứu hỏa.

50:25.731 --> 50:27.858
Tôi không biết đó là anh ấy.

50:27.941 --> 50:29.276
Sau này tôi mới biết.

50:30.944 --> 50:33.739
Một điều tôi luôn
nhận thấy là, khi trời mưa,

50:33.822 --> 50:36.491
anh ấy luôn để giày dép bên ngoài căn hộ.

50:36.575 --> 50:40.537
Giày Bill, giày Cordelia,
và giày của LIam.

50:40.620 --> 50:41.997
Giày của bọn trẻ luôn ở ngoài.

50:43.623 --> 50:47.919
Và một hôm sau ngày 9/11,
tôi về nhà, trời lúc đó mưa.

50:48.003 --> 50:52.174
Tôi thấy giày của Liam, giày Cordelia,
nhưng không có giày của Bill.

50:52.257 --> 50:53.717
Tôi đột ngột nhận thức:

50:53.800 --> 50:56.219
"Không thể tin được là anh ấy đã đi."

50:58.555 --> 51:05.187
Bất cứ khi nào tìm thấy một người
tuyến đầu, tất cả mọi việc sẽ dừng lại.

51:05.270 --> 51:07.689
Họ phủ lên lá cờ Hoa Kỳ,

51:07.773 --> 51:10.609
và tất cả chúng tôi đứng dậy chào

51:10.692 --> 51:14.905
trong lúc người đó
được mang ra khỏi Trận địa.

51:15.614 --> 51:17.491
Rất…

51:18.784 --> 51:20.702
Nó khiến tôi chảy nước mắt.

51:29.836 --> 51:34.466
Nỗ lực cứu hộ toàn diện sau ngày 9/11
kéo dài chừng chín tháng.

51:34.549 --> 51:37.928
Tôi tin là, nó tiếp diễn đến tháng 5/2002.

51:39.387 --> 51:41.181
Đó là quãng thời gian khó khăn.

51:41.681 --> 51:45.268
Tôi đi làm mà không thể làm được.

51:45.352 --> 51:48.772
Tôi kiểu, cứ khóc, và…

51:49.856 --> 51:52.192
kiểu, nằm co ro.

51:52.901 --> 51:57.322
Vì tôi cố ôn lại mình đã làm gì,
và những việc khác, và…

51:57.823 --> 52:01.076
Thực sự, đến lúc đó tôi mới thấy sợ hãi.

52:02.035 --> 52:05.080
Chắc cuối cùng cũng nghĩ đến
những gì đã xảy ra.

52:05.163 --> 52:05.997
Không biết nữa.

52:08.083 --> 52:10.085
Nhưng án mạng vẫn tiếp tục mà?

52:10.168 --> 52:13.630
Vẫn có người chết
bên ngoài Trung tâm Thương mại Thế giới.

52:13.713 --> 52:18.009
Nên bọn tôi phải tiếp tục duy trì
cả lực lượng thanh tra làm nhiệm vụ.

52:19.136 --> 52:23.849
Công việc thường ngày nhờ thế
được bình thường hóa một chút, nhưng…

52:23.932 --> 52:26.393
bọn tôi vẫn phải tiếp tục việc tìm kiếm.

52:26.476 --> 52:27.394
TRẬN ĐỊA

52:27.477 --> 52:29.813
Thỉnh thoảng có ngày, ai đó ở đội tôi

52:29.896 --> 52:32.065
được cử đến phòng giám định pháp y,

52:32.149 --> 52:33.942
PHÒNG GIÁM ĐỊNH PHÁP Y

52:34.025 --> 52:37.070
và có khi, hai người được cử đi tới

52:37.154 --> 52:39.656
ra bãi phế thải ngoài Đảo Staten.

52:39.739 --> 52:40.574
BÃI FRESH KILLS

52:41.658 --> 52:46.496
Fresh Kills là một bãi rác thải cũ
của Thành phố New York ngoài Đảo Staten,

52:46.580 --> 52:49.291
và họ chuyển các mảnh đổ vỡ đến đó.

52:49.791 --> 52:52.752
Đó là nhiệm vụ "hành chính công"
của các thanh tra,

52:52.836 --> 52:56.464
rà soát trong đống đổ vỡ đó
xem có phần thi thể nào

52:57.215 --> 53:00.552
hoặc những vật dụng thuộc về các cá nhân.

53:01.136 --> 53:04.347
Đầu tiên họ chỉ đưa bạn cái bồ cào
và bảo: "Tìm đi.

53:04.431 --> 53:07.267
Nếu thấy giấy tờ tùy thân
hay cái gì giống xương,

53:07.350 --> 53:09.561
thì bỏ vào mấy cái xô này."

53:10.854 --> 53:13.106
Tôi tình nguyện làm việc ở đó,

53:13.190 --> 53:15.233
và công việc cực kỳ mãn nguyện

53:15.817 --> 53:19.112
vì hy vọng là
bạn sẽ mang lại chút thông tin nào đó

53:19.196 --> 53:21.698
cho những người thân trong gia đình họ.

53:23.241 --> 53:25.493
Sau một hồi thì họ khôn hơn.

53:25.577 --> 53:28.205
Họ bắt đầu phát các bộ quần áo phòng hộ,

53:28.288 --> 53:32.209
ủng, găng tay và mặt nạ để đeo
khi tìm kiếm trong đống đổ vỡ.

53:32.834 --> 53:35.921
Không may, đó có lẽ là
nguyên nhân tôi bị ung thư.

53:38.006 --> 53:40.217
Tôi được chẩn đoán
ung thư tuyến tiền liệt.

53:40.300 --> 53:43.511
Tôi rất may mắn. Họ phát hiện rất sớm.

53:43.595 --> 53:46.431
Phần lớn những người làm việc ở dưới đó

53:46.514 --> 53:50.602
cuối cùng đều mắc bệnh gì đó
có liên quan đến ngày 9/11.

53:52.270 --> 53:58.735
Năm 2021, tôi nhận được tin nhắn
là tôi đã bị ung thư.

53:59.569 --> 54:01.571
Ung thư đường tiết niệu, rất hiếm.

54:01.655 --> 54:03.657
Chỉ một trong bốn triệu người mắc.

54:03.740 --> 54:06.868
Tôi thấy thương thân
trong, chừng mười phút,

54:06.952 --> 54:10.288
và từ chỗ hơi có cảm giác nạn nhân

54:10.372 --> 54:13.583
đến cảm giác:
"Tôi sẵn sàng rồi. Chiến thôi."

54:13.667 --> 54:16.086
"Loại bỏ nó ra khỏi người tôi."

54:16.169 --> 54:17.712
Thế thôi.

54:21.841 --> 54:24.010
Tôi bị ung thư da mặt.

54:25.262 --> 54:28.640
Khi tìm ra, tôi đã rất sợ.

54:29.391 --> 54:35.772
Tới hôm nay, số người chết vì bệnh có
liên quan đến ngày 9/11 đã cao hơn

54:35.855 --> 54:39.317
số người chết
trong ngày xảy ra vụ tấn công,

54:39.401 --> 54:42.779
thật là… cực kỳ đáng báo động.

54:44.072 --> 54:49.077
Tôi nghĩ bọn khủng bố
ban đầu muốn hạ những tòa tháp đó

54:49.160 --> 54:51.454
vì tính biểu tượng của chúng.

54:51.538 --> 54:54.374
Và tôi nghĩ chúng đã thu được nhiều hơn

54:54.457 --> 54:57.085
vì thảm kịch vẫn còn tiếp diễn.

55:01.423 --> 55:02.882
Sắp được 25 năm rồi.

55:02.966 --> 55:04.676
BẢO TÀNG TƯỞNG NIỆM 9/11 QUỐC GIA

55:04.759 --> 55:09.472
Tôi đã chôn ít nhất 50 người bạn.

55:10.473 --> 55:12.225
Bạn ấy! Thậm chí không phải…

55:13.351 --> 55:14.602
người tôi không quen.

55:15.228 --> 55:16.896
Còn nhiều hơn thế.

55:22.152 --> 55:25.155
- Chúa ơi. Cánh đàn ông đều ở đây.
- Chuyện gì đây?

55:25.238 --> 55:27.157
- Gặp anh vui quá.
- Trông anh ổn đấy.

55:27.240 --> 55:28.325
Cảm ơn! Anh cũng vậy.

55:28.408 --> 55:30.118
- Chị khỏe không?
- Roger.

55:30.744 --> 55:32.787
Mỗi người trong chúng tôi…

55:34.122 --> 55:35.749
đều nên nói chuyện.

55:35.832 --> 55:38.960
Tôi và Pete vẫn nói chuyện.
Năm nào cũng nói.

55:39.044 --> 55:40.837
Chào cưng.

55:42.213 --> 55:43.340
Sống lại nỗi đau.

55:43.423 --> 55:45.717
- Cô sao rồi?
- Tôi ổn.

55:45.800 --> 55:48.303
Được gặp anh vui quá. Trông anh ổn lắm.

55:48.386 --> 55:49.596
Nó có ích mà.

55:49.679 --> 55:51.264
Nó có ích đến một mức nào đó.

55:52.015 --> 55:54.476
Và tôi đã cần đến trị liệu tâm lý.

55:55.226 --> 55:56.603
- Nhìn Manhattan đi.
- Trông…

55:56.686 --> 55:57.771
Ừ.

55:57.854 --> 55:59.814
- Ở trên này anh thấy thế nào?
- Tốt.

55:59.898 --> 56:01.149
- Ừ.
- Ừ, tôi biết.

56:01.232 --> 56:03.026
- Hơi lạ một chút.
- Phải.

56:03.109 --> 56:05.195
Nhưng tòa nhà mới rất đẹp.

56:05.278 --> 56:07.906
Đây là lần đầu tiên tôi vào tòa nhà mới.

56:07.989 --> 56:09.032
Thật á?

56:09.741 --> 56:11.743
MacLeod, tên khốn này.

56:12.702 --> 56:14.704
- Để em trai tôi yên.
- Vì sao?

56:14.788 --> 56:16.039
Bình tĩnh nào, nhà vô địch.

56:16.122 --> 56:17.415
Ừ, vậy chứ.

56:20.585 --> 56:23.338
Tôi vẫn tỉnh giấc từ những cơn ác mộng.

56:28.551 --> 56:30.387
Đó là phần tệ nhất.

56:30.887 --> 56:33.765
Bạn đi ngủ, rồi bạn thấy
mình như đang bị chôn sống.

56:35.433 --> 56:39.062
Tôi chắc chắn, không một cảnh sát nào
không cảm thấy như vậy.

56:40.397 --> 56:42.273
Và tôi đã suýt thì suy sụp.

56:42.857 --> 56:47.654
Sau đó bắt đầu có Quỹ 9/11
và họ bảo: "Đã có chúng tôi."

56:48.780 --> 56:50.657
"Chúng tôi sẽ giúp các bạn."

56:50.740 --> 56:53.493
Tôi thấy anh hơi buồn bực một chút.

56:53.576 --> 56:55.995
- Rúng động ấy à? Ừ.
- Ừ, rúng động. Không sao.

56:56.830 --> 56:58.581
Đến đây tôi cũng hơi sợ.

56:59.374 --> 57:04.379
Giờ tôi là người cổ vũ
cánh đàn ông khi kiểm tra sức khỏe tâm lý.

57:04.879 --> 57:08.258
Cứ đi thôi. Có bảo hiểm mà. Làm đi.

57:08.925 --> 57:10.802
Nói chuyện chẳng hại gì.

57:13.805 --> 57:16.182
Tôi không thích…

57:17.767 --> 57:20.145
có mặt ở nơi này.

57:20.645 --> 57:24.441
Tôi không thích ở trên này.
Mà tôi thích được ở cùng các anh.

57:24.524 --> 57:27.861
Tôi thấy được bảo vệ
vì mọi người đều hiểu.

57:27.944 --> 57:32.157
Chúng ta biết những điều mà
không ai khác trên trái đất này sẽ biết

57:32.240 --> 57:34.159
và có lẽ không nên phải biết.

57:34.242 --> 57:36.953
Cá nhân tôi chưa từng xử lý nó.

57:37.036 --> 57:38.746
Con gái tôi còn chưa đầy hai tuổi.

57:38.830 --> 57:42.375
Nó chỉ muốn biết bố ở đâu,
tất cả những ngày mà tôi đi làm

57:42.459 --> 57:45.128
để thoát khỏi những ký ức này,

57:45.211 --> 57:50.091
chỉ để không phải
sống lại nó từng ngày, từng ngày.

57:53.303 --> 57:55.555
Cuộc sống của tôi vĩnh viễn thay đổi,

57:55.638 --> 57:57.640
giống như nhiều người khác.

57:59.392 --> 58:01.102
Tôi không có cách nào

58:01.936 --> 58:06.024
để xác định vấn đề của mình là gì,
vì tôi không thấy được.

58:06.691 --> 58:08.109
Tôi không hiểu được.

58:09.611 --> 58:13.448
Đó là một cuộc tấn công khủng khiếp
vào dân tộc chúng ta. Một tội ác.

58:14.115 --> 58:16.367
Nơi này trong nhiều tháng
chỉ là một nghĩa trang.

58:17.243 --> 58:18.953
Lúc này đầu óc tôi quay cuồng,

58:19.037 --> 58:22.707
và tôi thấy những tấm hình
của Pete và Joanne hôm đó.

58:23.374 --> 58:26.336
Tôi thấy hình Roger
trong bãi đậu xe ở Pathmark,

58:26.419 --> 58:28.046
đổ nước lên đầu anh.

58:28.129 --> 58:29.380
Tất cả đang quay lại,

58:29.464 --> 58:32.550
và những ký ức đó thực sự rất khó khăn.

58:32.634 --> 58:36.304
Nơi tôi giải tỏa là trong nhà tắm.

58:37.013 --> 58:38.806
Tôi vào nhà tắm,

58:39.557 --> 58:41.142
tôi khóc ở trong đó.

58:42.268 --> 58:46.940
Và tôi khóc, tôi khóc, và…

58:47.732 --> 58:50.318
Tôi chưa từng nói với ai cả.

58:50.818 --> 58:54.364
Đó là cách giải tỏa của tôi.

58:54.948 --> 58:55.823
Ừ.

58:58.034 --> 59:01.246
Và khi tôi về hưu,
đó là khi nó ập đến, ào ạt.

59:01.329 --> 59:03.665
Bỗng nhiên, tôi là ai?
Tôi không còn là gì nữa.

59:03.748 --> 59:04.999
- Nó thay đổi mình.
- Phải.

59:05.083 --> 59:07.418
Cũng vì thế nên tôi không uống nữa.
Về hưu rồi…

59:07.502 --> 59:09.837
Đối mặt thế nào ấy à? Ta đến quán bar.

59:09.921 --> 59:12.882
Vậy đấy. Và ta nói chuyện với nhau về nó.

59:12.966 --> 59:16.553
Nhưng ngoài kia, còn bao người
vẫn đang bị hành hạ

59:16.636 --> 59:18.888
bởi ngày 9/11 và sang chấn tâm lý

59:18.972 --> 59:21.599
mà họ không xử lý trong cả sự nghiệp.

59:21.683 --> 59:24.227
Mọi người bên án mạng toàn nhìn xác chết,

59:24.310 --> 59:28.273
xác trẻ em, rồi đại loại thế,
mà tất cả vẫn còn sang chấn.

59:28.356 --> 59:30.775
Vấn đề tâm lý này cần được xử lý,

59:30.858 --> 59:34.070
vì nó sẽ ăn sâu,
và nó sẽ thay đổi con người ta.

59:34.153 --> 59:36.531
Nói thật nhé,
ơn Chúa vì cuộc gặp gỡ ở đây.

59:37.949 --> 59:41.286
Chừng ấy năm, tôi tưởng đâu
chỉ có tôi là bị mất trí.

59:43.746 --> 59:46.165
Không phải thế. Và tôi biết chứ.

59:47.917 --> 59:50.420
Đến đây… Xin lỗi, tôi lại…

59:50.503 --> 59:51.879
Ai khóc, không phải tôi!

59:55.341 --> 59:57.802
Có camera tôi không làm vậy,
nhưng tôi sẽ chọc anh sau.

59:57.885 --> 59:58.928
- Được rồi.
- Yêu anh.

59:59.762 --> 01:00:01.931
Anh cũng phải rửa não
như tất cả ở đây thôi.

01:00:02.015 --> 01:00:03.641
Không thể cứ giữ nó mãi.

01:00:04.225 --> 01:00:06.352
Giờ nhìn mặt Brian tôi lại thấy vui.

01:00:06.436 --> 01:00:09.147
Từ lúc bắt đầu đến giờ,
anh ta như một người hoàn toàn khác.

01:00:09.230 --> 01:00:11.441
- Ở đây hôm nay là trị liệu tâm lý nhóm.
- Thật.

01:00:11.524 --> 01:00:13.943
- Ừ, nhìn mà xem.
- Vì đây là vùng an toàn.

01:00:14.027 --> 01:00:14.986
Nó là nơi an toàn!

01:00:15.069 --> 01:00:17.363
Chúng ta thoải mái
khi nói chuyện với nhau.

01:00:17.447 --> 01:00:19.532
Mồm từng cùng nhai một thứ đất.

01:00:19.616 --> 01:00:20.491
Phải.

01:00:20.575 --> 01:00:24.120
Sức khỏe tâm lý quan trọng
không kém sức khỏe tinh thần.

01:00:24.203 --> 01:00:26.956
Giờ tôi đã hiểu điều đó.

01:00:27.540 --> 01:00:31.919
Nhưng mất 19 năm
tôi mới nói ra được với bác sĩ tâm lý.

01:00:32.003 --> 01:00:33.129
Phải vậy thôi.

01:00:34.297 --> 01:00:37.050
Vì, bạn biết đấy,
tôi không phải siêu anh hùng.

01:00:37.133 --> 01:00:40.845
Một phần của nó là mặc cảm người sống sót.
Sếp, anh ở trong Burger King mà.

01:00:40.928 --> 01:00:41.971
Tommy, anh cũng ở đó.

01:00:42.055 --> 01:00:43.598
Anh ta ở đó. Ai cũng ở đó.

01:00:43.681 --> 01:00:47.018
Ta hỏi: "Sao tôi lại sống?". Có chứ.

01:00:47.101 --> 01:00:48.394
Ta nghĩ về nó.

01:00:48.478 --> 01:00:51.314
Ta có 23 sĩ quan cảnh sát
Thành phố New York,

01:00:51.397 --> 01:00:54.776
ta có 37 cảnh sát Cầu cảng,

01:00:54.859 --> 01:00:58.321
và 343 lính cứu hỏa hi sinh.

01:01:00.782 --> 01:01:03.242
Không phải tự nhiên Chúa cho ta ký ức.

01:01:03.743 --> 01:01:05.536
Là để ta nhớ.

01:01:05.620 --> 01:01:07.246
Nhớ những gì đã xảy ra.

01:01:07.330 --> 01:01:08.623
Không bao giờ quên.

01:01:10.500 --> 01:01:13.252
Ở nơi từng là Tháp Đôi,

01:01:13.336 --> 01:01:16.631
giờ ta có Tháp Tự do.

01:01:16.714 --> 01:01:20.593
Tôi cũng chưa bao giờ nhìn nó từ tầng này.

01:01:20.677 --> 01:01:21.678
Thật hoành tráng.

01:01:21.761 --> 01:01:26.307
Và tôi mừng
vì ta đã dạy cho chúng bài học.

01:01:26.391 --> 01:01:27.934
- Rất mừng về điều đó.
- Ừ.

01:01:28.017 --> 01:01:29.435
Chúng ta đều còn sống.

01:01:29.519 --> 01:01:32.480
Ta đều còn sống
theo cách này hay cách khác.

01:01:32.563 --> 01:01:36.609
Và tôi cảm kích vì họ đã dựng lên
cái để ghi lại tất cả những kỷ niệm

01:01:36.693 --> 01:01:38.861
về những người tuyến trên, và dân thường,

01:01:38.945 --> 01:01:42.657
và tất cả những công dân nước khác
đã bỏ mạng ngày hôm đó.

01:01:44.909 --> 01:01:48.496
Nó là một biểu tượng
của sức mạnh và sự kiên cường

01:01:48.579 --> 01:01:51.124
rằng khi bị đánh gục, ta đã đứng lên.

01:01:51.207 --> 01:01:53.042
Cả đất nước, không phải một thành phố.

01:01:55.086 --> 01:01:57.588
Đài tưởng niệm đẹp vô cùng.

01:01:58.131 --> 01:02:03.177
Hình khắc của hai tòa tháp
với những cái tên và thác nước.

01:02:04.137 --> 01:02:06.264
- Hôm nay đẹp trời ghê nhỉ?
- Ừ.

01:02:06.347 --> 01:02:07.640
Cũng như hôm đó!

01:02:15.273 --> 01:02:17.358
- Thật á?
- Jimmy Riches, ngay đây.

01:02:18.443 --> 01:02:21.404
Trước khi làm lính cứu hỏa
anh ta cũng là cảnh sát. John Chipura.

01:02:21.487 --> 01:02:23.781
Bọn họ nhiều người ở Staten Island cơ.

01:02:23.865 --> 01:02:26.784
Chúa ơi. Timmy McSweeney.
Đây còn cả Moira.

01:02:30.204 --> 01:02:32.039
Khủng bố không chỉ là một cuộc tấn công.

01:02:32.123 --> 01:02:37.420
Nó là trạng thái liên tục hủy hoại
cuộc sống của con người bằng nỗi sợ,

01:02:37.503 --> 01:02:40.965
bằng bệnh tật, bằng bệnh tinh thần.

01:02:48.222 --> 01:02:52.185
Đối ngược với cái ác là… tình thương,

01:02:52.268 --> 01:02:56.355
và những con người thực sự có tấm lòng.

01:02:58.274 --> 01:03:01.319
Qua thảm kịch đó, cả đất nước,

01:03:01.402 --> 01:03:04.405
đặc biệt là ở New York,
mọi người đã cùng chung sức.

01:03:07.575 --> 01:03:10.912
Nó cho tôi thấy sức mạnh của chúng ta.

01:03:59.001 --> 01:04:02.004
Biên dịch: Thu Nguyen
mạnh của chúng ta.
