WEBVTT

00:00:07.382 --> 00:00:10.010 align:center
Chào mọi người. Mọi người sẵn sàng chưa?

00:00:10.927 --> 00:00:11.761 align:center
Được rồi.

00:00:12.595 --> 00:00:18.852 align:center
Thưa quý ông, quý bà và tất cả mọi người,
một tràng pháo tay cho Sheng Wang!

00:00:22.605 --> 00:00:26.609 align:center
SHENG WANG: TÍM

00:00:39.664 --> 00:00:42.417 align:center
Chào DC!

00:00:46.296 --> 00:00:47.797 align:center
Ôi trời.

00:00:49.382 --> 00:00:51.634 align:center
Cảm ơn các bạn đã đến.

00:00:51.718 --> 00:00:55.388 align:center
Cảm ơn vì đã tiếp đón tôi.
Hy vọng các bạn vẫn ổn.

00:00:55.472 --> 00:00:57.057 align:center
Tôi thấy khá ổn.

00:00:57.140 --> 00:00:59.851 align:center
Tôi đã cố ăn nhiều quả mọng hơn.

00:01:00.602 --> 00:01:03.980 align:center
Tôi rất đam mê chất chống oxy hoá.

00:01:04.522 --> 00:01:05.398 align:center
Thật kỳ lạ.

00:01:05.482 --> 00:01:10.236 align:center
Tôi còn chẳng biết chất oxy hoá là gì.
Tôi chỉ biết là tôi chống lại chúng.

00:01:12.614 --> 00:01:15.325 align:center
Có vẻ như bất cứ khi nào
bạn ăn thứ gì đó ngon,

00:01:15.408 --> 00:01:18.369 align:center
lại có mấy chất chống oxy hoá nào đó
nhảy ra phá bĩnh.

00:01:19.454 --> 00:01:23.249 align:center
Đúng không? Nên sau khi ăn
bít tết và uống martini,

00:01:23.333 --> 00:01:25.085 align:center
tôi gọi mấy "quả mọng" của mình.

00:01:26.127 --> 00:01:27.670 align:center
Tôi cử chất chống oxy hoá ra.

00:01:27.754 --> 00:01:31.341 align:center
Tôi kiểu: "Này, đi xử lý đi.

00:01:32.967 --> 00:01:35.053 align:center
Làm cho giống tai nạn nhé".

00:01:36.346 --> 00:01:39.390 align:center
Đôi khi tôi ăn quả mọng trước bữa tối.

00:01:39.474 --> 00:01:41.643 align:center
Tôi đặt bẫy đó.

00:01:43.311 --> 00:01:47.649 align:center
Chúng không biết chuyện gì sắp xảy ra.
Chúng nghĩ chúng sắp oxy hoá.

00:01:50.318 --> 00:01:54.781 align:center
Tôi thích quả mọng,
nhưng ai thích ăn quả mọng nhất chứ?

00:01:54.864 --> 00:01:57.325 align:center
Con của bạn bạn.

00:01:59.410 --> 00:02:01.329 align:center
Khi con của bạn đến chơi,

00:02:01.412 --> 00:02:04.374 align:center
giấu quả mọng dưới bông cải xanh, nhanh.

00:02:05.500 --> 00:02:07.252 align:center
Đó là bài học xương máu đó.

00:02:07.335 --> 00:02:10.421 align:center
Bạn tôi đến chơi với con.
Tôi là chủ nhà tốt bụng.

00:02:10.505 --> 00:02:13.842 align:center
Tôi mang đồ ăn vặt, đồ uống, quả mọng ra.

00:02:13.925 --> 00:02:15.552 align:center
Họ vui là tôi vui.

00:02:15.635 --> 00:02:19.973 align:center
Rồi tôi nhận ra:
"Con bé không biết giá của chúng".

00:02:21.057 --> 00:02:23.351 align:center
Con bé ăn như điên.

00:02:24.352 --> 00:02:26.271 align:center
Ăn cả nắm.

00:02:27.063 --> 00:02:29.941 align:center
Tôi chưa thấy ai cầm quả mọng như này.

00:02:31.276 --> 00:02:32.735 align:center
Ăn quả mọng đâu phải thế.

00:02:32.819 --> 00:02:36.364 align:center
Đó là kiểu giơ cao trái tim người hiến tế.

00:02:40.952 --> 00:02:43.204 align:center
Tôi không nói gì hết,
vì làm vậy là tốt cho họ.

00:02:43.288 --> 00:02:46.541 align:center
Nhưng trong đầu tôi thì kiểu:
"Như vậy là không hợp lý chút nào".

00:02:48.626 --> 00:02:51.588 align:center
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh,
nhưng tôi khó chịu vô cùng.

00:02:51.671 --> 00:02:55.967 align:center
Khó chịu đến mức tôi chẳng theo nổi
câu chuyện của mấy người lớn nữa.

00:02:57.177 --> 00:03:02.015 align:center
Tôi cũng không biết họ đang nói cái gì.
Tôi còn đang bận tính toán thiệt hại đây.

00:03:03.850 --> 00:03:07.353 align:center
"Không ai thấy chuyện gì đang xảy ra?
Ta đang bị cướp đó".

00:03:10.398 --> 00:03:14.360 align:center
Tôi chẳng biết phải làm gì.
Tôi cố chỉ cho con bé cách ăn quả mọng.

00:03:14.444 --> 00:03:16.362 align:center
Tôi cố làm mẫu.

00:03:16.446 --> 00:03:20.617 align:center
Tôi nói: "Này, lấy một quả.

00:03:21.784 --> 00:03:24.037 align:center
Nhìn nó đi. Cảm nhận màu sắc, kết cấu.

00:03:24.120 --> 00:03:26.331 align:center
Sống trọn vẹn với quả mọng.

00:03:27.373 --> 00:03:29.042 align:center
Nhai chậm thôi, thưởng thức nó.

00:03:29.125 --> 00:03:33.338 align:center
Ăn hết một cốc là đủ cho hôm nay rồi.
Xong. Hết".

00:03:38.384 --> 00:03:40.553 align:center
Nhưng nó không biết hiểu ý gì hết.

00:03:40.637 --> 00:03:44.432 align:center
Tôi bực quá, bắt đầu ăn quả mọng
nhanh hết mức có thể.

00:03:47.143 --> 00:03:49.229 align:center
Nhét thẳng xuống thực quản luôn.

00:03:52.565 --> 00:03:54.609 align:center
Chắc cũng phải chấp nhận thôi, đúng không?

00:03:54.692 --> 00:04:00.406 align:center
Hễ có trẻ con xuất hiện
là buổi tụ tập sẽ bớt khó lường.

00:04:00.990 --> 00:04:01.824 align:center
Biến cố thôi.

00:04:01.908 --> 00:04:04.202 align:center
Hôm trước tôi qua nhà một người bạn.

00:04:04.285 --> 00:04:07.413 align:center
Một đám anh em ngồi uống bia
quanh bếp lửa sau vườn.

00:04:07.497 --> 00:04:09.082 align:center
Vui vẻ, nhảm nhí.

00:04:09.165 --> 00:04:11.668 align:center
Đột nhiên, con của bạn tôi đi ra.

00:04:11.751 --> 00:04:13.378 align:center
Kiểm tra miệng luôn.

00:04:14.087 --> 00:04:18.007 align:center
Mấy cái khoảnh khắc đó không báo trước,
không ngữ cảnh, con bạn tự dưng lao tới,

00:04:18.091 --> 00:04:22.345 align:center
hỏi bạn một câu khoa học
ngay trước mặt tất cả mọi người.

00:04:24.013 --> 00:04:25.974 align:center
Giờ thì im lặng.

00:04:27.308 --> 00:04:32.397 align:center
Giờ ông bạn tôi phải vật lộn
giải thích mặt trăng hoạt động thế nào.

00:04:34.190 --> 00:04:36.859 align:center
Tôi còn hồi hộp giùm anh ấy.

00:04:36.943 --> 00:04:39.570 align:center
Tôi biết anh ấy biết là
tụi tôi cũng đang nghe.

00:04:41.197 --> 00:04:43.616 align:center
Tụi tôi cũng muốn biết luôn mà.

00:04:44.951 --> 00:04:48.705 align:center
"Câu hỏi hay đấy. Sao lại như vậy nhỉ?"

00:04:50.748 --> 00:04:55.378 align:center
Chúng tôi không biết đáp án,
nhưng vẫn tích cực chấm điểm câu trả lời.

00:04:57.547 --> 00:04:59.966 align:center
Vì khi bạn mình giải thích cho con nít,

00:05:00.049 --> 00:05:02.010 align:center
đôi khi họ phải nói đơn giản lại.

00:05:02.093 --> 00:05:06.639 align:center
Nhưng cũng có lúc bạn nhận ra:
"À không, bạn mình nó ngu thiệt".

00:05:11.102 --> 00:05:14.564 align:center
Trẻ con làm bạn nhìn rõ lại
hoàn cảnh của mình lắm.

00:05:14.647 --> 00:05:17.108 align:center
Như bữa kia tôi dắt cháu gái ra công viên.

00:05:17.191 --> 00:05:20.611 align:center
Mọi thứ vui vẻ bình thường
cho tới khi con bé đu xà không nổi.

00:05:20.695 --> 00:05:23.740 align:center
Tôi kiểu: "Để cậu chỉ cho con cách làm".

00:05:23.823 --> 00:05:27.744 align:center
Và rồi tôi phát hiện ra
tôi đã mất siêu năng lực đu xà rồi.

00:05:29.120 --> 00:05:33.082 align:center
Tôi không hề biết
kỹ năng đó có thể biến mất sớm vậy.

00:05:34.083 --> 00:05:38.087 align:center
Thế là hết. Nghĩ tới mà đau lòng
khi ở một thời điểm nào đó trong đời,

00:05:38.171 --> 00:05:41.758 align:center
tôi đã đu xà lần cuối cùng,

00:05:43.009 --> 00:05:45.928 align:center
mà chẳng ai chụp cho tôi tấm hình nào hết.

00:05:47.847 --> 00:05:49.849 align:center
Tôi tưởng mình còn phong độ.
Tôi tự tin lắm.

00:05:49.932 --> 00:05:51.809 align:center
Vì tôi vẫn làm được vài cái hít xà.

00:05:51.893 --> 00:05:58.191 align:center
Nhưng đu xà là cả trọng lượng cơ thể
trên một tay, và bạn đu.

00:05:59.108 --> 00:06:01.903 align:center
Nghĩa là bạn đang chịu gia tốc đó.

00:06:03.279 --> 00:06:05.823 align:center
Tôi quên béng mất gia tốc.

00:06:05.907 --> 00:06:09.035 align:center
Tôi mới bám thanh đầu tiên,
bắt đầu lấy đà về phía trước,

00:06:09.118 --> 00:06:11.662 align:center
mà khi gia tốc tăng lên,

00:06:11.746 --> 00:06:14.165 align:center
tôi cảm thấy một cơn đau ngay chỗ này.

00:06:15.792 --> 00:06:17.627 align:center
Cái chóp xoay vai của tôi

00:06:18.753 --> 00:06:21.464 align:center
như bảo: "Tốt nhất là buông ra đi, nhóc.

00:06:22.423 --> 00:06:26.052 align:center
Tao sắp xé toạc
người mày ra khỏi thân rồi đó".

00:06:29.347 --> 00:06:31.516 align:center
Tôi tổn thương cả về mặt tinh thần nữa.

00:06:32.183 --> 00:06:34.685 align:center
Vì tôi muốn cho con bé thấy
một kỹ năng vui vẻ

00:06:34.769 --> 00:06:37.939 align:center
mà nó có thể rèn luyện
qua thời gian và trải nghiệm.

00:06:38.022 --> 00:06:41.109 align:center
Thay vào đó, tôi cho nó thấy
cơ thể con người có thể xuống cấp

00:06:41.192 --> 00:06:42.443 align:center
và phản bội nhanh thế nào.

00:06:44.779 --> 00:06:47.407 align:center
Mà còn bực hơn nữa là tôi từng thấy video

00:06:47.490 --> 00:06:50.827 align:center
mấy tên khủng bố tập luyện trên xà đu.

00:06:50.910 --> 00:06:52.912 align:center
Hồi trước tôi cứ nghĩ là ngớ ngẩn.

00:06:52.995 --> 00:06:55.915 align:center
Giờ thì tôi kiểu:
"Trời, tụi nó cũng khoẻ phết.

00:06:57.083 --> 00:06:59.085 align:center
Có khi cũng đáng lo thiệt".

00:07:04.757 --> 00:07:08.886 align:center
Tôi thật sự biết ơn
vì được diễn ở những nhà hát đẹp như này.

00:07:09.637 --> 00:07:12.223 align:center
Thật sự rất tuyệt.

00:07:14.725 --> 00:07:16.644 align:center
Không phải lúc nào cũng thế này.

00:07:17.645 --> 00:07:23.025 align:center
Một trong những show cuối tôi diễn ở LA
là trong một cửa hàng đồ chơi người lớn.

00:07:23.609 --> 00:07:27.113 align:center
Tôi thích diễn ở đó
vì họ có bãi đậu xe miễn phí.

00:07:28.030 --> 00:07:29.949 align:center
Ừ, đó là "gu" của tôi đó.

00:07:31.826 --> 00:07:34.537 align:center
Tôi diễn xong,
rồi đi dạo xem hàng một chút.

00:07:34.620 --> 00:07:38.499 align:center
và tôi thấy một cái áo ngực ăn được
làm bằng kẹo cứng.

00:07:38.583 --> 00:07:40.042 align:center
Tôi cũng tò mò, nhưng rồi nghĩ:

00:07:40.126 --> 00:07:44.088 align:center
"Cái này dành cho tụi trẻ thôi.
Giờ tôi đâu còn ăn kẹo kiểu đó nữa".

00:07:45.047 --> 00:07:46.966 align:center
Tôi vẫn thích vui vẻ chứ.
Chơi được mà.

00:07:47.049 --> 00:07:50.678 align:center
Tôi sẽ nhấm nháp,
nhưng để dành phần còn lại sau.

00:07:51.345 --> 00:07:55.475 align:center
Đừng có mong tôi ăn hết cái áo ngực.

00:07:56.726 --> 00:08:00.771 align:center
Tôi không nuốt nổi chừng đó kẹo đâu.
Chắc đau đầu mất.

00:08:02.231 --> 00:08:05.485 align:center
Phải có quần lót
làm bằng Tylenol mới chịu nổi.

00:08:07.987 --> 00:08:11.532 align:center
Có gì hợp với khẩu vị người lớn hơn không?

00:08:12.450 --> 00:08:14.869 align:center
Thay vì nguyên cái áo ngực bằng kẹo,

00:08:14.952 --> 00:08:18.539 align:center
hay là mình đổi sang
hai miếng dán socola đen đi?

00:08:19.624 --> 00:08:23.669 align:center
Vị đắng ngọt, ít nhất 75% cacao.

00:08:25.588 --> 00:08:29.467 align:center
Lên 85% cũng được. Tôi không sợ đâu.

00:08:32.053 --> 00:08:34.430 align:center
Tôi cầm hộp đựng áo ngực lên.

00:08:34.514 --> 00:08:37.600 align:center
Lật ra sau xem bảng dinh dưỡng.

00:08:39.393 --> 00:08:41.395 align:center
Áo ngực này có bao nhiêu protein vậy?

00:08:45.483 --> 00:08:49.612 align:center
Tôi hơi bất ngờ. Nó ghi có tám gram đường.

00:08:49.695 --> 00:08:52.031 align:center
Không tệ lắm.

00:08:52.114 --> 00:08:56.786 align:center
Nếu tự thưởng cho mình chút đồ ngọt,
tám gram là khá hợp lý.

00:08:56.869 --> 00:09:00.623 align:center
Nhưng rồi tôi nhìn kỹ hơn. 26 khẩu phần.

00:09:02.542 --> 00:09:05.836 align:center
Trời ơi! Một cái áo ngực 26 phần?

00:09:06.337 --> 00:09:09.590 align:center
Thường trong phòng
chỉ có hai người thôi mà.

00:09:11.717 --> 00:09:15.471 align:center
Công thức này thiết kế
cho hoạt động tập thể à?

00:09:16.222 --> 00:09:19.392 align:center
Đó là chiếc áo ngực tuyệt vời
để mặc đến tiệc góp món.

00:09:21.018 --> 00:09:24.814 align:center
“Khi nào sẵn sàng ăn tráng miệng thì nói.
Cô ấy hâm nóng rồi đó".

00:09:27.358 --> 00:09:29.986 align:center
Tôi không thể xử nổi
26 khẩu phần một mình đâu.

00:09:30.069 --> 00:09:32.363 align:center
Không đời nào.

00:09:32.446 --> 00:09:34.657 align:center
Chỉ số A1C của tôi đang cao rồi.

00:09:35.449 --> 00:09:37.326 align:center
Ừ, tôi đã tiền tiểu đường rồi.

00:09:37.410 --> 00:09:40.329 align:center
Tôi không thể mất một bàn chân
chỉ để được ngắm một bên ngực.

00:09:42.957 --> 00:09:45.293 align:center
Mẹ tôi sẽ giận đấy.

00:09:46.294 --> 00:09:48.296 align:center
Bà tạo ra cái bàn chân đó mà.

00:09:53.301 --> 00:09:56.971 align:center
Gần đây tôi có dịp
về thăm gia đình ở Houston.

00:09:57.054 --> 00:10:01.142 align:center
Tôi quay lại căn nhà nơi mình lớn lên.

00:10:01.767 --> 00:10:04.061 align:center
Ở tuổi này quay lại đó thú vị lắm,

00:10:04.145 --> 00:10:08.232 align:center
vì bạn bắt đầu nhận ra những thứ
hồi nhỏ mình không thấy rõ.

00:10:08.316 --> 00:10:11.277 align:center
Ví dụ như, giờ tôi mới nhận ra
căn nhà tôi lớn lên

00:10:11.360 --> 00:10:13.988 align:center
có ánh sáng buồn thê lương.

00:10:15.323 --> 00:10:17.658 align:center
Giờ nhìn lại thấy rõ ràng luôn.

00:10:18.326 --> 00:10:21.621 align:center
Nhưng hồi nhỏ tôi không hiểu có gì sai.

00:10:22.496 --> 00:10:26.709 align:center
Tôi chỉ luôn tự hỏi: "Sao nó buồn vậy ta?"

00:10:29.795 --> 00:10:32.673 align:center
Tôi suýt có một tuổi thơ tươi đẹp.

00:10:32.757 --> 00:10:35.593 align:center
Chỉ cần thêm vài cái đèn bàn thôi.

00:10:37.178 --> 00:10:38.721 align:center
Dễ sửa mà,

00:10:38.804 --> 00:10:44.352 align:center
Nhưng dân nhập cư thế hệ đầu
không quan tâm "không khí ấm cúng" đâu.

00:10:46.187 --> 00:10:50.483 align:center
Họ nghe <i>"ambience" </i>tưởng tên vợ Jay-Z.

00:10:54.111 --> 00:10:58.949 align:center
Hầu hết các phòng chỉ có đúng một cái đèn.
Treo trên trần, ngay chính giữa.

00:10:59.867 --> 00:11:02.536 align:center
Hoàn hảo cho một cuộc thẩm vấn.

00:11:03.621 --> 00:11:05.748 align:center
Bóng đổ kịch tính vô cùng.

00:11:05.831 --> 00:11:09.418 align:center
Bước vô là tự nhiên
bọng mắt bạn phồng lên liền.

00:11:10.920 --> 00:11:12.713 align:center
Bố mẹ tôi không phải không hạnh phúc.

00:11:12.797 --> 00:11:16.926 align:center
Họ chỉ luôn trông như
sắp kể chuyện ma thôi.

00:11:21.597 --> 00:11:23.307 align:center
Nhà ông chú tôi còn tệ hơn.

00:11:23.391 --> 00:11:26.811 align:center
vì ông ấy lắp quá nhiều đèn huỳnh quang

00:11:26.894 --> 00:11:28.270 align:center
trong nhà họ.

00:11:28.771 --> 00:11:30.856 align:center
Có thể tiết kiệm điện hơn đó,

00:11:30.940 --> 00:11:33.859 align:center
nhưng không phải là
một lựa chọn đầy yêu thương.

00:11:35.361 --> 00:11:37.613 align:center
Không ấm cúng, mà rợn người.

00:11:37.697 --> 00:11:40.741 align:center
Đèn huỳnh quang, chủ yếu là âm thanh.

00:11:42.743 --> 00:11:44.203 align:center
Bạn nghe thấy nó trước.

00:11:44.286 --> 00:11:46.497 align:center
Chưa kịp bước tới nơi là đã biết rồi.

00:11:46.580 --> 00:11:49.250 align:center
"Nhưng tối nay tôi không muốn ở lại lâu".

00:11:51.419 --> 00:11:54.755 align:center
Nó có tiếng vo ve của một con ruồi xanh

00:11:54.839 --> 00:11:58.634 align:center
mà lại có hơi ấm
của bàn khám nghiệm tử thi.

00:11:59.385 --> 00:12:02.722 align:center
Không khí hoàn hảo để lên cơn hoảng loạn.

00:12:06.517 --> 00:12:09.812 align:center
Tôi lớn lên trong một ngôi nhà có luật
"không mang giày vào nhà",

00:12:09.895 --> 00:12:11.981 align:center
nghĩa là khi về nhà,

00:12:12.064 --> 00:12:14.942 align:center
đứng lại ở lối vào, cởi giày ra,

00:12:15.025 --> 00:12:16.861 align:center
rồi mới được đi tiếp.

00:12:16.944 --> 00:12:19.530 align:center
Nhưng tôi có mấy đứa bạn
không sống kiểu đó.

00:12:19.613 --> 00:12:21.657 align:center
Lần đầu được tới nhà tụi nó chơi,

00:12:21.741 --> 00:12:25.578 align:center
tôi háo hức trải nghiệm
một nền văn hoá xa lạ vậy.

00:12:27.288 --> 00:12:28.497 align:center
Tôi nhớ một mùa hè,

00:12:28.581 --> 00:12:31.375 align:center
đám trẻ trong xóm tụ tập ở nhà thằng Mark

00:12:31.459 --> 00:12:35.254 align:center
vì nó mới mua <i>Street Fighter III</i>
trên Super Nintendo.

00:12:35.880 --> 00:12:38.716 align:center
Lúc đó là chuyện lớn lắm.

00:12:38.799 --> 00:12:42.136 align:center
Nhưng thứ tôi mong chờ nhất
là được đi từ ngoài sân vào trong nhà,

00:12:42.219 --> 00:12:43.721 align:center
không dừng lại.

00:12:44.764 --> 00:12:47.057 align:center
Tôi đi một mạch luôn.

00:12:47.141 --> 00:12:52.271 align:center
Tôi không lảng vảng ở tiền sảnh.
Tôi tiến sâu vào bên trong.

00:12:52.772 --> 00:12:54.815 align:center
Tôi sẽ đi thẳng vào phòng khách.

00:12:54.899 --> 00:12:58.402 align:center
Tôi muốn biết cảm giác giẫm lên thảm
mà vẫn mang giày.

00:12:59.653 --> 00:13:03.574 align:center
Trời ơi. Tôi chưa từng đi trong nhà nào
mà bám chân như vậy.

00:13:05.576 --> 00:13:08.621 align:center
Lại còn chỉnh điều hoà dưới 27 độ nữa chứ.

00:13:08.704 --> 00:13:11.665 align:center
Cảm giác như đang sống trong khách sạn.

00:13:16.754 --> 00:13:19.256 align:center
Đỉnh cao là khi vô phòng tắm.

00:13:19.340 --> 00:13:23.135 align:center
Có những nhà bày trí kiểu
mà bạn đứng đó tự hỏi: "Ôi trời,

00:13:23.219 --> 00:13:27.807 align:center
mình được phép giẫm lên tấm thảm phòng tắm
mà vẫn mang giày hả?"

00:13:28.307 --> 00:13:30.684 align:center
Với tôi, chuyện đó gần như là báng bổ.

00:13:31.185 --> 00:13:35.105 align:center
Đó là thứ đầu tiên cơ thể bạn chạm vào
sau khi bước ra khỏi phòng tắm.

00:13:35.189 --> 00:13:37.316 align:center
Ở nhà tôi không bao giờ có chuyện đó.

00:13:37.817 --> 00:13:39.693 align:center
Giờ nghĩ lại tôi cũng hơi muốn thử.

00:13:40.319 --> 00:13:41.987 align:center
Nếu tôi là bạn tốt, tôi sẽ không.

00:13:42.071 --> 00:13:45.658 align:center
Nếu tôi thương bạn như thương chính mình,
tôi sẽ dạng chân qua thảm phòng tắm.

00:13:45.741 --> 00:13:47.785 align:center
Tôi đi vào kiểu thế này.

00:13:51.747 --> 00:13:53.374 align:center
Đó mới là tình yêu.

00:13:54.375 --> 00:13:57.169 align:center
Bạn đâu phải lúc nào cũng thấy
những gì tôi làm cho bạn.

00:13:58.712 --> 00:14:00.840 align:center
Tình yêu không khoe khoang.

00:14:06.387 --> 00:14:09.473 align:center
Tôi vẫn cố giữ luật
"không mang giày vào nhà" ở chỗ tôi,

00:14:09.557 --> 00:14:11.892 align:center
nhưng cũng không phải 100%.

00:14:11.976 --> 00:14:13.310 align:center
Có lúc phải linh động.

00:14:13.394 --> 00:14:15.813 align:center
Ví dụ bạn đang vội, mang giày rồi,

00:14:15.896 --> 00:14:19.984 align:center
bước ra ngoài rồi,
xong chợt nhớ ra quên ví.

00:14:20.067 --> 00:14:23.279 align:center
Nhưng không có thời gian
làm lại cả quy trình cởi-mang giày.

00:14:24.280 --> 00:14:28.075 align:center
Thế là hôm nay sẽ là dịp đặc biệt.

00:14:29.201 --> 00:14:31.662 align:center
Hôm nay bạn bước vô nhà với giày luôn.

00:14:31.745 --> 00:14:34.540 align:center
Nhưng bạn không đi bình thường đâu.

00:14:36.083 --> 00:14:38.335 align:center
Bạn bước vào nhà
như thể sàn nhà là dung nham.

00:14:38.419 --> 00:14:39.461 align:center
Bạn kiểu…

00:14:49.513 --> 00:14:51.015 align:center
Trông điên lắm.

00:14:51.515 --> 00:14:54.643 align:center
Nhưng tất cả đều dựa trên khoa học.

00:14:55.769 --> 00:14:57.146 align:center
Bạn biết mình đang làm gì.

00:14:57.229 --> 00:15:02.276 align:center
Bạn bước những bước thật dài
để giảm thiểu điểm tiếp xúc ô nhiễm.

00:15:03.110 --> 00:15:08.282 align:center
Bạn nhón trên đầu bàn chân
để giảm diện tích tiếp xúc.

00:15:08.365 --> 00:15:12.244 align:center
Và bạn di chuyển thật nhanh
vì luật ba giây.

00:15:13.913 --> 00:15:15.372 align:center
Đó là những trò bạn chơi

00:15:15.456 --> 00:15:20.669 align:center
khi bạn là một người hay lo âu
nhưng giả vờ mình vẫn kiểm soát cuộc đời.

00:15:25.883 --> 00:15:29.136 align:center
Ngoài kia có quá nhiều thứ
nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta.

00:15:29.219 --> 00:15:32.181 align:center
Thỉnh thoảng khi tôi đi lưu diễn,
tôi ở khách sạn

00:15:32.264 --> 00:15:36.435 align:center
và vô tình gặp phải một cái nệm
đang ở cuối vòng đời của nó.

00:15:37.019 --> 00:15:37.895 align:center
Chuyện thường thôi.

00:15:37.978 --> 00:15:40.481 align:center
Thường thì nó hơi võng xuống một chút.

00:15:40.981 --> 00:15:45.361 align:center
Bữa kia tôi có một cái nệm cũ
làm bằng mút hoạt tính và trông vẫn ổn.

00:15:45.444 --> 00:15:49.657 align:center
Không thấy có gì sai cả.
Nhưng khi nằm xuống, bạn cảm nhận được.

00:15:50.491 --> 00:15:53.827 align:center
Đó là ký ức về người khác.

00:15:55.204 --> 00:15:58.248 align:center
Đó là một ký ức sống động.

00:15:59.708 --> 00:16:05.130 align:center
Có một khoảng trống đặc biệt
được tạo ra bởi một cơ thể không còn đó,

00:16:05.214 --> 00:16:09.802 align:center
nhưng lại được định hình rất rõ
bởi ranh giới của sự vắng mặt đó.

00:16:10.970 --> 00:16:15.307 align:center
Và tôi thì nằm trọn trong đường cong
của một người đàn ông to hơn tôi.

00:16:16.850 --> 00:16:18.352 align:center
Chúng tôi có hình dáng khác nhau.

00:16:18.435 --> 00:16:20.938 align:center
Tôi không phải chìa khoá
của cái ổ khoá đó.

00:16:22.481 --> 00:16:25.734 align:center
Chỗ tôi có cạnh
thì ông ấy lại có đường cong.

00:16:26.235 --> 00:16:30.114 align:center
Cảm giác như tôi đang nằm
trên một công viên trượt ván tí hon vậy.

00:16:36.578 --> 00:16:38.998 align:center
Mọi người có nhận ra
qua "hào quang" của tôi không,

00:16:39.081 --> 00:16:42.543 align:center
nhưng dạo này
tôi đang nấu ăn với hành tím.

00:16:44.962 --> 00:16:46.255 align:center
Thấy mà.

00:16:48.382 --> 00:16:50.092 align:center
Có ánh sáng đó.

00:16:51.051 --> 00:16:52.803 align:center
Hành tím ngon lắm. Thật sự đó.

00:16:52.886 --> 00:16:55.764 align:center
Tôi mới khám phá ra nó gần đây thôi.
Tôi kiểu: "Chào hành tây.

00:16:55.848 --> 00:16:58.767 align:center
Sao không nói có em họ ngon thế?

00:16:59.810 --> 00:17:02.521 align:center
Trời, cổ từ đâu tới vậy? Mùi khác hẳn".

00:17:03.897 --> 00:17:07.776 align:center
Giống giống nhau đó,
nhưng cách bạn đối xử với chúng khác hẳn.

00:17:08.318 --> 00:17:09.778 align:center
Hành tây thì bị coi thường.

00:17:09.862 --> 00:17:13.866 align:center
Mua nguyên một bao,
rồi quăng vô chỗ tối để đó xài dần.

00:17:14.908 --> 00:17:19.413 align:center
Nhưng khi bạn mang về một củ hành tím,
là bạn có kế hoạch đàng hoàng.

00:17:20.247 --> 00:17:23.917 align:center
Tối nay là phải nấu
theo công thức hẳn hoi.

00:17:24.710 --> 00:17:28.005 align:center
Chơi tới bến luôn.
Lôi cái bàn bào ra thái lát,

00:17:28.088 --> 00:17:32.509 align:center
đeo găng tay kiểu Michael Jackson
để khỏi bào luôn cả dấu vân tay.

00:17:37.556 --> 00:17:40.267 align:center
Dạo này tôi khám phá
đủ loại rau thơm luôn.

00:17:40.350 --> 00:17:42.853 align:center
Tôi vừa trải qua
một giai đoạn mê tỏi tây khá lớn.

00:17:43.437 --> 00:17:48.650 align:center
Tôi thích tỏi tây lắm, nhưng hối hận
vì đã né nó suốt một thời gian dài.

00:17:48.734 --> 00:17:52.446 align:center
Tại vì lần đầu bạn thấy cây tỏi tây,
nó hơi đáng sợ.

00:17:53.030 --> 00:17:56.742 align:center
Tôi kiểu: "Trời, hành lá gì mà đô dữ vậy?

00:17:58.577 --> 00:18:00.162 align:center
Nó bị gì vậy?"

00:18:00.704 --> 00:18:04.708 align:center
Tôi đang cố ăn hữu cơ mà.
Cây đó không qua nổi kiểm tra doping đâu.

00:18:05.709 --> 00:18:07.628 align:center
Nó dày quá.

00:18:08.253 --> 00:18:11.006 align:center
Sao người ta để nó phát triển
tới mức đó luôn vậy?

00:18:11.090 --> 00:18:12.508 align:center
Họ quên mất nó.

00:18:12.591 --> 00:18:15.677 align:center
Đáng ra nên thu hoạch nó
từ ba năm trước rồi.

00:18:16.720 --> 00:18:18.430 align:center
Đến giờ thì kệ nó đi.

00:18:18.514 --> 00:18:21.183 align:center
Nó sắp thành cây rồi.

00:18:26.146 --> 00:18:29.108 align:center
Tôi thích nấu ăn.
Tôi thích toàn bộ quá trình.

00:18:29.191 --> 00:18:32.194 align:center
Tôi mê sức mạnh
của các loại rau thơm với gia vị.

00:18:32.277 --> 00:18:34.446 align:center
Với tôi, nó đúng là phép màu luôn.

00:18:34.530 --> 00:18:37.741 align:center
Một trong những gia vị ruột của tôi
là thì là Ai Cập.

00:18:37.825 --> 00:18:40.119 align:center
Nó đỉnh lắm.

00:18:40.202 --> 00:18:44.456 align:center
Bao nhiêu nền văn hoá trên khắp thế giới
đều dùng chung một loại gia vị đó.

00:18:44.540 --> 00:18:47.459 align:center
Nó có vị mặn đậm đà,

00:18:47.543 --> 00:18:50.963 align:center
hơi hăng, thoang thoảng mùi cơ thể.

00:18:52.131 --> 00:18:54.591 align:center
Gia vị mang không khí lễ hội lắm.

00:18:54.675 --> 00:18:59.513 align:center
Mỗi lần ngửi mùi thì là tôi kiểu:
"Ủa, trong bếp còn ai nữa hả?

00:19:01.515 --> 00:19:03.517 align:center
Xin chào?

00:19:05.894 --> 00:19:09.314 align:center
Mùi như có người vừa làm xong
chút việc ngoài vườn vậy.

00:19:10.315 --> 00:19:12.943 align:center
Cảm ơn, để tôi lấy nước cho.

00:19:14.236 --> 00:19:17.114 align:center
Vào đây với mùi xạ hương quyến rũ đó đi".

00:19:22.786 --> 00:19:26.165 align:center
Thỉnh thoảng sau một chuỗi ngày
ăn uống buông thả,

00:19:26.248 --> 00:19:31.712 align:center
tôi cố thanh lọc
bằng cách tự làm sinh tố bồi bổ ở nhà.

00:19:31.795 --> 00:19:33.547 align:center
Nhưng tôi luôn làm quá,

00:19:33.630 --> 00:19:38.427 align:center
vì tôi cố nhét vào đó tất cả những thứ
mà lẽ ra mình nên ăn hồi đầu tuần.

00:19:39.094 --> 00:19:42.389 align:center
Nào là rau, đủ loại luôn,

00:19:42.472 --> 00:19:46.268 align:center
óc chó, bột nấm, hạt lanh, nghệ, tiêu đen.

00:19:46.351 --> 00:19:49.813 align:center
Sinh tố của tôi ra màu xám đậm.

00:19:51.690 --> 00:19:53.734 align:center
Nó đặc sệt.

00:19:54.526 --> 00:19:57.487 align:center
Trông như bê tông ướt vậy.

00:19:58.614 --> 00:20:00.199 align:center
Nó dở lắm,

00:20:00.282 --> 00:20:03.577 align:center
mà hút ống hút không nổi.

00:20:04.578 --> 00:20:07.915 align:center
Sinh tố của tôi phải ăn bằng dao với nĩa.

00:20:10.000 --> 00:20:11.168 align:center
Nó quá đặc.

00:20:11.251 --> 00:20:14.504 align:center
Người ta bảo phải thêm nước
cho đúng độ sệt.

00:20:14.588 --> 00:20:18.592 align:center
Hay quá. Giờ tôi có bảy lít rưỡi sinh tố.

00:20:19.593 --> 00:20:21.220 align:center
Phải lôi bạn gái vào cuộc thôi.

00:20:21.303 --> 00:20:25.724 align:center
Tôi bảo: "Em ơi, anh cũng làm cho em
một phần ăn nhẹ nè. Xin lỗi nhé".

00:20:29.019 --> 00:20:32.314 align:center
Tôi không hề
được đào tạo bài bản về ẩm thực.

00:20:32.397 --> 00:20:35.317 align:center
Toàn là vừa làm vừa học, ứng biến tại chỗ.

00:20:35.400 --> 00:20:37.110 align:center
Không nấu lại một món hai lần

00:20:37.194 --> 00:20:40.197 align:center
vì tôi cũng không biết
lần đầu nó xảy ra như thế nào.

00:20:41.490 --> 00:20:42.991 align:center
Nếu bạn gái tôi thích món đó,

00:20:43.075 --> 00:20:46.370 align:center
tôi sẽ nói: "Thưởng thức đi em,
vì món này không bao giờ quay lại đâu,

00:20:47.621 --> 00:20:49.915 align:center
Tối nay là được trời thương đó".

00:20:52.960 --> 00:20:55.212 align:center
Tôi nấu ăn là chính, nhưng thỉnh thoảng,

00:20:55.295 --> 00:20:59.800 align:center
bạn gái tôi mua về dụng cụ bếp đặc biệt
mà thật ra chẳng mấy khi dùng,

00:20:59.883 --> 00:21:03.011 align:center
nhưng chiếm diện tích thì khỏi nói.

00:21:04.388 --> 00:21:08.183 align:center
Cô ấy từng đem về
một cái ép tỏi siêu to khổng lồ,

00:21:08.267 --> 00:21:10.727 align:center
làm tắc nghẽn cả ngăn kéo bếp.

00:21:10.811 --> 00:21:13.313 align:center
Bạn biết lúc mở ngăn kéo ra,

00:21:13.397 --> 00:21:16.233 align:center
tay còn lại phải thò vô giữ trật tự?

00:21:16.316 --> 00:21:17.526 align:center
Như kiểu: "Này…

00:21:22.489 --> 00:21:24.783 align:center
Bình tĩnh nào.

00:21:24.866 --> 00:21:28.287 align:center
Này, bình tĩnh. Nằm xuống.
Tao thôi, nằm xuống.

00:21:29.496 --> 00:21:31.790 align:center
Sao lại ồn ào thế?

00:21:32.332 --> 00:21:36.211 align:center
Trong đây hừng hực nhỉ.
Cái kẹp gắp thì giãy đành đạch".

00:21:38.213 --> 00:21:42.509 align:center
Khớp ngón tay bạn thì trầy xước
vì người ta không sơn mặt gỗ bên trong.

00:21:49.433 --> 00:21:52.394 align:center
Có lần tôi cũng đem về một cái máy bào sợi

00:21:52.477 --> 00:21:56.773 align:center
để làm mì bí ngòi,
món mà chẳng ai thật sự hào hứng.

00:21:58.775 --> 00:22:00.277 align:center
Thật buồn, biết không?

00:22:00.360 --> 00:22:03.822 align:center
Lúc đầu nhìn nó hoạt động thì thích lắm.

00:22:03.905 --> 00:22:07.284 align:center
Bạn nghĩ: "Trông giống mì thật".

00:22:08.410 --> 00:22:09.995 align:center
Giống mà!

00:22:10.078 --> 00:22:12.080 align:center
Trong tim bạn muốn tin lắm.

00:22:12.164 --> 00:22:14.291 align:center
Bạn nghĩ: "Có thể.

00:22:15.292 --> 00:22:17.419 align:center
Biết đâu biết đâu nó là mì thật".

00:22:18.295 --> 00:22:22.632 align:center
Nhưng khi ngồi xuống ăn,
bạn biết rõ đó chỉ là dây rau củ.

00:22:23.550 --> 00:22:25.302 align:center
Tỉnh lại đi, đồ ngốc.

00:22:26.678 --> 00:22:31.266 align:center
Tôi không thể vừa xem phim
khoa học viễn tưởng mà vừa ăn mì bí ngòi.

00:22:31.933 --> 00:22:35.812 align:center
Vì tôi chỉ có thể tạm hoãn niềm tin
tới một mức nào đó thôi.

00:22:37.647 --> 00:22:40.275 align:center
Tôi có thể tin rằng robot ác từ tương lai

00:22:40.359 --> 00:22:42.611 align:center
du hành thời gian
về để huỷ diệt loài người,

00:22:42.694 --> 00:22:45.322 align:center
hoặc tôi có thể giả vờ đó là mì Ý.

00:22:50.952 --> 00:22:54.748 align:center
Một lần bạn gái tôi mang về
cái dụng cụ cắt hành kiểu Nhật khá thú vị.

00:22:54.831 --> 00:22:58.001 align:center
Trên có một tay cầm,
bên dưới là khoảng tám lưỡi dao.

00:22:58.085 --> 00:22:59.753 align:center
Một nhát, tám lát.

00:22:59.836 --> 00:23:01.838 align:center
Tôi không bao giờ dùng.

00:23:01.922 --> 00:23:03.799 align:center
Khoảng một năm sau tôi dọn dẹp.

00:23:03.882 --> 00:23:05.717 align:center
Tôi lôi nó ra. Quên mất nó là cái gì.

00:23:05.801 --> 00:23:07.260 align:center
Có cái nắp ở trên.

00:23:07.344 --> 00:23:08.470 align:center
Tôi đặt tay sai chỗ.

00:23:08.553 --> 00:23:12.808 align:center
Khi mở ra, tôi vuốt nguyên ngón tay
qua cả tám lưỡi dao.

00:23:13.475 --> 00:23:17.771 align:center
Và rồi tôi vứt nó đi!

00:23:19.731 --> 00:23:22.818 align:center
Đó là lần duy nhất chúng tôi dùng nó.

00:23:24.069 --> 00:23:26.822 align:center
Nó nằm mới tinh trong ngăn kéo
suốt mấy năm,

00:23:26.905 --> 00:23:28.782 align:center
chỉ chờ thời cơ ra tay.

00:23:29.991 --> 00:23:31.868 align:center
Nó xử tôi đẹp lắm. Tôi còn phải nể.

00:23:31.952 --> 00:23:35.622 align:center
Đó là vết thương có khoảng cách đều nhất
mà tôi từng dính phải.

00:23:36.790 --> 00:23:39.960 align:center
Bác sĩ còn nói vết cắt này
chuẩn nhà hàng đó.

00:23:45.757 --> 00:23:49.261 align:center
Hiện giờ tôi đang tìm mua
lò nướng bánh mì mới.

00:23:49.344 --> 00:23:50.887 align:center
Lại đến lúc rồi.

00:23:51.930 --> 00:23:55.267 align:center
Chúng tôi có một cái cơ bản, không tệ.
Dùng được mười năm rồi.

00:23:55.350 --> 00:23:59.563 align:center
Vẫn chạy tốt, nhưng giờ nó còn chạy
khi không có ai ở nhà.

00:24:01.148 --> 00:24:02.983 align:center
Nó giỏi quá rồi.

00:24:03.817 --> 00:24:06.653 align:center
Thế là tụi tôi đang xem mấy lựa chọn,
và tôi không chắc lắm,

00:24:06.736 --> 00:24:10.490 align:center
nhưng có vẻ tôi đã tới giai đoạn trong đời
mà có thể đủ khả năng

00:24:10.574 --> 00:24:12.492 align:center
mua một cái lò nướng Breville.

00:24:13.326 --> 00:24:15.620 align:center
Có thể thôi.

00:24:15.704 --> 00:24:18.248 align:center
Tôi phải tính toán lại.

00:24:20.000 --> 00:24:22.169 align:center
Đắt thiệt. Nhưng đẹp lắm,

00:24:22.252 --> 00:24:24.713 align:center
Bạn bè tôi thích cái của họ,
nên tôi háo hức.

00:24:24.796 --> 00:24:28.550 align:center
Nhưng rồi tôi chợt nghĩ,
nếu nó thực sự tốt đến vậy,

00:24:28.633 --> 00:24:33.346 align:center
thì có khi đây sẽ là
cái lò nướng cuối cùng của tôi.

00:24:34.264 --> 00:24:35.724 align:center
Chà, nặng nề quá.

00:24:36.683 --> 00:24:37.934 align:center
Tôi chưa sẵn sàng.

00:24:38.018 --> 00:24:41.771 align:center
Tôi chỉ muốn làm miếng gà chiên
hình khủng long cho giòn thôi mà.

00:24:43.023 --> 00:24:46.610 align:center
Giờ tôi phải suy ngẫm
về sự hữu hạn của đời người.

00:24:47.360 --> 00:24:52.741 align:center
Tôi bắt đầu tự hỏi
sau này sẽ để lại gia bảo này cho ai?

00:24:54.159 --> 00:24:59.873 align:center
Đứa cháu nào đủ sức hút để kể lại
câu chuyện của tôi trên <i>Antique Roadshow?</i>

00:25:08.590 --> 00:25:10.425 align:center
Đến tận bây giờ,

00:25:10.509 --> 00:25:13.553 align:center
tôi vẫn còn vài thói quen tiết kiệm từ nhỏ

00:25:13.637 --> 00:25:15.430 align:center
mà chưa bỏ được.

00:25:15.514 --> 00:25:19.976 align:center
Ví dụ như tôi vẫn thấy khó
khi dùng nguyên một tờ giấy lau.

00:25:21.436 --> 00:25:22.979 align:center
Tôi muốn xé đôi.

00:25:23.063 --> 00:25:25.023 align:center
Cho người yêu một nửa.

00:25:26.316 --> 00:25:28.485 align:center
Hoặc tôi sẽ để lại trên cuộn,

00:25:28.568 --> 00:25:31.613 align:center
rồi cuộn ngược lại cho nhìn gọn gàng.

00:25:32.989 --> 00:25:35.867 align:center
Nếu ở nhà hàng người ta đưa khăn ướt,

00:25:35.951 --> 00:25:38.370 align:center
tôi thường không dùng ngay.

00:25:38.453 --> 00:25:41.164 align:center
Tôi kiểu: "Để bỏ túi đã.

00:25:41.998 --> 00:25:44.000 align:center
Để dành cho sau này.

00:25:44.084 --> 00:25:46.253 align:center
Quá đặc biệt để dùng ngay".

00:25:46.753 --> 00:25:50.340 align:center
Nó ướt, bọc riêng từng cái,
nên cảm giác như một cam kết vậy.

00:25:50.423 --> 00:25:53.677 align:center
Khi bạn quyết định triển khai nó,
bạn chỉ có một lần thôi.

00:25:54.844 --> 00:25:56.346 align:center
Phải dùng cho đáng.

00:25:56.930 --> 00:25:59.724 align:center
Thế là bạn cứ giữ theo người.
Bạn sẵn sàng.

00:25:59.808 --> 00:26:01.768 align:center
Rồi sống cuộc đời mình.

00:26:01.851 --> 00:26:05.438 align:center
Thỉnh thoảng có tình huống xảy ra,
bạn lại tự hỏi:

00:26:05.522 --> 00:26:08.108 align:center
"Đã đến lúc chưa?

00:26:09.651 --> 00:26:13.196 align:center
Chưa. Chưa đến lúc.
Cũng không tới mức đó.

00:26:13.280 --> 00:26:15.991 align:center
Tôi còn khăn giấy nè,
còn nước đọng trên ly đá,

00:26:16.074 --> 00:26:17.576 align:center
quẹt đại cũng được.

00:26:19.077 --> 00:26:22.539 align:center
Ổn rồi. Không thể phí cái khăn "xịn"
cho chuyện này được".

00:26:25.083 --> 00:26:27.043 align:center
Thế là bạn chờ. Tiếp tục chờ.

00:26:27.127 --> 00:26:29.754 align:center
Rồi có một ngày,
bạn gặp khoảnh khắc xứng đáng.

00:26:29.838 --> 00:26:31.798 align:center
Bạn háo hức lắm, sắp được dùng "bảo bối".

00:26:31.881 --> 00:26:35.468 align:center
Bạn xé gói ra và phát hiện
toàn bộ nước bên trong đã bay hơi hết.

00:26:36.386 --> 00:26:38.680 align:center
Giờ bạn đang cố lau
mấy ngón tay dính sốt BBQ

00:26:38.763 --> 00:26:42.183 align:center
bằng thứ mà về cơ bản là
một tờ giấy thơm máy sấy đã qua sử dụng.

00:26:50.900 --> 00:26:53.403 align:center
Nói cho đúng
thì tôi cũng là người lớn rồi,

00:26:53.486 --> 00:26:57.907 align:center
nhưng tôi vẫn cảm thấy mình còn chút nữa
mới là người lớn thực thụ.

00:26:57.991 --> 00:27:01.328 align:center
Tôi đang cố rèn luyện bản thân,
từng bước nhỏ thôi.

00:27:01.411 --> 00:27:04.581 align:center
Ví dụ như sau khi xem phim kinh dị,

00:27:04.664 --> 00:27:07.542 align:center
tôi sẽ bước vào một căn phòng tối
trong căn hộ của mình,

00:27:07.626 --> 00:27:11.546 align:center
mà không bật đèn.
Tôi chỉ cố tỏ ra dũng cảm thôi.

00:27:14.132 --> 00:27:16.635 align:center
Nghĩa là giữ đúng nhịp đi bình thường.

00:27:16.718 --> 00:27:19.846 align:center
Khi bước vào đó,
đừng có tự nhiên đi nhanh hơn.

00:27:20.597 --> 00:27:22.265 align:center
Đó là nhà của bạn mà.

00:27:23.099 --> 00:27:24.517 align:center
Thì cư xử như vậy đi.

00:27:26.895 --> 00:27:31.733 align:center
Khi bạn bắt đầu chạy lạch bạch,
là bạn cho ma biết bạn đang sợ rồi.

00:27:33.526 --> 00:27:36.279 align:center
Đừng cho tụi nó thoả mãn.

00:27:37.530 --> 00:27:39.658 align:center
Cứ bình tĩnh.
Tôi bước vào đó, rất bình tĩnh.

00:27:39.741 --> 00:27:42.202 align:center
Làm việc của mình. Xong việc.

00:27:42.285 --> 00:27:43.370 align:center
Tôi quay lại.

00:27:43.453 --> 00:27:44.954 align:center
Tôi bắt đầu rời đi.

00:27:46.122 --> 00:27:47.916 align:center
Rất bình tĩnh.

00:27:47.999 --> 00:27:50.919 align:center
Tôi gần tới rồi.
Thấy ánh đèn ngoài hành lang.

00:27:51.002 --> 00:27:53.963 align:center
Ba bước cuối cùng, tôi chạy.

00:27:55.590 --> 00:27:59.678 align:center
Chạy thẳng tới khung cửa
rồi nhảy phóng vào vùng sáng.

00:28:00.178 --> 00:28:03.264 align:center
Nhưng khi đang trên không,
đừng duỗi chân sau quá xa.

00:28:03.348 --> 00:28:07.435 align:center
Đó là cách bạn bị túm lấy rồi kéo đi luôn.

00:28:08.103 --> 00:28:11.940 align:center
Bạn biết rõ mà.
Phải chạy, nhảy, co chân lại.

00:28:13.316 --> 00:28:15.860 align:center
Rồi phát ra
một âm thanh hèn nhát kiểu như…

00:28:22.951 --> 00:28:28.415 align:center
Nếu bạn không biết thì đó là
tiếng Đài Loan nghĩa là "ôi trời".

00:28:36.172 --> 00:28:39.050 align:center
Thỉnh thoảng
tôi cũng cố tỏ ra dũng cảm khi tắm.

00:28:39.134 --> 00:28:41.553 align:center
Ví dụ tôi không chờ nước nóng.

00:28:41.636 --> 00:28:42.762 align:center
Thậm chí không thử nước.

00:28:42.846 --> 00:28:47.183 align:center
Tôi bước thẳng vào luôn,
như một chiến binh.

00:28:49.936 --> 00:28:52.063 align:center
Khó lắm.

00:28:52.147 --> 00:28:55.567 align:center
Nếu muốn điên hơn nữa,
thậm chí đừng bật nước trước.

00:28:57.235 --> 00:28:58.403 align:center
Tối nay thử đi.

00:28:58.486 --> 00:29:00.822 align:center
Về nhà, cởi hết đồ ra,

00:29:00.905 --> 00:29:05.243 align:center
bước vào phòng tắm khô ráo, yên tĩnh.

00:29:06.786 --> 00:29:08.413 align:center
Cảm nhận sự căng thẳng đó.

00:29:09.622 --> 00:29:12.083 align:center
Nó khác lắm. Không hề trung tính đâu.

00:29:13.877 --> 00:29:16.629 align:center
Nhìn vào các tia nước trên vòi sen.

00:29:17.297 --> 00:29:19.507 align:center
Rồi tự tay mình,

00:29:19.591 --> 00:29:21.384 align:center
bật nước xối thẳng vào người.

00:29:24.679 --> 00:29:26.055 align:center
Đừng giật mình.

00:29:27.098 --> 00:29:28.391 align:center
Đừng che lại.

00:29:30.685 --> 00:29:31.519 align:center
Cứ dũng cảm.

00:29:31.603 --> 00:29:33.980 align:center
Khi lũ ma thấy bạn làm vậy,

00:29:35.440 --> 00:29:36.858 align:center
tụi nó mới sợ.

00:29:37.901 --> 00:29:40.487 align:center
Kẻ đi ám trở thành kẻ bị ám.

00:29:43.615 --> 00:29:47.786 align:center
Tụi nó kiểu: "Thằng này điên rồi,
tao không ở đây nữa đâu".

00:29:48.745 --> 00:29:50.079 align:center
Và họ bỏ đi.

00:29:50.789 --> 00:29:53.291 align:center
Và khi bạn cảm thấy
cái "linh khí" đó tan biến dần,

00:29:53.374 --> 00:29:55.919 align:center
bạn quay lại: "Hù".

00:30:03.551 --> 00:30:07.305 align:center
Ăn mừng những chiến thắng nhỏ
trong đời thôi mà.

00:30:07.388 --> 00:30:08.848 align:center
Tôi mới đạt được cột mốc mới.

00:30:08.932 --> 00:30:12.727 align:center
Tôi bắt đầu mua
bàn chải đánh răng theo lốc rồi.

00:30:14.145 --> 00:30:15.438 align:center
Chuyện đó mới với tôi lắm.

00:30:15.522 --> 00:30:19.025 align:center
Phần lớn cuộc đời, tôi sống kiểu
bàn chải này xong tới bàn chải khác.

00:30:19.567 --> 00:30:23.530 align:center
Không có dự phòng. Tôi toàn đi mua lẻ.

00:30:25.657 --> 00:30:27.033 align:center
Tôi có một cái

00:30:27.116 --> 00:30:29.077 align:center
và dùng cái đó cho tới khi

00:30:29.160 --> 00:30:31.955 align:center
không còn hai sợi lông nào
song song với nhau nữa.

00:30:33.206 --> 00:30:35.834 align:center
Rồi tôi vẫn tiếp tục dùng

00:30:35.917 --> 00:30:39.003 align:center
vì tôi tự thuyết phục bản thân rằng
chắc giờ nó còn hiệu quả hơn

00:30:39.087 --> 00:30:42.298 align:center
sau khi tôi làm cho nó xù lên như vậy.

00:30:43.424 --> 00:30:44.968 align:center
Mấy sợi lông đang mạnh lên đó.

00:30:45.844 --> 00:30:48.638 align:center
Sắp tới tôi sẽ cho nó
chuyển sang nhiệm vụ chà bếp.

00:30:52.684 --> 00:30:55.019 align:center
Mua lốc thì cảm giác rất an tâm.

00:30:55.103 --> 00:30:58.189 align:center
Biết rằng tối nay về nhà,

00:30:58.273 --> 00:31:01.651 align:center
nếu tôi muốn lấy một cái mới, tôi có sẵn.

00:31:01.734 --> 00:31:04.028 align:center
Nếu bạn qua chơi, tôi có sẵn.
Không vấn đề.

00:31:04.112 --> 00:31:06.406 align:center
Bạn có thể dẫn theo đến bốn người bạn.

00:31:08.908 --> 00:31:13.705 align:center
Và cái hay nhất của lốc nhiều cái
là bạn được chọn màu.

00:31:14.414 --> 00:31:15.540 align:center
Đó là cơ hội.

00:31:15.623 --> 00:31:18.126 align:center
Cứ từ từ, suy nghĩ có chủ đích,
tự hỏi bản thân.

00:31:18.209 --> 00:31:21.796 align:center
Màu nào mang lại
nguồn năng lượng mình cần lúc này?

00:31:22.797 --> 00:31:24.716 align:center
Màu xanh dương. Dịu dàng.

00:31:24.799 --> 00:31:27.010 align:center
Như cả đại dương bình yên.

00:31:27.802 --> 00:31:32.015 align:center
Màu đỏ. Ồ, màu này vui đó.
Nhưng hơi cay cay.

00:31:33.182 --> 00:31:34.976 align:center
Màu tím thì rất quyền lực.

00:31:35.059 --> 00:31:40.857 align:center
Tôi chỉ chọn bàn chải màu tím
khi tôi muốn viết lại câu chuyện đời mình.

00:31:42.233 --> 00:31:44.360 align:center
Đôi khi bạn không sống tốt nhất.

00:31:44.444 --> 00:31:47.238 align:center
Có thể bạn vừa đưa ra
một loạt quyết định tự hoại.

00:31:47.322 --> 00:31:52.076 align:center
Giờ bạn phải điều chỉnh hành vi
cho đúng với giá trị cốt lõi của mình.

00:31:53.119 --> 00:31:55.413 align:center
Vậy thì, bàn chải màu tím ơi, lên nào.

00:31:56.414 --> 00:31:57.999 align:center
Đi nào.

00:31:58.791 --> 00:32:03.171 align:center
Chúng ta còn mảng bám
và ác quỷ phải đánh bại.

00:32:07.216 --> 00:32:09.260 align:center
Tôi muốn trở thành người tốt hơn.

00:32:09.344 --> 00:32:12.472 align:center
Tôi đang cố mà. Tôi có mong muốn học hỏi.

00:32:12.555 --> 00:32:16.267 align:center
Chỉ là tôi không phải lúc nào
cũng làm tới nơi tới chốn.

00:32:16.351 --> 00:32:20.313 align:center
Đó là lý do máy tính của tôi
lúc nào cũng mở cả đống tab.

00:32:21.898 --> 00:32:26.778 align:center
Trên mạng có quá nhiều thứ
mà tôi cảm thấy mình có thể học được.

00:32:27.654 --> 00:32:31.032 align:center
Nhưng mà, không phải hôm nay.

00:32:32.408 --> 00:32:34.077 align:center
Để sau.

00:32:35.370 --> 00:32:37.497 align:center
Nhưng gửi tôi đường link đó nhé.

00:32:41.459 --> 00:32:44.879 align:center
Tôi muốn đường link đó.
Tôi sẽ mở một tab. Tôi có hệ thống.

00:32:45.630 --> 00:32:49.425 align:center
Bạn càng mở nhiều tab,
mấy cái tab đó càng nhỏ lại.

00:32:50.760 --> 00:32:51.886 align:center
Ban đầu là như thế.

00:32:51.970 --> 00:32:56.224 align:center
Rồi nó thành: "Ơ, không còn thông tin".

00:32:57.266 --> 00:33:00.770 align:center
Bạn chẳng biết tab đó là cái gì,
nhưng có rất nhiều cái như vậy.

00:33:02.146 --> 00:33:03.690 align:center
Và có chút xấu hổ ở đó.

00:33:03.773 --> 00:33:06.359 align:center
Nếu có cuộc họp,
bạn phải chia sẻ màn hình.

00:33:06.442 --> 00:33:08.528 align:center
Bạn không chia sẻ cái cửa sổ đó.

00:33:09.737 --> 00:33:11.155 align:center
Bạn mở cửa sổ mới.

00:33:11.239 --> 00:33:13.825 align:center
Giả vờ kiểu: "Mọi thứ đều ổn, sếp à".

00:33:15.243 --> 00:33:18.162 align:center
Ổn. Tôi ở đây vì các cổ đông".

00:33:21.791 --> 00:33:24.168 align:center
Cứ vài tháng,
trình duyệt lại muốn cập nhật.

00:33:24.252 --> 00:33:27.255 align:center
Bạn kiểu: "Khoan,
còn bộ sưu tập của tôi thì sao?"

00:33:29.090 --> 00:33:31.175 align:center
Trình duyệt nói:
"Đừng lo, tụi tôi lo được.

00:33:31.259 --> 00:33:35.138 align:center
Chúng tôi sẽ mở lại toàn bộ tab cho bạn.

00:33:35.221 --> 00:33:36.305 align:center
Nhưng nhiều lắm đấy.

00:33:36.389 --> 00:33:38.683 align:center
Nên dùng dấu trang đi".

00:33:40.768 --> 00:33:44.313 align:center
Rồi vài năm một lần,
máy tính sập hoàn toàn.

00:33:44.397 --> 00:33:47.692 align:center
Tất cả các tab biến mất mãi mãi.

00:33:47.775 --> 00:33:51.529 align:center
Cảm giác mất mát khiến bạn suy sụp.

00:33:52.030 --> 00:33:54.782 align:center
Nhưng rồi bạn nghĩ:
"Cuối cùng, mình tự do rồi.

00:33:56.451 --> 00:33:59.912 align:center
Cảm ơn vì đã làm điều
tôi không thể tự làm".

00:34:06.002 --> 00:34:08.171 align:center
Tôi thật sự không chắc mấy công nghệ này.

00:34:08.254 --> 00:34:10.590 align:center
Tôi không chắc nó giúp cuộc sống tốt hơn.

00:34:10.673 --> 00:34:14.677 align:center
Tôi biết nó khiến vài thứ
trong cuộc sống trở nên kỳ quặc.

00:34:15.303 --> 00:34:17.847 align:center
Ví dụ như gần đây tôi làm mất tai nghe.

00:34:17.930 --> 00:34:22.268 align:center
Tôi để quên đâu đó ngoài Atlantic City.
Tôi biết là không lấy lại được.

00:34:22.351 --> 00:34:24.979 align:center
Nhưng nhờ sức mạnh của công nghệ,

00:34:25.063 --> 00:34:27.190 align:center
tôi vẫn có thể theo dõi nó.

00:34:28.983 --> 00:34:32.695 align:center
Nếu muốn, tôi có thể biết ngay
bây giờ nó đang ở đâu.

00:34:33.738 --> 00:34:35.573 align:center
Thế không lành mạnh.

00:34:36.574 --> 00:34:39.452 align:center
Tôi biết nó sống ở đâu.
Tôi biết nó làm việc ở đâu.

00:34:39.535 --> 00:34:42.872 align:center
Tôi biết nó vẫn được sạc pin đều đặn.

00:34:43.790 --> 00:34:45.500 align:center
Nó đã bước tiếp rồi.

00:34:46.000 --> 00:34:47.794 align:center
Nó sống cuộc đời của nó. Tôi thì buồn.

00:34:47.877 --> 00:34:50.630 align:center
Có một nút "Quên thiết bị này", nhưng…

00:34:51.672 --> 00:34:53.382 align:center
tôi không muốn quên!

00:34:54.759 --> 00:34:58.387 align:center
Tôi không muốn buông bỏ.
Tôi đã mất em một lần rồi, cô gái à.

00:34:59.555 --> 00:35:02.892 align:center
Không thể tin được
em lại dễ dàng kết nối với người khác vậy.

00:35:08.314 --> 00:35:12.443 align:center
Tôi cố không quá dính mắc với đồ đạc,
với chủ nghĩa tiêu dùng, vật chất.

00:35:12.527 --> 00:35:15.113 align:center
Nhưng tôi vẫn cố chăm sóc
những thứ mình có.

00:35:15.196 --> 00:35:16.781 align:center
Ví dụ tôi mua cặp kính này,

00:35:16.864 --> 00:35:20.034 align:center
nên khi làm việc gì mang tính vận động
tôi sẽ đeo kính áp tròng.

00:35:20.118 --> 00:35:23.996 align:center
Như khi tôi đi chơi bóng rổ,
hoặc khi tôi đi câu lạc bộ thoát y.

00:35:26.958 --> 00:35:29.627 align:center
Vì nếu đeo kính đến câu lạc bộ thoát y,

00:35:29.710 --> 00:35:32.839 align:center
và ngồi gần sân khấu, có khả năng cao

00:35:32.922 --> 00:35:35.842 align:center
là vũ công sẽ tháo kính của bạn ra.

00:35:35.925 --> 00:35:38.553 align:center
Tôi bị thế hơn hai lần rồi.

00:35:41.055 --> 00:35:44.475 align:center
Nếu cô muốn đóng vai
"cô thủ thư quyến rũ", cứ tự nhiên.

00:35:44.559 --> 00:35:45.852 align:center
Tôi sẽ ủng hộ,

00:35:45.935 --> 00:35:49.021 align:center
nhưng tự mang đạo cụ của cô đi.

00:35:50.398 --> 00:35:51.649 align:center
Đây không phải đồ chơi.

00:35:51.732 --> 00:35:54.735 align:center
Đây là thiết bị y tế.

00:35:55.319 --> 00:35:58.072 align:center
Bình thường tôi chỉ để
mấy người đo kính xử lý nó thôi.

00:35:58.156 --> 00:36:02.243 align:center
Nhưng vì tối nay cô không mặc quần áo,
nên tôi bỏ qua vậy.

00:36:05.496 --> 00:36:09.292 align:center
Cô ấy tháo kính của tôi ra,
đeo thấp xuống trên sống mũi,

00:36:09.375 --> 00:36:11.711 align:center
và nhìn tôi đầy quyến rũ.

00:36:12.712 --> 00:36:14.297 align:center
Đáng lẽ là khoảnh khắc gợi cảm,

00:36:14.380 --> 00:36:17.133 align:center
nhưng không phải.
Vì tôi đang nheo mắt nhìn lại.

00:36:23.639 --> 00:36:25.933 align:center
"Hình như cô này có bốn đầu ti".

00:36:31.063 --> 00:36:33.691 align:center
Rồi cô ấy đổi chiến thuật.
Cô tháo kính ra,

00:36:33.774 --> 00:36:38.196 align:center
và cho cặp kính đi tham quan
cận cảnh cơ thể mình.

00:36:38.279 --> 00:36:42.825 align:center
Tôi kiểu:
"Ồ, nhìn có vẻ vui lắm cho cặp kính".

00:36:44.368 --> 00:36:47.205 align:center
Nhưng tôi không thấy được
những gì kính thấy.

00:36:47.705 --> 00:36:51.792 align:center
Nó đâu có kết nối Bluetooth
với thuỳ chẩm của tôi đâu.

00:36:57.089 --> 00:36:59.008 align:center
Cuối cùng, tôi lấy lại kính.

00:36:59.091 --> 00:37:02.136 align:center
Và dĩ nhiên tròng kính lem nhem hết rồi.

00:37:02.637 --> 00:37:05.306 align:center
Trên tròng kính toàn dấu ngực.

00:37:05.890 --> 00:37:10.603 align:center
Cũng là một kiểu "dấu ấn cá nhân",
nhưng tôi đâu có hứng với khoa học pháp y.

00:37:11.604 --> 00:37:13.314 align:center
Tôi không mang khăn lau kính.

00:37:13.397 --> 00:37:17.818 align:center
Thế là tôi phải xem hết cả buổi diễn
trong độ phân giải thấp.

00:37:24.283 --> 00:37:26.494 align:center
Tôi phải tạm nghỉ lưu diễn.

00:37:26.577 --> 00:37:30.665 align:center
Tôi phải về nhà ở LA
để làm một chút nghĩa vụ bồi thẩm.

00:37:31.165 --> 00:37:33.334 align:center
Tôi không hề muốn được chọn.

00:37:33.417 --> 00:37:37.338 align:center
Nhưng tôi lại được gọi ngay vòng đầu.
Lựa chọn đầu tiên luôn.

00:37:38.172 --> 00:37:41.092 align:center
Lúc đầu tôi còn tự hào,
rồi sau đó bắt đầu lo.

00:37:41.175 --> 00:37:45.263 align:center
Tôi kiểu: "Nếu tôi là lựa chọn đầu
thì đội này chắc chả qua nổi vòng loại".

00:37:47.098 --> 00:37:49.934 align:center
Chúng tôi làm hết quy trình chọn người,
coi như xong rồi.

00:37:50.017 --> 00:37:53.062 align:center
Phút cuối, bồi thẩm viên số ba giơ tay.
Anh ta muốn rút.

00:37:53.145 --> 00:37:55.648 align:center
Anh nói: "Thưa thẩm phán,
tôi đang nộp đơn xin việc.

00:37:55.731 --> 00:37:58.067 align:center
Tuần sau có thể tôi có phỏng vấn".

00:37:58.150 --> 00:38:00.278 align:center
Thẩm phán nhìn anh ta một cái,

00:38:00.361 --> 00:38:04.115 align:center
rồi quyết định
anh ta vẫn phải ở lại bồi thẩm đoàn.

00:38:04.699 --> 00:38:06.701 align:center
Vì thẩm phán thì phải phán.

00:38:07.326 --> 00:38:11.455 align:center
Dựa trên những gì bà thấy,
bà kiểu: "Anh không kiếm được việc đâu".

00:38:12.707 --> 00:38:15.334 align:center
Bà xem anh ta là không thể tuyển dụng.

00:38:15.835 --> 00:38:18.629 align:center
Rồi bà cho anh ta làm đồng nghiệp với tôi.

00:38:20.464 --> 00:38:22.425 align:center
Lúc đó tôi nghi ngờ cả hệ thống.

00:38:22.508 --> 00:38:25.177 align:center
Trên lý thuyết,
bồi thẩm đoàn là một ý tưởng rất cao đẹp,

00:38:25.261 --> 00:38:28.514 align:center
nhưng ngoài đời thật nó lại rất tuỳ tiện.

00:38:28.597 --> 00:38:32.935 align:center
Chính phủ nói: "Ê, rảnh không?

00:38:35.021 --> 00:38:37.273 align:center
Đến trung tâm đi. Ngoài kia có vụ việc

00:38:37.356 --> 00:38:40.985 align:center
mà bạn không hề có kinh nghiệm,

00:38:41.610 --> 00:38:44.030 align:center
không có chuyên môn,
cũng chẳng có hứng thú gì.

00:38:44.113 --> 00:38:46.490 align:center
nhưng tụi tôi sẽ cho
hai bên cực kỳ thiên vị

00:38:46.574 --> 00:38:51.454 align:center
tranh luận hoàn toàn trái ngược nhau
để chứng minh họ đúng.

00:38:51.537 --> 00:38:54.749 align:center
Rồi bạn nói cho tụi tôi
sự thật thật sự là gì.

00:38:56.876 --> 00:38:58.210 align:center
Bạn làm được mà".

00:39:03.090 --> 00:39:07.970 align:center
Áp lực ghê gớm luôn đó.

00:39:08.054 --> 00:39:09.513 align:center
Toà án là nơi khá thiêng liêng,

00:39:09.597 --> 00:39:12.808 align:center
về lý thuyết, đó là nơi có thể sửa chữa
những sai trái trong quá khứ.

00:39:12.892 --> 00:39:16.187 align:center
Mọi người ăn mặc đúng với không khí đó.
Thẩm phán mặc áo choàng,

00:39:16.270 --> 00:39:18.189 align:center
luật sư mặc những bộ vest may đo chỉnh tề.

00:39:18.272 --> 00:39:21.901 align:center
Đó là sự kiện rất trang trọng.
trừ bồi thẩm đoàn.

00:39:23.194 --> 00:39:27.865 align:center
Bồi thẩm đoàn thì nhìn như
chẳng hề quan tâm đến kết quả.

00:39:28.824 --> 00:39:31.285 align:center
Chúng tôi ăn mặc như vừa bị làm phiền,

00:39:31.369 --> 00:39:35.790 align:center
và muốn toà biết rằng
thời điểm này không hề tiện chút nào.

00:39:41.045 --> 00:39:43.631 align:center
Chúng tôi làm việc cũng không tốt lắm.

00:39:44.548 --> 00:39:46.634 align:center
Phiên toà kéo dài ba tuần,

00:39:46.717 --> 00:39:49.553 align:center
mà không ai ghi chép gì cả.

00:39:50.679 --> 00:39:54.350 align:center
Không một dòng.
Ai cũng kiểu: "Chắc mình nhớ mà".

00:39:56.727 --> 00:39:59.688 align:center
Đến lúc vào phòng nghị án,
chúng tôi chẳng có gì trong tay.

00:39:59.772 --> 00:40:01.941 align:center
Chúng tôi chỉ dựa vào cảm giác.

00:40:03.275 --> 00:40:05.778 align:center
Chúng tôi kiểu: "Tôi không biết…

00:40:07.738 --> 00:40:09.281 align:center
Chắc là có tội?"

00:40:11.951 --> 00:40:13.702 align:center
Nghe thì kinh khủng, nhưng bình tĩnh.

00:40:13.786 --> 00:40:16.872 align:center
Không ai có nguy cơ mất mạng.
Đó là vụ kiện dân sự.

00:40:16.956 --> 00:40:20.459 align:center
Một công ty Mỹ kiện một công ty Canada.

00:40:20.543 --> 00:40:22.628 align:center
Thế là chúng tôi chọn đội nhà thôi.

00:40:24.588 --> 00:40:27.216 align:center
Cho khán giả cái họ muốn. Đi thôi.

00:40:28.884 --> 00:40:30.636 align:center
Cuộc thảo luận cực kỳ ngắn.

00:40:30.719 --> 00:40:32.763 align:center
Chúng tôi vào phòng lúc 9:00 sáng.

00:40:32.847 --> 00:40:35.015 align:center
Đến 9:10 là xong.

00:40:36.434 --> 00:40:39.979 align:center
Vấn đề là, trong phiên toà,
mỗi người tự lo bữa trưa,

00:40:40.062 --> 00:40:42.565 align:center
nhưng khi nghị án chúng tôi mới biết rằng

00:40:43.149 --> 00:40:46.527 align:center
nếu làm việc tới 12 giờ,
thì toà sẽ đãi ăn trưa.

00:40:47.069 --> 00:40:49.738 align:center
Thế là cả bồi thẩm đoàn
thống nhất với nhau.

00:40:49.822 --> 00:40:53.534 align:center
Chúng tôi bảo:
"Này, khoan nộp phán quyết.

00:40:54.743 --> 00:40:59.457 align:center
Từ từ đã. Công lý sẽ được thực thi
khi sandwich gà tây được mang ra".

00:41:00.458 --> 00:41:02.501 align:center
Sandwich tới thì công lý tới.

00:41:03.919 --> 00:41:08.132 align:center
Chúng tôi giữ lại phán quyết thêm ba tiếng

00:41:08.215 --> 00:41:10.426 align:center
chỉ để được ăn miễn phí.

00:41:10.509 --> 00:41:14.847 align:center
Và mấy cái sandwich đó
tầm thường kinh khủng.

00:41:16.390 --> 00:41:17.558 align:center
Không đáng đợi.

00:41:17.641 --> 00:41:20.478 align:center
Thậm chí không đáng lượng calo.

00:41:20.561 --> 00:41:26.734 align:center
Là bồi thẩm đoàn, chúng tôi thể hiện
khả năng phán đoán kém tới tận phút cuối.

00:41:27.234 --> 00:41:28.861 align:center
Chúng tôi nhận được thứ xứng đáng.

00:41:28.944 --> 00:41:30.946 align:center
Hệ thống vận hành hoàn hảo mà.

00:41:38.913 --> 00:41:43.292 align:center
Khi lớn tuổi hơn, tôi nhận ra
mình bắt đầu tìm về thiên nhiên nhiều hơn.

00:41:43.375 --> 00:41:46.754 align:center
Đó là nơi tôi tìm thấy
sự bình yên và niềm vui những ngày này.

00:41:46.837 --> 00:41:50.883 align:center
Ngay cả mấy buổi tiệc tùng của tôi
giờ cũng rất ngoài trời.

00:41:50.966 --> 00:41:53.677 align:center
Tôi vừa đi hai tiệc độc thân kiểu đó.

00:41:53.761 --> 00:41:57.848 align:center
Chuyến đầu là tiệc của bạn tôi, Luis.
Chúng tôi đến Costa Rica.

00:41:58.474 --> 00:41:59.934 align:center
Rất nhiệt đới.

00:42:00.017 --> 00:42:01.894 align:center
Rất nhiều hoạt động dưới nước.

00:42:01.977 --> 00:42:04.313 align:center
Chúng tôi thường xuyên bị ướt.

00:42:05.231 --> 00:42:09.485 align:center
Mười lăm gã đàn ông ngoài bốn mươi

00:42:09.568 --> 00:42:12.988 align:center
mặc quần bơi rộng thùng thình.

00:42:14.823 --> 00:42:18.118 align:center
Tôi thấy khe mông của tất cả bạn mình.

00:42:20.037 --> 00:42:22.289 align:center
Đó không phải lựa chọn của tôi.

00:42:23.332 --> 00:42:27.795 align:center
Khi ở rìa tầm nhìn bạn nghi ngờ là
có một cái khe mông xuất hiện,

00:42:28.629 --> 00:42:33.300 align:center
gần như không thể tiếp tục
sống bình thường được nữa.

00:42:33.968 --> 00:42:36.762 align:center
Bạn buộc phải xác nhận: "Khoan đã.

00:42:41.350 --> 00:42:43.352 align:center
Mình đâu có muốn làm chuyện này".

00:42:46.188 --> 00:42:48.190 align:center
Bởi vì khe mông có lực hút.

00:42:49.483 --> 00:42:52.736 align:center
Khe mông giống như
một dạng "khe ngực giả".

00:42:54.071 --> 00:42:59.034 align:center
Nó thu hút sự chú ý
bằng sức mạnh của sự bắt chước.

00:43:00.411 --> 00:43:03.831 align:center
Mắt bạn tự nhiên bị kéo về phía
cái bóng tối đang dần hiện ra đó.

00:43:03.914 --> 00:43:07.418 align:center
"Bí ẩn gì đây
mà não mình muốn giải mã vậy?"

00:43:09.336 --> 00:43:11.630 align:center
Đó không phải lựa chọn của bạn.
Đó là bản năng.

00:43:11.714 --> 00:43:13.841 align:center
Đó là dopamine hay gì đó.

00:43:14.592 --> 00:43:16.260 align:center
Nó rất mạnh mẽ.

00:43:16.343 --> 00:43:21.390 align:center
Cũng giống nguyên lý
khi người ta thiết kế vườn bách thảo.

00:43:21.890 --> 00:43:25.311 align:center
Họ luôn làm con đường quanh co

00:43:25.394 --> 00:43:26.854 align:center
để bạn tò mò.

00:43:26.937 --> 00:43:29.940 align:center
"Sau khúc cua kia là gì nhỉ?

00:43:31.150 --> 00:43:33.193 align:center
Tôi cũng muốn biết".

00:43:33.944 --> 00:43:35.863 align:center
Đôi khi bạn rẽ theo khúc quanh

00:43:35.946 --> 00:43:39.992 align:center
và nó dẫn bạn tới
một luống hoa thu hải đường rất đẹp.

00:43:40.075 --> 00:43:42.995 align:center
Nhưng có lúc
nó dẫn tới mông của thằng bạn bạn.

00:43:45.331 --> 00:43:47.708 align:center
"Tôi không nên vào vườn đó.

00:43:48.542 --> 00:43:51.295 align:center
Đó là khu vực chỉ dành cho nhân viên".

00:43:57.926 --> 00:44:02.306 align:center
Chuyến tiệc ngoài trời thứ hai tôi đi
thực ra là một chuyến đi phượt.

00:44:02.389 --> 00:44:05.059 align:center
Không phải ở nhà nghỉ,
mà là vào vùng hoang dã.

00:44:05.142 --> 00:44:07.895 align:center
Có ai từng đi phượt như thế không?

00:44:09.188 --> 00:44:12.858 align:center
Một ít thôi. Ừ, vậy là đúng số lượng rồi.

00:44:13.692 --> 00:44:15.653 align:center
Chừng đó là hợp lý,

00:44:15.736 --> 00:44:18.572 align:center
vì chúng ta đâu còn cần sống như vậy nữa.

00:44:21.033 --> 00:44:23.327 align:center
Đó là một lựa chọn điên rồ.

00:44:24.870 --> 00:44:26.038 align:center
Rất căng thẳng.

00:44:26.121 --> 00:44:29.291 align:center
Nó không giống cắm trại đâu.
Tôi cắm trại nhiều rồi. Vui lắm.

00:44:29.375 --> 00:44:32.795 align:center
Cắm trại thì bạn lái xe tới khu cắm trại.

00:44:33.545 --> 00:44:34.713 align:center
Bạn cắm trại.

00:44:35.422 --> 00:44:40.302 align:center
Đi phượt thì khác. Bạn lái xe
tới nơi không phải khu cắm trại.

00:44:41.095 --> 00:44:43.555 align:center
Bạn tấp xe vào lề đường cao tốc.
Lôi hết đồ ra.

00:44:43.639 --> 00:44:46.141 align:center
Đeo tất cả lên lưng.
Rồi nói: "Cảm ơn nhé, xe.

00:44:46.225 --> 00:44:48.018 align:center
Từ đây để tôi lo.

00:44:49.770 --> 00:44:54.024 align:center
Trong 42 km tiếp theo,
tôi sẽ giả vờ mình là ô tô.

00:44:55.776 --> 00:44:58.654 align:center
Tôi là xe địa hình. Tôi là Subaru".

00:45:04.993 --> 00:45:08.163 align:center
Tôi thậm chí chưa từng
đeo mấy cái ba lô đó.

00:45:08.247 --> 00:45:10.374 align:center
Tôi chưa từng sở hữu hay đeo cái nào.

00:45:10.457 --> 00:45:13.794 align:center
Chúng to quá. Ngay từ nhỏ,
tôi đã không thích cái mẫu mã.

00:45:13.877 --> 00:45:18.465 align:center
Tôi luôn cảm thấy tỷ lệ bị sai.
Túi thì quá to so với con người.

00:45:19.258 --> 00:45:21.260 align:center
Tôi là kiểu đứa trẻ JanSport cơ bản thôi.

00:45:21.343 --> 00:45:25.139 align:center
Với tôi, ba lô nên chỉ
từ đây tới đây thôi.

00:45:25.806 --> 00:45:28.183 align:center
Tôi không thích ba lô to đến mức

00:45:28.267 --> 00:45:31.895 align:center
cao hơn cả đầu bạn.

00:45:32.730 --> 00:45:34.648 align:center
Tôi kiểu: "Này!

00:45:35.899 --> 00:45:38.652 align:center
Ê, làm gì vậy? Mày là ba lô đúng không?

00:45:39.361 --> 00:45:41.864 align:center
Vậy thì lùi lại đi".

00:45:47.035 --> 00:45:50.497 align:center
Bạn tôi lên kế hoạch chuyến đi này
cho tiệc độc thân của anh ấy.

00:45:50.581 --> 00:45:54.001 align:center
Không truyền thống lắm.
Tôi biết anh ấy là người tâm linh.

00:45:54.084 --> 00:45:56.170 align:center
Khi anh ấy bảo muốn làm gì đó khác biệt,

00:45:56.253 --> 00:45:59.590 align:center
tôi kiểu: "Ừ, được thôi.
Không nhậu nhẹt, không vũ nữ thoát y".

00:45:59.673 --> 00:46:03.218 align:center
Anh ấy nói: "Ừ,
cũng không có chỗ trú, không điện".

00:46:06.013 --> 00:46:07.765 align:center
Kiểu như: "Tiệc tùng đi!

00:46:07.848 --> 00:46:11.143 align:center
Nhưng đồng thời tránh luôn
cả niềm vui lẫn sự thoải mái".

00:46:14.396 --> 00:46:16.648 align:center
Không ai khác đến cả.

00:46:17.566 --> 00:46:20.736 align:center
Tiệc độc thân chỉ có tôi và anh ấy.

00:46:22.362 --> 00:46:25.157 align:center
hai thằng lang thang trong rừng bốn ngày,

00:46:25.240 --> 00:46:28.786 align:center
kiểm tra ve toàn thân cho nhau mỗi đêm.

00:46:31.622 --> 00:46:34.041 align:center
Tự nhiên lại lãng mạn ngoài ý muốn.

00:46:36.293 --> 00:46:37.878 align:center
Nhưng câu hỏi là,

00:46:37.961 --> 00:46:42.216 align:center
nếu có thêm mấy ông nữa
thì bữa tiệc có bớt "gay" hơn không?

00:46:45.052 --> 00:46:48.680 align:center
Tôi không biết. Tôi không nghĩ
có công thức để giải bài này.

00:46:56.188 --> 00:47:00.567 align:center
Chúng tôi đi một con đường mòn dọc bờ biển
phía Bắc California,

00:47:00.651 --> 00:47:02.611 align:center
và nó rất đẹp.

00:47:02.694 --> 00:47:04.655 align:center
Nhiều lần trong hành trình,

00:47:04.738 --> 00:47:08.617 align:center
tôi đứng trên vách đá
nhìn xuống đại dương,

00:47:08.700 --> 00:47:10.285 align:center
choáng ngợp bởi vẻ đẹp đó.

00:47:10.369 --> 00:47:14.790 align:center
Tôi nói với thằng bạn:
"Cảm ơn anh đã lên kế hoạch hết.

00:47:14.873 --> 00:47:17.084 align:center
Cảm giác như trải nghiệm
cả đời mới có một lần,

00:47:17.167 --> 00:47:19.586 align:center
vì chắc tôi không bao giờ làm lại nữa".

00:47:21.421 --> 00:47:25.425 align:center
Ổng nói: "Cũng mừng là anh tới được,
không thì tôi phải đi một mình".

00:47:26.051 --> 00:47:28.220 align:center
Hai đứa cứ đứng đó im lặng,

00:47:28.303 --> 00:47:31.932 align:center
cố gắng cảm nhận hết
sự hùng vĩ xung quanh.

00:47:32.558 --> 00:47:36.186 align:center
Rồi trong đầu tôi chợt nghĩ:
"Mình có thể giết gã này bây giờ.

00:47:39.147 --> 00:47:40.607 align:center
Mình không muốn.

00:47:41.233 --> 00:47:45.612 align:center
Nhưng nếu có làm,
thì đây là thời điểm hoàn hảo".

00:47:47.614 --> 00:47:51.577 align:center
Tôi không muốn làm hại ai cả.
Nhưng tôi rất thích cơ hội.

00:47:55.998 --> 00:47:58.709 align:center
Có gì đó khi ở giữa thiên nhiên
khiến tôi thấy rất bình yên,

00:47:58.792 --> 00:48:00.711 align:center
rất kết nối với vũ trụ.

00:48:00.794 --> 00:48:03.005 align:center
Nó khiến bạn suy ngẫm
về những câu hỏi sâu sắc,

00:48:03.088 --> 00:48:06.174 align:center
như "Mình có phải kẻ giết người không?"

00:48:13.098 --> 00:48:15.559 align:center
Bốn ngày trong rừng là đủ

00:48:15.642 --> 00:48:19.688 align:center
để thay đổi góc nhìn của tôi.

00:48:19.771 --> 00:48:21.982 align:center
Khi quay lại cuộc sống bình thường,

00:48:22.065 --> 00:48:26.069 align:center
tôi không thể tin được
chúng ta đang sống sướng đến mức nào.

00:48:26.153 --> 00:48:28.155 align:center
Những thứ cơ bản thôi.

00:48:28.238 --> 00:48:29.948 align:center
Thùng rác.

00:48:30.824 --> 00:48:32.951 align:center
Thử sống bốn ngày không có thùng rác đi,

00:48:33.035 --> 00:48:35.913 align:center
bạn sẽ nhận ra
đó là một phát minh kỳ diệu.

00:48:36.705 --> 00:48:39.708 align:center
Bạn muốn bỏ gì vào đó cũng được.
Bất cứ thứ gì.

00:48:39.791 --> 00:48:42.711 align:center
Đó không còn là trách nhiệm của bạn nữa.

00:48:43.378 --> 00:48:46.173 align:center
Không, đó là vấn đề của xã hội.

00:48:46.757 --> 00:48:48.508 align:center
Bạn không phải lo về nó.

00:48:48.592 --> 00:48:50.886 align:center
Cháu chắt của bạn sẽ giải quyết thôi.

00:48:54.681 --> 00:48:55.933 align:center
Tôi như trẻ con.

00:48:56.016 --> 00:48:59.061 align:center
Tôi không thể chờ được
để đi ị trong nhà vệ sinh.

00:49:00.687 --> 00:49:03.565 align:center
Cái bồn cầu đúng là một đặc ân.

00:49:03.649 --> 00:49:07.444 align:center
Chúng tôi ở ngoài đó bốn ngày,
chỉ toàn đào hố.

00:49:08.528 --> 00:49:10.113 align:center
Một mẹo nhanh nè.

00:49:10.197 --> 00:49:12.282 align:center
Nếu bạn đi phượt,

00:49:12.866 --> 00:49:16.078 align:center
hãy đào hố từ đêm hôm trước.

00:49:18.747 --> 00:49:20.290 align:center
Nghĩ xa một chút.

00:49:21.083 --> 00:49:22.167 align:center
Đào sau bữa tối,

00:49:22.250 --> 00:49:25.128 align:center
khi bạn đã chuẩn bị "khai hoả" rồi.

00:49:27.798 --> 00:49:31.802 align:center
Bạn không muốn đào hố ngay lúc đó đâu.

00:49:33.512 --> 00:49:38.392 align:center
Không muốn đào hố khi đang bị áp lực.

00:49:40.978 --> 00:49:43.021 align:center
Lúc đó sẽ không đẹp đâu.

00:49:43.647 --> 00:49:46.817 align:center
Ngày thứ hai tôi thức dậy
với một tình huống khẩn cấp.

00:49:47.317 --> 00:49:49.861 align:center
Tôi phải đi ngay.
Tôi chộp cái xẻng chạy ra ngoài.

00:49:49.945 --> 00:49:52.030 align:center
Tôi suy nghĩ không rõ ràng nữa.
Tôi rẽ sai chỗ.

00:49:52.114 --> 00:49:55.951 align:center
Cuối cùng tôi đứng trên
một mảng đất cứng như đá.

00:49:57.285 --> 00:49:59.746 align:center
Không đào xuống được.

00:50:00.956 --> 00:50:02.082 align:center
Tôi tuyệt vọng.

00:50:02.165 --> 00:50:06.712 align:center
Tôi kiểu: "Chắc phải xử lý xong trước,
rồi chôn cái xác sau".

00:50:07.713 --> 00:50:08.755 align:center
Cũng hợp lý.

00:50:08.839 --> 00:50:12.259 align:center
Giờ bạn biết kích thước cái xác đó.

00:50:13.468 --> 00:50:15.887 align:center
Khi đào trước, bạn phải ước lượng.

00:50:15.971 --> 00:50:20.225 align:center
Tự hỏi bản thân:
"Mắt mình có to hơn mông mình không?"

00:50:26.106 --> 00:50:28.358 align:center
Cái hố đầu tiên của tôi,

00:50:28.442 --> 00:50:30.360 align:center
không đủ sâu.

00:50:32.654 --> 00:50:34.448 align:center
Tôi cố chôn nó lại cuối cùng.

00:50:34.531 --> 00:50:36.366 align:center
Nó thành một cái gò nhỏ.

00:50:38.452 --> 00:50:42.164 align:center
Người ta bảo đừng để lại dấu vết.
Còn tôi thì thay đổi luôn địa hình.

00:50:43.582 --> 00:50:46.334 align:center
Giờ họ phải cập nhật lại
bản đồ địa hình ngoằn ngoèo đó.

00:50:54.176 --> 00:50:57.846 align:center
Đó là một chuyến đi đáng nhớ.
Chúng tôi thấy nhiều động vật hoang dã.

00:50:57.929 --> 00:51:02.893 align:center
Một trong những thứ ấn tượng nhất
là một con gấu đen trưởng thành.

00:51:03.602 --> 00:51:04.895 align:center
Khi chúng tôi gặp nó,

00:51:04.978 --> 00:51:08.356 align:center
nó đang lao thẳng lên
một sườn dốc rất đứng.

00:51:08.440 --> 00:51:11.943 align:center
Và khi tôi thấy sức mạnh
kết hợp với tốc độ đó,

00:51:12.527 --> 00:51:14.029 align:center
tôi sụp đổ luôn.

00:51:14.529 --> 00:51:15.739 align:center
Vì tôi có một kế hoạch.

00:51:15.822 --> 00:51:18.825 align:center
Tôi tự nhủ, nếu phải chạy khỏi gấu,

00:51:18.909 --> 00:51:21.745 align:center
tôi sẽ giả vờ rẽ trái, rồi sang phải.

00:51:23.789 --> 00:51:27.918 align:center
Rồi tôi thấy con gấu leo dốc nhanh vãi,
tôi nhận ra kế hoạch đó không thực tế.

00:51:29.419 --> 00:51:32.672 align:center
Tôi sẽ vờ rẽ trái rồi chết thật.

00:51:34.591 --> 00:51:36.635 align:center
Nếu tôi bị gấu tấn công,

00:51:36.718 --> 00:51:39.554 align:center
chắc tôi phải sống trọn khoảnh khắc thôi.

00:51:40.263 --> 00:51:44.101 align:center
Nhỉ? Học cách chấp nhận
những thứ mình không thể thay đổi.

00:51:44.184 --> 00:51:46.061 align:center
Hít vào, thở ra.

00:51:46.144 --> 00:51:50.148 align:center
"Chuyện gì đang xảy ra?
Trời, mình ngon quá.

00:51:51.149 --> 00:51:55.112 align:center
Nó đang xé xác mình.
Mình ngon quá để ở trong rừng.

00:51:56.321 --> 00:51:58.490 align:center
À, mày đang hơi khó nhai thịt đùi.

00:51:58.573 --> 00:52:01.827 align:center
Ừ, cơ đùi tao hơi căng
vì đi bộ đường dài đó, gấu à.

00:52:02.744 --> 00:52:05.497 align:center
Xin lỗi nha,
mày nên bắt tao tuần trước ở nhà.

00:52:05.580 --> 00:52:07.541 align:center
Lúc đó thịt tao mềm lắm".

00:52:12.003 --> 00:52:14.714 align:center
Ngày đầu tiên, chúng tôi đi bộ 13 km.

00:52:16.007 --> 00:52:18.218 align:center
Đã vào khá sâu trong lãnh địa của gấu rồi.

00:52:18.301 --> 00:52:19.970 align:center
Không còn sóng điện thoại.

00:52:20.053 --> 00:52:23.306 align:center
Đến tối, trời tối đen,
không thấy bàn tay mình.

00:52:23.390 --> 00:52:26.268 align:center
Và tôi nhớ chúng tôi chui vào lều

00:52:27.185 --> 00:52:30.981 align:center
rồi kéo khoá lại. Tôi kiểu: "Kéo.

00:52:34.234 --> 00:52:36.736 align:center
Chắc vậy là an toàn rồi.

00:52:40.490 --> 00:52:44.119 align:center
Giờ hai đứa mình
có thể ngất xỉu tám tiếng không?

00:52:47.372 --> 00:52:49.082 align:center
Vì ta ở trong lều rồi.

00:52:50.417 --> 00:52:54.713 align:center
Giờ là bên trong lều rồi.
Tôi kéo khoá lên tận trên cùng.

00:52:55.297 --> 00:52:58.758 align:center
Biến lớp vải dù
thành một lớp lá chắn năng lượng.

00:53:00.802 --> 00:53:04.055 align:center
Nếu tụi mình không thấy gấu,
thì sao nó biết tụi mình ở trong đây?

00:53:06.099 --> 00:53:08.310 align:center
Được rồi, gấu, đi ngủ đi.

00:53:08.393 --> 00:53:11.396 align:center
Nghe thấy tiếng khoá kéo rồi đấy.
Đến giờ đi ngủ, chúc ngủ ngon".

00:53:15.192 --> 00:53:16.610 align:center
Tôi thấy nguy hiểm hơn

00:53:16.693 --> 00:53:19.946 align:center
vì túi ngủ của tôi ngay cạnh cửa lều.

00:53:20.447 --> 00:53:21.448 align:center
Nhưng rồi tôi nghĩ:

00:53:21.531 --> 00:53:25.327 align:center
"Con gấu chắc không dùng cửa chính đâu.

00:53:26.995 --> 00:53:29.956 align:center
Nó sẽ xông vào như Kool-Aid Man".

00:53:31.791 --> 00:53:36.171 align:center
Nhưng còn đáng sợ hơn
nếu con gấu thật sự dùng khoá kéo.

00:53:50.810 --> 00:53:51.853 align:center
Cái đó mới đáng sợ.

00:53:51.937 --> 00:53:54.898 align:center
Mỗi lần tôi diễn tới đoạn đó,
tôi nổi da gà luôn.

00:53:57.275 --> 00:53:58.485 align:center
Chúng ta…

00:54:01.821 --> 00:54:04.366 align:center
Cảm ơn.
Chương trình còn một chút thời gian,

00:54:04.449 --> 00:54:07.911 align:center
nhưng tôi muốn tranh thủ
cảm ơn mọi người đã có mặt ở đây.

00:54:07.994 --> 00:54:09.788 align:center
Cảm ơn vì đã đến.

00:54:19.714 --> 00:54:20.882 align:center
Tôi…

00:54:22.092 --> 00:54:25.095 align:center
Cảm ơn vì mọi người đã tới.
Tôi không xem nhẹ điều này chút nào.

00:54:25.178 --> 00:54:27.555 align:center
Tôi đã diễn hài độc thoại 23 năm rồi,

00:54:27.639 --> 00:54:31.893 align:center
và đây là tour lớn đầu tiên của tôi
và chúng tôi bán hết vé.

00:54:33.812 --> 00:54:35.480 align:center
Thật điên rồ.

00:54:37.524 --> 00:54:39.025 align:center
Đó là giấc mơ thành sự thật.

00:54:39.109 --> 00:54:42.028 align:center
Nhưng nói thật, mục tiêu ban đầu của tôi

00:54:42.112 --> 00:54:43.780 align:center
chỉ là trau dồi nghề thôi.

00:54:43.863 --> 00:54:47.909 align:center
Tôi chỉ muốn giỏi hơn
và hy vọng tìm được khán giả của mình.

00:54:47.993 --> 00:54:50.328 align:center
Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ sâu
điều đó nghĩa là gì.

00:54:50.412 --> 00:54:51.496 align:center
Vì giờ tôi nhận ra,

00:54:51.579 --> 00:54:55.959 align:center
mỗi diễn viên hài
thu hút một nhóm khán giả khác nhau.

00:54:56.042 --> 00:54:58.586 align:center
Tôi đang dần hiểu
khán giả của mình thế nào.

00:54:58.670 --> 00:55:02.799 align:center
Vì khi hỏi thăm những người làm ở nhà hát,
như người soát vé,

00:55:02.882 --> 00:55:05.552 align:center
họ luôn nói rằng
họ thích khán giả của tôi,

00:55:05.635 --> 00:55:09.806 align:center
vì mọi người thường đến để vui vẻ,
nhưng không quá đà.

00:55:10.890 --> 00:55:13.560 align:center
Rất ít người bị đuổi
khỏi buổi diễn của tôi.

00:55:13.643 --> 00:55:16.313 align:center
Ngay cả ở Philadelphia cũng rất yên bình.

00:55:18.523 --> 00:55:19.816 align:center
Rất bình yên.

00:55:22.027 --> 00:55:23.320 align:center
Vì mọi người rất tử tế.

00:55:23.403 --> 00:55:25.822 align:center
Các bạn tôn trọng bản thân và người khác.

00:55:25.905 --> 00:55:28.366 align:center
Và các bạn chỉ muốn đi ngủ sớm.

00:55:30.118 --> 00:55:31.202 align:center
Tôi hiểu mà.

00:55:31.286 --> 00:55:33.747 align:center
Nói thật là tôi cũng tự hào về mọi người.

00:55:35.123 --> 00:55:40.128 align:center
Tôi biết tối nay về nhà là các bạn có cả
một nghi thức một tiếng đồng hồ chờ sẵn.

00:55:41.087 --> 00:55:44.174 align:center
Có nhiều thứ phải làm.
Nào là pha trà hoa cúc,

00:55:44.257 --> 00:55:50.513 align:center
nào là tắm nước nóng, chăm sóc da,
mát-xa dẫn lưu bạch huyết.

00:55:50.597 --> 00:55:54.642 align:center
Thiền, rồi đọc tiếp cuốn sách
đã đọc dở mấy tháng nay.

00:55:54.726 --> 00:55:56.311 align:center
Nhiều lắm.

00:55:58.480 --> 00:56:01.191 align:center
Tôi rất biết ơn
vì các bạn là khán giả của tôi

00:56:01.274 --> 00:56:03.651 align:center
vì các bạn luôn sống tử tế, lành mạnh.

00:56:03.735 --> 00:56:06.988 align:center
Tôi cũng muốn đáp lại
sự ủng hộ và thiện chí của các bạn

00:56:07.072 --> 00:56:09.783 align:center
bằng một chút thành thật.

00:56:11.242 --> 00:56:14.788 align:center
Tôi nghĩ mình nợ các bạn điều này.
Tôi chỉ muốn thú nhận.

00:56:14.871 --> 00:56:16.498 align:center
Tôi có một chiếc răng giả.

00:56:19.042 --> 00:56:21.002 align:center
Ngay chính giữa phía trước.

00:56:21.086 --> 00:56:25.090 align:center
Vậy là các bạn đã bị lừa 56 phút rồi.

00:56:27.258 --> 00:56:28.093 align:center
Đây là răng sứ.

00:56:28.176 --> 00:56:30.261 align:center
Tất cả là răng thật trừ cái răng sứ này.

00:56:30.345 --> 00:56:33.014 align:center
Nếu bạn là nha sĩ, thì là răng số tám.

00:56:34.891 --> 00:56:38.353 align:center
Tôi làm gãy răng đó nhiều năm trước.
Đó là giai đoạn khác của cuộc đời tôi.

00:56:38.436 --> 00:56:41.272 align:center
Tôi sống ở New York
và không đưa ra những quyết định tốt lắm.

00:56:41.356 --> 00:56:44.776 align:center
Rõ ràng là trước khi
tôi kích hoạt bàn chải màu tím.

00:56:48.113 --> 00:56:51.032 align:center
Chuyện đó ám ảnh lắm.
Bộ răng đầu tiên cho vui thôi.

00:56:51.116 --> 00:56:53.660 align:center
Bộ răng thứ hai mới là đồ thật.

00:56:54.494 --> 00:56:56.454 align:center
Nó không mọc lại đâu.

00:56:56.538 --> 00:56:59.040 align:center
Tôi xấu hổ lắm. Tôi quá tuyệt vọng.

00:56:59.124 --> 00:57:00.458 align:center
Tôi chạy tới nha sĩ và nói:

00:57:00.542 --> 00:57:04.629 align:center
"Làm ơn, cô có thể Ctrl + Z
chuyện tôi vừa làm với bản thân không?"

00:57:05.755 --> 00:57:06.923 align:center
Cô ấy rất trấn an.

00:57:07.006 --> 00:57:09.801 align:center
"Không sao đâu,
tụi tôi sẽ bọc răng sứ cho anh”.

00:57:09.884 --> 00:57:13.346 align:center
Tôi không biết đó là gì.
Tôi nói: “Cô làm gì thì làm đi.”

00:57:13.430 --> 00:57:16.266 align:center
Nhưng khi bọc răng sứ
cho một cái răng gãy,

00:57:16.349 --> 00:57:20.395 align:center
họ sẽ mài phần răng còn lại

00:57:20.478 --> 00:57:24.023 align:center
thành một cái cùi răng nhỏ xíu, đầy máu.

00:57:25.775 --> 00:57:30.572 align:center
Thường nha sĩ không muốn bạn thấy,
nghĩ đến, hay biết về cái đó.

00:57:31.156 --> 00:57:34.617 align:center
Nhưng nha sĩ của tôi
lại muốn khoe thành quả.

00:57:36.327 --> 00:57:41.166 align:center
Giữa chừng, cô ấy đưa
một cái gương xuống trước mặt tôi.

00:57:41.666 --> 00:57:44.711 align:center
Tôi không biết chuyện gì xảy ra.
Tôi tưởng xong rồi.

00:57:46.337 --> 00:57:49.716 align:center
Tôi nghĩ giống lúc thợ cắt tóc
đưa gương cho bạn xem phía sau đầu.

00:57:50.842 --> 00:57:52.844 align:center
Tôi sắp chuẩn bị tiền boa rồi đó.

00:57:56.848 --> 00:57:59.142 align:center
Tôi liếc nhìn một cái.

00:58:00.393 --> 00:58:02.187 align:center
Kinh hoàng.

00:58:04.522 --> 00:58:08.693 align:center
Tôi không phản ứng gì
vì tôi không muốn cho nó sức mạnh.

00:58:10.153 --> 00:58:12.363 align:center
Mặt tôi đơ ra.

00:58:13.198 --> 00:58:16.201 align:center
Tôi nhìn đi chỗ khác.
Tôi nói: "Đừng làm thế nữa".

00:58:17.869 --> 00:58:21.206 align:center
Tôi còn nói:
"Tôi không hiểu sao tôi phải nói điều này,

00:58:21.289 --> 00:58:25.168 align:center
nhưng tôi đến đây là để có nhiều răng hơn.

00:58:26.294 --> 00:58:30.131 align:center
Tôi muốn tăng số răng.

00:58:30.215 --> 00:58:33.092 align:center
Cô đang đi ngược hướng rồi đó!"

00:58:37.889 --> 00:58:41.684 align:center
Thứ tôi thấy hôm đó
đến giờ vẫn ám ảnh tôi.

00:58:42.977 --> 00:58:44.521 align:center
Nhìn vào gương thì thấy thế này,

00:58:44.604 --> 00:58:47.273 align:center
nhưng trong đầu, tôi biết sự thật.

00:58:48.691 --> 00:58:52.403 align:center
Nên giờ tôi phải bảo vệ
cái răng sứ đó lắm.

00:58:52.487 --> 00:58:56.574 align:center
Tôi không dùng nó.
Nó không phải để cắn hay xé gì cả.

00:58:56.658 --> 00:58:58.535 align:center
Nó chỉ để trang trí thôi.

00:58:59.410 --> 00:59:03.915 align:center
Tôi biết nếu cái răng sứ đó mà rơi ra,
sẽ lộ ra một con yêu tinh bé xíu.

00:59:05.291 --> 00:59:06.668 align:center
Rình rập.

00:59:08.086 --> 00:59:10.880 align:center
Nó luôn ở bên tôi.

00:59:15.343 --> 00:59:17.637 align:center
Và nếu nhìn kỹ, bạn sẽ thấy,

00:59:17.720 --> 00:59:21.891 align:center
cái răng sứ này to hơn và trắng hơn
mấy cái còn lại một chút.

00:59:22.392 --> 00:59:25.562 align:center
Vì khi làm răng sứ, họ cho bạn chọn màu.

00:59:25.645 --> 00:59:27.397 align:center
Bạn phải chọn một tông.

00:59:28.273 --> 00:59:32.193 align:center
Từ trắng ngà đến trắng ngà hơn nữa.

00:59:32.819 --> 00:59:34.821 align:center
Bạn có thể chọn sáng hay tối hơn,

00:59:34.904 --> 00:59:38.324 align:center
tuỳ bạn nghĩ cuộc đời mình đang đi về đâu.

00:59:40.159 --> 00:59:44.747 align:center
Bạn vẫn còn tham vọng
hay là chuẩn bị thả trôi cuộc đời?

00:59:46.332 --> 00:59:47.292 align:center
Bạn tự quyết định.

00:59:47.375 --> 00:59:50.962 align:center
Nhưng nếu đã chọn,
thì phải thành thật với bản thân.

00:59:51.045 --> 00:59:54.674 align:center
Mấy cái răng còn lại
còn trắng lên được bao nhiêu nữa?

00:59:55.675 --> 01:00:00.930 align:center
Và bạn sẵn sàng sống bao nhiêu năm
với một cái răng sáng chói?

01:00:02.015 --> 01:00:04.183 align:center
Tôi là Sheng Wang. Cảm ơn, DC.

01:00:06.311 --> 01:00:09.772 align:center
Cảm ơn. Chăm sóc bản thân nhé.

01:00:10.481 --> 01:00:12.775 align:center
Yêu thương nhau, hỗ trợ nhau.

01:00:14.235 --> 01:00:15.737 align:center
Hẹn gặp lại.

01:00:44.807 --> 01:00:46.225 align:center
Biên dịch: Huỳnh Hiếu Hạnh Nguyên

01:00:46.309 --> 01:00:47.477 align:center
DÀNH CHO CÁC CHÁU CỦA TÔI

01:00:47.560 --> 01:00:49.937 align:center
CẢM ƠN TỔ TIÊN, ÔNG BÀ, BỐ MẸ,

