WEBVTT

00:00:09.880 --> 00:00:15.560 align:center
Ở Mỹ ít ai đi du học lắm.

00:00:17.000 --> 00:00:20.080 align:center
Nhưng mẹ tôi bảo:
"À, con sang Tây Ban Nha đi".

00:00:24.920 --> 00:00:27.680 align:center
Lúc đó tôi mới có 18 tuổi.

00:00:27.760 --> 00:00:30.720 align:center
Đi du học giống như đi phiêu lưu vậy.

00:00:32.000 --> 00:00:37.000 align:center
Chẳng nhớ từ lúc nào
mà mọi chuyện trở nên tệ đến thế.

00:00:42.440 --> 00:00:46.520 align:center
Khi sang Tây Ban Nha,
tôi là người trẻ nhất trong chương trình.

00:00:49.080 --> 00:00:53.360 align:center
Các sinh viên đại học Mỹ
đi du học ở Tây Ban Nha.

00:00:54.760 --> 00:00:56.720 align:center
Tôi từng du học ở Seville.

00:00:56.800 --> 00:00:57.960 align:center
- Seville.
- Seville.

00:00:59.760 --> 00:01:03.080 align:center
Vừa đến Tây Ban Nha
là chúng tôi kiểu: "Đi du lịch thôi".

00:01:03.160 --> 00:01:04.640 align:center
Xin chào.

00:01:04.720 --> 00:01:06.720 align:center
Họ giới thiệu Discover Excursions.

00:01:06.800 --> 00:01:07.960 align:center
KHÁM PHÁ SEVILLA

00:01:08.040 --> 00:01:10.280 align:center
Chúng tôi vừa mới đủ lông đủ cánh.

00:01:10.360 --> 00:01:14.600 align:center
Khi xem lại ảnh hồi đó,
tôi nhận ra mình rất dễ bị lợi dụng.

00:01:19.240 --> 00:01:22.120 align:center
Đã xảy ra một chuyện
kinh khủng không tả nổi.

00:01:23.240 --> 00:01:25.520 align:center
Con bé gào khóc trên điện thoại.

00:01:25.600 --> 00:01:26.920 align:center
Chuyện quái gì đây?

00:01:27.920 --> 00:01:30.240 align:center
Tôi không thể ngờ tới chuyện đó.

00:01:30.320 --> 00:01:32.960 align:center
Chuyện đó tiếp diễn hàng năm trời.

00:01:35.120 --> 00:01:37.200 align:center
Đến cuối chắc phải có 50 nạn nhân.

00:01:40.720 --> 00:01:42.880 align:center
Tôi nghĩ: "Trời, điên thật đấy".

00:01:45.800 --> 00:01:48.040 align:center
Cảm giác như đang ở cùng quỷ dữ.

00:01:48.120 --> 00:01:51.840 align:center
KẺ SĂN MỒI Ở SEVILLE

00:01:51.920 --> 00:01:55.600 align:center
TẬP 1: HÀNH TRÌNH

00:02:02.080 --> 00:02:06.800 align:center
Tôi là Gabrielle Vega, 30 tuổi.

00:02:09.040 --> 00:02:11.520 align:center
Tôi là chị cả của hai cô em gái.

00:02:14.240 --> 00:02:19.760 align:center
Tôi lớn lên tại một vùng ngoại ô
rất đỗi bình thường ở Mỹ.

00:02:20.960 --> 00:02:23.440 align:center
Nhà có xe đạp nên toàn ra ngoài chơi.

00:02:23.520 --> 00:02:26.400 align:center
Tuổi thơ tôi rất bình yên.

00:02:26.480 --> 00:02:28.560 align:center
Con là con ngựa, mẹ ơi.

00:02:28.640 --> 00:02:31.320 align:center
Bố tôi là con của người Mỹ nhập cư.

00:02:32.920 --> 00:02:35.120 align:center
Mẹ tôi đến từ New Jersey.

00:02:35.760 --> 00:02:37.920 align:center
Nhà tôi không có gốc Tây Ban Nha,

00:02:38.000 --> 00:02:42.800 align:center
nhưng nhà chồng tôi
có gốc gác lâu đời ở đó.

00:02:43.680 --> 00:02:48.560 align:center
Ông bà nội là dân Asturias.

00:02:48.640 --> 00:02:52.680 align:center
Bố mẹ tôi rất muốn tôi về Tây Ban Nha

00:02:52.760 --> 00:02:55.360 align:center
để tìm lại cội nguồn gia đình.

00:02:56.120 --> 00:02:57.120 align:center
Hết rồi.

00:02:57.880 --> 00:03:01.040 align:center
Tôi nhớ vào cái đêm
trước ngày thu dọn hành lý,

00:03:01.120 --> 00:03:03.520 align:center
tôi đã ở một mình.

00:03:04.720 --> 00:03:07.400 align:center
Đêm đó tôi xúc động kinh khủng.

00:03:07.480 --> 00:03:10.040 align:center
Tôi bắt đầu viết thư.

00:03:10.560 --> 00:03:14.720 align:center
Hình như đó là lá thư duy nhất
mà con bé viết cho tôi.

00:03:14.800 --> 00:03:16.600 align:center
Ý nghĩa lắm.

00:03:17.520 --> 00:03:21.920 align:center
Chúng tôi biết con bé rất hào hứng
và chẳng sợ gì hết,

00:03:22.000 --> 00:03:25.080 align:center
thế nên chúng tôi rất vui
khi cho con sang đó.

00:03:25.560 --> 00:03:28.920 align:center
Tôi không muốn dùng từ hối hận,
nhưng chắc bố tôi hơi tiếc

00:03:29.000 --> 00:03:33.440 align:center
vì đã không dạy các con
tiếng Tây Ban Nha từ khi còn bé.

00:03:33.520 --> 00:03:38.920 align:center
Bố tìm cho tôi
chỗ dạy tiếng Tây Ban Nha chuẩn nhất.

00:03:39.000 --> 00:03:41.600 align:center
Ông tìm thấy một nơi ở Salamanca.

00:03:42.880 --> 00:03:45.480 align:center
Vậy nên tôi quyết định đến đó.

00:04:03.320 --> 00:04:06.920 align:center
Chẳng biết nữa.
Tôi thấy chân trời mới rộng mở

00:04:07.000 --> 00:04:09.600 align:center
nên muốn trải nghiệm thật nhiều thôi.

00:04:16.600 --> 00:04:18.400 align:center
Tôi đâu biết gì về Salamanca.

00:04:23.320 --> 00:04:28.800 align:center
Ở đó đẹp kinh khủng,
và ta học được những điều nhỏ nhặt về…

00:04:28.880 --> 00:04:31.800 align:center
Hẹn nhau ở chỗ đồng hồ
tức là ra quảng trường.

00:04:31.880 --> 00:04:33.600 align:center
Đó là điểm hẹn quốc dân.

00:04:33.680 --> 00:04:36.160 align:center
Cứ hẹn giờ rồi đến thôi, đại loại thế.

00:04:36.840 --> 00:04:40.440 align:center
Tôi chẳng biết uống rượu
hay phải cư xử sao cho đúng.

00:04:40.520 --> 00:04:44.520 align:center
Đó là lần đầu tôi ở một mình
và cũng chẳng biết tiếng.

00:04:45.200 --> 00:04:47.080 align:center
Mọi thứ mới mẻ lắm.

00:04:47.160 --> 00:04:49.640 align:center
Nhưng tôi nhớ hồi sống ở đó

00:04:49.720 --> 00:04:52.200 align:center
là lần đầu tôi thấy cuộc sống thật rực rỡ.

00:04:52.280 --> 00:04:54.000 align:center
Nên tôi tận hưởng lắm.

00:04:54.080 --> 00:04:57.240 align:center
Tôi cố hòa nhập hết mình.

00:05:05.120 --> 00:05:07.240 align:center
ĐẠI HỌC SALAMANCA

00:05:07.320 --> 00:05:13.640 align:center
Nhóm bạn của tôi
toàn rơi vào tầm 21, 22, 23 tuổi.

00:05:16.720 --> 00:05:20.440 align:center
Chúng tôi ngồi bàn xem nên đi đâu
vì châu Âu chật ních người.

00:05:20.520 --> 00:05:24.720 align:center
Tôi bảo: "Mình có thể đi Pháp
hoặc Morocco rồi đến châu Phi".

00:05:24.800 --> 00:05:26.800 align:center
Họ kiểu: "Chắc châu Phi thì thôi.

00:05:26.880 --> 00:05:28.800 align:center
Nhưng em cứ đi đi, hay mà".

00:05:28.880 --> 00:05:34.600 align:center
Tôi ấp ủ chuyến đi đó mãi,
chỉ đơn giản là vì nơi đó hoàn toàn xa lạ.

00:05:36.560 --> 00:05:41.000 align:center
Nhóm chúng tôi
ai cũng biết đến Discover Excursions.

00:05:41.080 --> 00:05:42.640 align:center
VĂN PHÒNG Ở SEVILLA

00:05:42.720 --> 00:05:47.320 align:center
Tôi biết họ có tour Morrocco,
và có vẻ rất nhiều bạn trẻ đã đi rồi.

00:05:50.760 --> 00:05:54.000 align:center
<i>Bạn muốn du lịch Morocco</i>
<i>thật vui mà đơn giản?</i>

00:05:55.480 --> 00:05:59.160 align:center
<i>Hãy mở mang tầm mắt với</i>
<i>chuyến đi an toàn của Discover Excursions.</i>

00:06:01.080 --> 00:06:02.600 align:center
<i>Cưỡi lạc đà.</i>

00:06:03.120 --> 00:06:05.480 align:center
<i>Thử đồ ăn ngon.</i>

00:06:05.560 --> 00:06:09.280 align:center
<i>Và tận hưởng những ngày đầy nắng</i>
<i>trên sa mạc dài vô tận.</i>

00:06:10.560 --> 00:06:14.400 align:center
<i>Tin chúng tôi đi. Bạn sẽ bất ngờ</i>
<i>với những trải nghiệm ở châu Phi.</i>

00:06:16.200 --> 00:06:19.720 align:center
<i>Không chỉ là du lịch, mà còn là khám phá.</i>

00:06:20.880 --> 00:06:23.680 align:center
Chúng tôi là
tệp khách hàng của công ty đó.

00:06:23.760 --> 00:06:27.600 align:center
Kiểu như: "Ồ, muốn đi Morocco hả?
Cứ chọn công ty này".

00:06:27.680 --> 00:06:31.000 align:center
Khâu tiếp thị rất đầy đủ.
Họ còn đăng ảnh du khách.

00:06:31.080 --> 00:06:32.960 align:center
Những bạn trẻ Mỹ đi du lịch.

00:06:33.040 --> 00:06:37.280 align:center
Ừ, Discover Excursions
là một công ty đáng tin cậy.

00:06:38.120 --> 00:06:38.960 align:center
Chào mừng.

00:06:39.040 --> 00:06:43.320 align:center
Mở cửa từ thứ Hai đến thứ Sáu,
10:00 sáng đến 8:00 tối. Không nghỉ trưa.

00:06:43.400 --> 00:06:47.400 align:center
Ừ, họ rất chuyên nghiệp.
Giá cả khá phải chăng.

00:06:47.480 --> 00:06:54.360 align:center
Nhưng đồng thời họ cũng rất vui vẻ,
kiểu môi trường trẻ trung.

00:06:54.440 --> 00:06:56.040 align:center
Hướng dẫn viên đều rất trẻ.

00:06:56.960 --> 00:07:00.360 align:center
Mọi người thuộc chương trình du học
quyết định cùng đi.

00:07:03.160 --> 00:07:07.720 align:center
Vậy là họ tổ chức chuyến đi,
lên hết lịch trình và lộ trình, và tầm…

00:07:07.800 --> 00:07:11.760 align:center
Cả nhóm chắc phải 200 người ấy.
Rất đông các bạn trẻ.

00:07:11.840 --> 00:07:14.720 align:center
Phải hai xe khách mới chở hết. Đông lắm.

00:07:21.280 --> 00:07:24.160 align:center
Tôi nhớ con bé báo là sẽ đi Morocco.

00:07:24.240 --> 00:07:26.120 align:center
Chúng tôi cũng bảo: "Tốt quá".

00:07:26.200 --> 00:07:27.920 align:center
Tôi biết con bé rất hào hứng.

00:07:32.000 --> 00:07:34.440 align:center
Vậy là chúng tôi đến Morocco.

00:07:34.520 --> 00:07:37.960 align:center
Chúng tôi đi quanh miền bắc đất nước.

00:07:39.240 --> 00:07:40.600 align:center
Chà!

00:07:47.000 --> 00:07:48.800 align:center
Chúa ơi!

00:07:51.760 --> 00:07:54.680 align:center
Tôi nhớ mình đã rất ấn tượng
với vẻ đẹp nơi đó.

00:07:54.760 --> 00:07:57.560 align:center
Có những ngọn núi thật kỳ vĩ.

00:07:57.640 --> 00:08:00.680 align:center
Kiến trúc cực kỳ khác biệt.

00:08:02.920 --> 00:08:06.480 align:center
Theo tôi nhớ,
hướng dẫn viên chính là Manuel.

00:08:08.160 --> 00:08:10.120 align:center
Tôi nhớ Manuel

00:08:11.680 --> 00:08:13.400 align:center
đã nói chuyện với cả xe.

00:08:13.480 --> 00:08:15.400 align:center
Hắn đứng phía đầu xe và nói rằng

00:08:15.480 --> 00:08:18.160 align:center
chuyến đi sẽ rất vui,
rồi kể ra các hoạt động.

00:08:20.960 --> 00:08:24.320 align:center
Trông hắn có vẻ thân thiện,
ấm áp và sôi nổi.

00:08:25.360 --> 00:08:28.160 align:center
Tuổi thì chắc tầm cuối 20, đầu 30.

00:08:28.240 --> 00:08:31.200 align:center
Hắn trông giống
một hướng dẫn viên du lịch tốt bụng

00:08:31.280 --> 00:08:33.400 align:center
và rất vui được đón tiếp chúng tôi.

00:08:37.400 --> 00:08:40.040 align:center
Chúng tôi đến Thành Phố Xanh Lam.

00:08:40.120 --> 00:08:44.000 align:center
Tôi được ghé thăm
các khu chợ cực kỳ hay ho.

00:08:44.080 --> 00:08:49.200 align:center
Tôi nhớ mình suýt thì ngộp thở
vì dân ở chợ chào hàng dữ quá.

00:08:53.360 --> 00:08:56.360 align:center
Tôi đi cùng các bạn,
và ai nấy đều phấn khích.

00:08:56.440 --> 00:08:59.480 align:center
Vì cả bọn được đến một vùng đất mới mà.

00:08:59.560 --> 00:09:01.480 align:center
Dân ở đó nói đủ các thứ tiếng.

00:09:01.560 --> 00:09:05.240 align:center
Tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Tây Ban Nha.
Choáng váng luôn.

00:09:05.320 --> 00:09:09.040 align:center
Các mùi hương cũng tràn ngập.
Không phải chê đâu. Kiểu như…

00:09:09.120 --> 00:09:11.600 align:center
Kiểu như tôi được đến một chân trời mới.

00:09:18.080 --> 00:09:21.960 align:center
Hình như hôm đó là thứ Bảy,
đêm cuối của chuyến đi.

00:09:22.040 --> 00:09:24.120 align:center
Chào bé mèo con!

00:09:24.720 --> 00:09:26.080 align:center
Xinh quá trời.

00:09:26.160 --> 00:09:29.840 align:center
Họ muốn chúng tôi
cảm thấy thoải mái suốt chuyến đi.

00:09:29.920 --> 00:09:31.200 align:center
Và chú trọng an toàn.

00:09:32.560 --> 00:09:36.440 align:center
"Marocco không quá an toàn.
Các bạn không nên ra ngoài đâu.

00:09:36.520 --> 00:09:38.600 align:center
Trong khách sạn có quán bar đấy".

00:09:38.680 --> 00:09:41.720 align:center
Hình như là trên tầng thượng khách sạn.

00:09:41.800 --> 00:09:44.400 align:center
"Ta có thể lên đó nếu các bạn muốn uống.

00:09:44.480 --> 00:09:46.200 align:center
Tốt nhất là đừng ra ngoài.

00:09:46.280 --> 00:09:49.600 align:center
Đêm đến ở đây hơi nguy hiểm,
mà nhóm chúng ta thì đông".

00:09:49.680 --> 00:09:52.160 align:center
Đêm đó, họ khuyên cả nhóm ở lại khách sạn.

00:09:54.720 --> 00:09:59.360 align:center
Vậy là chúng tôi lên quán bar.
Tôi, Ashley và Nicole.

00:09:59.440 --> 00:10:04.480 align:center
Ba chúng tôi ở chung một phòng.
Tôi gặp họ qua chương trình du học.

00:10:05.240 --> 00:10:08.200 align:center
Tôi nhớ đã hút một điếu thuốc với các bạn.

00:10:09.400 --> 00:10:10.920 align:center
Và Manuel xuất hiện.

00:10:17.680 --> 00:10:20.200 align:center
Hắn hỏi: "Các em đi uống tiếp à?"

00:10:20.280 --> 00:10:21.720 align:center
"Vâng, bọn em định…"

00:10:21.800 --> 00:10:24.360 align:center
Rồi hắn nảy ra một ý:

00:10:24.440 --> 00:10:27.120 align:center
"Để anh gọi sâm panh về phòng chơi nhé".

00:10:27.200 --> 00:10:28.600 align:center
Đại loại thế.

00:10:28.680 --> 00:10:31.120 align:center
"Anh mời, đừng lo".

00:10:31.200 --> 00:10:33.320 align:center
Và chúng tôi đồng ý.

00:10:33.400 --> 00:10:37.120 align:center
Tôi chẳng nghĩ gì mà bảo luôn:
"Vâng, được đấy ạ".

00:10:37.200 --> 00:10:42.760 align:center
Và cả bốn cùng về phòng chúng tôi.

00:10:45.800 --> 00:10:48.000 align:center
Hắn gọi rượu sâm panh lên phòng.

00:10:49.960 --> 00:10:54.840 align:center
Khi họ mang rượu lên thì hắn ra mở cửa.

00:10:54.920 --> 00:10:57.640 align:center
Chúng tôi cứ ngồi trên giường chơi thôi.

00:10:57.720 --> 00:10:59.320 align:center
Ba đứa chúng tôi.

00:10:59.400 --> 00:11:00.320 align:center
Và…

00:11:03.920 --> 00:11:05.280 align:center
Ừ, hắn bước đến.

00:11:05.360 --> 00:11:07.840 align:center
Tôi nhớ là có một món đồ nội thất.

00:11:07.920 --> 00:11:10.480 align:center
Cái món đồ nội thất
hay đặt trước giường ấy?

00:11:10.560 --> 00:11:14.320 align:center
Hắn đặt rượu lên đó.
Chúng tôi ngồi trên giường sau lưng hắn.

00:11:14.400 --> 00:11:17.000 align:center
Và hắn rót rượu trong khi quay lưng lại.

00:11:21.560 --> 00:11:23.000 align:center
Mọi người đều thoải mái.

00:11:23.080 --> 00:11:26.400 align:center
Bầu không khí rất thân thiện.

00:11:30.560 --> 00:11:33.080 align:center
Và tôi chỉ nhớ

00:11:33.160 --> 00:11:38.600 align:center
thái độ của hắn bắt đầu thay đổi.

00:11:40.360 --> 00:11:43.080 align:center
Hắn muốn chơi trò chơi các kiểu.

00:11:44.080 --> 00:11:47.440 align:center
Hắn bắt đầu hỏi chúng tôi là:

00:11:47.520 --> 00:11:50.760 align:center
"Các em đã ngủ với bao nhiêu người rồi?"

00:11:50.840 --> 00:11:52.840 align:center
Rồi hắn…

00:11:54.640 --> 00:11:56.000 align:center
Hắn bắt đầu bảo:

00:11:56.080 --> 00:11:59.720 align:center
"Mình đổi áo cho nhau đi.
Hay là chơi trò Thật hay Thách?"

00:12:02.120 --> 00:12:06.040 align:center
Rồi hắn bảo:
"Anh thoải mái hơn xíu có sao không?"

00:12:07.800 --> 00:12:10.240 align:center
Và hắn cứ thế cởi quần ra.

00:12:10.800 --> 00:12:15.280 align:center
Hắn mặc mỗi quần lót
rồi lấy gối che người.

00:12:17.160 --> 00:12:20.040 align:center
Tôi không…
Tôi nghĩ bụng: "Cái quái gì thế?"

00:12:20.120 --> 00:12:23.400 align:center
Nhưng rồi tôi tự trấn an mình rằng

00:12:25.120 --> 00:12:27.480 align:center
chắc văn hóa ở đây nó thế.

00:12:27.560 --> 00:12:31.840 align:center
Chắc anh ta khác mình thôi.

00:12:31.920 --> 00:12:33.080 align:center
Chẳng biết nữa.

00:12:37.400 --> 00:12:42.720 align:center
Tôi nhớ mình bắt đầu lả đi.
Kiểu mệt rũ người luôn ấy.

00:12:43.840 --> 00:12:46.800 align:center
Cạnh tủ quần áo có một cái giường nhỏ.

00:12:46.880 --> 00:12:49.680 align:center
Tôi đứng dậy để sang bên giường nhỏ.

00:12:50.560 --> 00:12:53.200 align:center
Rồi tôi nằm xuống và ngất luôn.

00:13:03.680 --> 00:13:06.120 align:center
Tôi không biết mình đã ngủ bao lâu.

00:13:09.160 --> 00:13:11.960 align:center
Tôi chỉ nhớ sau đó mình tỉnh dậy.

00:13:13.880 --> 00:13:15.960 align:center
Chẳng thấy ai trong phòng cả.

00:13:16.040 --> 00:13:18.320 align:center
Tôi thấy mệt lắm luôn.

00:13:18.400 --> 00:13:21.080 align:center
Cả đời chưa từng trải qua cảm giác đó.

00:13:21.160 --> 00:13:23.720 align:center
Sau này cũng chưa từng bị lại luôn.

00:13:26.920 --> 00:13:29.840 align:center
Lúc đó cảm giác như
tâm trí và cơ thể tách rời ấy.

00:13:29.920 --> 00:13:32.920 align:center
Đầu óc tôi ù lì đi.

00:13:33.000 --> 00:13:35.640 align:center
Tóm lại là rệu rã,
không rõ phải tả sao nữa.

00:13:37.400 --> 00:13:43.920 align:center
Khi đứng dậy, tôi chỉ nhớ
mình đã dựa vào tường và lết từng bước

00:13:44.000 --> 00:13:46.120 align:center
để vào phòng tắm.

00:13:46.200 --> 00:13:50.120 align:center
Tôi mở cửa phòng tắm,
và đến khi mở cửa ra…

00:13:52.520 --> 00:13:56.720 align:center
thì Nicole, Ashley và Manuel đều đang tắm.

00:13:56.800 --> 00:14:00.080 align:center
Họ mặc mỗi áo và đồ lót.
Hắn thì mặc mỗi quần lót.

00:14:00.960 --> 00:14:02.480 align:center
Tôi nhớ tôi đã đóng cửa.

00:14:03.120 --> 00:14:06.000 align:center
Và tôi kiểu: "Chuyện quái gì vậy?"

00:14:06.080 --> 00:14:08.160 align:center
Rồi thì…

00:14:10.560 --> 00:14:12.480 align:center
bọn họ đều vội chạy ra.

00:14:12.560 --> 00:14:15.560 align:center
Kiểu như họ xấu hổ hay sao đó.

00:14:15.640 --> 00:14:19.040 align:center
Thế là tôi vào trong và ngồi lên bồn cầu.

00:14:19.120 --> 00:14:21.080 align:center
Lúc đó tôi ngồi quay mặt ra cửa.

00:14:21.600 --> 00:14:23.080 align:center
Và…

00:14:23.560 --> 00:14:25.520 align:center
tôi chỉ nhớ là…

00:14:29.640 --> 00:14:32.000 align:center
Chuyện này đã ám ảnh tôi hàng năm trời.

00:14:32.080 --> 00:14:36.200 align:center
Tôi nhớ cánh cửa mở tung ra,

00:14:36.280 --> 00:14:41.520 align:center
hắn bước về phía tôi
và nhét thân dưới vào miệng tôi.

00:14:41.600 --> 00:14:44.080 align:center
Sau đó tôi bị đánh vào đầu.

00:14:44.160 --> 00:14:46.320 align:center
Tôi bất tỉnh luôn từ đó.

00:15:07.760 --> 00:15:10.600 align:center
Sáng hôm sau, tôi thức dậy
trên chiếc giường nhỏ.

00:15:10.680 --> 00:15:12.640 align:center
Trên người vẫn mặc quần áo.

00:15:12.720 --> 00:15:17.760 align:center
Hai bạn cùng phòng Nicole và Ashley
thì đang ngủ trên giường.

00:15:17.840 --> 00:15:20.280 align:center
Hắn đã… Hắn không có ở trong phòng.

00:15:20.960 --> 00:15:22.240 align:center
Hắn đi mất rồi.

00:15:22.320 --> 00:15:25.440 align:center
Người tôi đau dữ dội.

00:15:25.520 --> 00:15:27.200 align:center
Nhức kinh khủng luôn.

00:15:27.280 --> 00:15:30.480 align:center
Tôi nhớ mình đã lật chăn lên

00:15:30.560 --> 00:15:33.000 align:center
và thấy chân mình…

00:15:33.080 --> 00:15:35.640 align:center
Lúc đó tôi mặc quần, và khi nhìn xuống

00:15:35.720 --> 00:15:37.520 align:center
thì thấy đầu gối bị bầm tím.

00:15:39.880 --> 00:15:43.480 align:center
Cảm giác có gì đó rất không ổn.
Tôi thấy đau lắm.

00:15:43.560 --> 00:15:46.760 align:center
Người tôi cứ lảo đảo, mụ mẫm.

00:15:47.960 --> 00:15:49.520 align:center
Tôi nhớ mình đã đứng dậy.

00:15:50.680 --> 00:15:53.840 align:center
Đi tắm, tắm rửa sạch sẽ.

00:15:53.920 --> 00:15:56.080 align:center
Rồi họ tỉnh dậy,

00:15:56.160 --> 00:15:59.080 align:center
và chúng tôi phải xếp đồ

00:15:59.160 --> 00:16:02.000 align:center
để về Tây Ban Nha trong sáng hôm đó.

00:16:02.080 --> 00:16:07.320 align:center
Và tôi chỉ nhớ người mình cứ rã rời.

00:16:15.160 --> 00:16:16.840 align:center
Tôi thu dọn hết đồ đạc.

00:16:18.200 --> 00:16:20.440 align:center
Mang đồ xuống dưới lầu.

00:16:21.400 --> 00:16:26.040 align:center
Sáng hôm đó, lúc chuẩn bị về,
tôi ngồi xuống ghế sofa.

00:16:27.240 --> 00:16:29.680 align:center
Tôi nhớ mình đã ngả đầu ra sau

00:16:30.600 --> 00:16:31.680 align:center
và nhắm mắt lại.

00:16:32.760 --> 00:16:34.320 align:center
Và tôi đã hồi tưởng…

00:16:37.640 --> 00:16:40.640 align:center
cảnh cánh cửa mở
và hắn đưa thân mình vào miệng tôi.

00:16:44.520 --> 00:16:46.880 align:center
Lúc đó tôi tưởng mình sắp nôn luôn rồi.

00:16:52.360 --> 00:16:58.800 align:center
Ký ức đó rất sống động, rõ nét và đáng sợ.

00:17:00.040 --> 00:17:03.560 align:center
Đó là lúc tôi nhận ra mọi chuyện.

00:17:08.280 --> 00:17:10.240 align:center
Điều điên rồ nhất là

00:17:11.880 --> 00:17:13.720 align:center
tôi không được phép suy sụp.

00:17:14.600 --> 00:17:16.120 align:center
Tôi không được hoảng sợ.

00:17:16.800 --> 00:17:18.720 align:center
Tôi đang ở một đất nước xa lạ.

00:17:18.800 --> 00:17:20.520 align:center
Tôi phải cố vượt qua thôi.

00:17:20.600 --> 00:17:24.240 align:center
Tôi phải tự nhủ: "Đi thôi, lên xe đi.

00:17:24.320 --> 00:17:25.360 align:center
Sẽ ổn thôi mà".

00:17:26.680 --> 00:17:28.640 align:center
Manuel đứng ở cửa xe

00:17:28.720 --> 00:17:32.080 align:center
lúc chúng tôi lên xe về Salamanca.

00:17:34.760 --> 00:17:39.480 align:center
Tôi bước lên xe,
và hắn cứ thế nhìn thẳng qua đầu tôi.

00:17:41.640 --> 00:17:43.040 align:center
Tôi đã không…

00:17:43.520 --> 00:17:47.520 align:center
Cứ như thể tôi là người vô hình,
mà như thế càng tốt.

00:17:57.960 --> 00:17:59.840 align:center
Nhưng tôi không khóc.

00:18:00.560 --> 00:18:02.280 align:center
Tôi chẳng phản ứng hay gì cả.

00:18:04.120 --> 00:18:07.440 align:center
Tôi cứ thu mình lại thôi.

00:18:07.520 --> 00:18:10.200 align:center
Chẳng khác gì người mất hồn.

00:18:17.840 --> 00:18:22.200 align:center
7 THÁNG SAU

00:18:25.080 --> 00:18:30.520 align:center
Tầm tháng Năm năm 2014 thì tôi về Mỹ.

00:18:31.600 --> 00:18:34.200 align:center
Tôi nhớ tôi đã khóc trên máy bay.

00:18:35.560 --> 00:18:40.000 align:center
Vì tôi vẫn còn phủ nhận chuyện đã xảy ra.

00:18:46.320 --> 00:18:48.200 align:center
Khi về đến nhà,

00:18:48.280 --> 00:18:50.560 align:center
con bé không còn là chính mình nữa.

00:18:50.640 --> 00:18:53.920 align:center
Con bé khép mình lại và trở nên khác hẳn.

00:18:54.000 --> 00:18:57.000 align:center
Chúng tôi cứ hỏi:
"Con sao vậy? Có chuyện gì?"

00:18:57.080 --> 00:18:59.200 align:center
Con bé bảo: "Con không muốn ở đây.

00:18:59.280 --> 00:19:01.760 align:center
Con không muốn…

00:19:01.840 --> 00:19:04.440 align:center
Con vẫn chưa quen khi phải về Mỹ".

00:19:06.280 --> 00:19:07.760 align:center
Tôi nhớ mình đã tìm hiểu.

00:19:07.840 --> 00:19:11.080 align:center
Đó là hiện tượng thường thấy
ở những bạn từng đi du học.

00:19:11.640 --> 00:19:14.200 align:center
Gọi là "sốc văn hóa ngược".

00:19:15.000 --> 00:19:18.960 align:center
Việc tính cách thay đổi
khi về nước là chuyện bình thường.

00:19:19.040 --> 00:19:21.320 align:center
Con bé cứ nói là chỉ có vậy thôi.

00:19:25.160 --> 00:19:28.000 align:center
Tôi sợ nhất là phải gọi bố mẹ

00:19:28.080 --> 00:19:30.720 align:center
và kể cho họ, vì tôi có quá nhiều thứ…

00:19:33.840 --> 00:19:40.080 align:center
Quá nhiều thứ
mà tôi không muốn cho họ biết. Kiểu…

00:19:44.280 --> 00:19:47.480 align:center
Tôi là con gái, lại còn là con cả.

00:19:48.760 --> 00:19:52.040 align:center
Tôi không biết bất cứ một ai
từng trải qua chuyện này.

00:19:53.360 --> 00:19:56.840 align:center
Và tôi không muốn họ nghĩ
họ là bậc cha mẹ tồi

00:19:56.920 --> 00:19:58.320 align:center
vì đã để vụ đó xảy ra.

00:20:01.640 --> 00:20:03.840 align:center
Con bé chỉ ở nhà tầm một tháng.

00:20:03.920 --> 00:20:07.720 align:center
Sau đó con bé phải đi học đại học,

00:20:07.800 --> 00:20:10.960 align:center
và trường cách nhà chúng tôi
khoảng bảy tiếng đi xe.

00:20:12.760 --> 00:20:17.440 align:center
Gabrielle không hề tỏ ra
hứng khởi hay phấn khích.

00:20:20.920 --> 00:20:24.200 align:center
Tôi suy sụp đến cùng cực.

00:20:24.280 --> 00:20:28.120 align:center
Tôi chưa bao giờ bị trầm cảm nặng đến vậy.

00:20:28.200 --> 00:20:30.000 align:center
Và…

00:20:30.080 --> 00:20:33.360 align:center
Cả cuộc đời tôi bỗng trở nên khó khăn.

00:20:33.440 --> 00:20:36.080 align:center
Chật vật đủ đường luôn.

00:20:40.360 --> 00:20:44.360 align:center
Tôi bắt đầu có ý định tự sát,

00:20:44.440 --> 00:20:48.360 align:center
và những suy nghĩ thôi thúc ấy
cứ nảy ra trong đầu tôi.

00:20:50.880 --> 00:20:53.440 align:center
Tôi nghĩ: "Mình phải nói với bố mẹ thôi.

00:20:53.520 --> 00:20:56.760 align:center
Phải nói cho bố mẹ mọi chuyện đi, Gabby".

00:20:58.960 --> 00:21:01.360 align:center
Hôm đó là thứ Bảy. Tôi đang ở bên ngoài.

00:21:04.520 --> 00:21:07.800 align:center
Hôm đó trời đẹp lắm. Và con bé gọi về.

00:21:10.200 --> 00:21:12.240 align:center
Con tôi nói: "Con về nhà đây".

00:21:12.320 --> 00:21:15.200 align:center
Tôi mới hỏi:
"Sao con lại về? Có chuyện gì thế?"

00:21:15.280 --> 00:21:18.040 align:center
Tôi trả lời: "Con bị cưỡng hiếp.

00:21:18.120 --> 00:21:21.320 align:center
Chuyện xảy ra ở Tây Ban Nha,
và con cần về nhà".

00:21:24.520 --> 00:21:25.960 align:center
Và…

00:21:28.560 --> 00:21:31.240 align:center
Nói thật là sau đó mọi thứ nhòe đi.

00:21:32.880 --> 00:21:36.040 align:center
Tôi không hỏi kỹ thêm
mà chỉ bảo: "Về đi con".

00:21:37.800 --> 00:21:40.760 align:center
Mất tận hai năm rưỡi
tôi mới nói với gia đình.

00:21:40.840 --> 00:21:42.160 align:center
Họ tưởng tôi trầm cảm.

00:21:45.520 --> 00:21:47.000 align:center
Tôi không hề hay biết.

00:21:47.080 --> 00:21:50.200 align:center
Tôi tự trách mình
vì làm mẹ mà lại không nhìn ra.

00:21:50.280 --> 00:21:53.440 align:center
Đến ngay cả mẹ chồng tôi,
tức bà nội cũng từng hỏi:

00:21:53.520 --> 00:21:55.600 align:center
"Hay là con bé gặp chuyện gì?

00:21:55.680 --> 00:21:57.960 align:center
Mẹ nghĩ đã có chuyện ở Tây Ban Nha".

00:21:58.040 --> 00:22:01.200 align:center
Vậy mà tôi còn gạt đi
và bảo như thế là bình thường.

00:22:01.280 --> 00:22:04.480 align:center
Giờ nhìn lại, tôi kiểu:
"Ôi, không hiểu nổi…"

00:22:04.560 --> 00:22:07.360 align:center
Bà biết. Đến bà còn nhận ra
Gabrielle khác hẳn.

00:22:13.960 --> 00:22:16.680 align:center
Bố mẹ tôi mở cửa, và họ chỉ…

00:22:18.760 --> 00:22:23.280 align:center
Họ chỉ ôm tôi thôi,
rồi cả nhà bắt đầu gỡ rối từ đó.

00:22:23.360 --> 00:22:25.520 align:center
Tôi chỉ… Tôi đang tuyệt vọng.

00:22:25.600 --> 00:22:27.320 align:center
Đó chính xác là thứ tôi cần.

00:22:27.400 --> 00:22:29.240 align:center
Lúc đó tôi chỉ cần gia đình.

00:22:29.320 --> 00:22:31.920 align:center
Và tôi phải đối mặt với sự thật rằng

00:22:32.920 --> 00:22:34.280 align:center
mình đã đè nén mọi thứ…

00:22:34.360 --> 00:22:36.880 align:center
Tôi phải đối mặt và tâm sự với bố mẹ

00:22:36.960 --> 00:22:39.600 align:center
chứ không tự mình gồng gánh nữa.

00:22:41.840 --> 00:22:43.120 align:center
Ừ.

00:22:44.080 --> 00:22:47.960 align:center
Tôi hỏi: "Con có biết hắn không?"
Con bé đáp: "Có, là HDV du lịch.

00:22:48.040 --> 00:22:50.760 align:center
Hắn là chủ công ty du lịch ạ".

00:22:54.200 --> 00:22:56.000 align:center
Tôi hiểu cảm giác của con.

00:22:56.080 --> 00:22:59.520 align:center
Con bé còn không muốn kể ra thành lời

00:22:59.600 --> 00:23:02.040 align:center
hay thậm chí thuật lại chi tiết.

00:23:02.120 --> 00:23:07.080 align:center
Con bé chỉ muốn được an toàn bên gia đình
trong chính căn nhà của mình.

00:23:08.680 --> 00:23:12.360 align:center
Họ hỏi tôi có muốn tố cáo không.
Tôi gạt đi ngay.

00:23:12.440 --> 00:23:16.840 align:center
"Không, con không muốn lên đồn.
Con không muốn làm thế".

00:23:20.680 --> 00:23:25.400 align:center
Đó là khoảng thời gian
để tôi phục hồi và chữa lành.

00:23:27.520 --> 00:23:29.720 align:center
Ừ, cũng khó khăn lắm.

00:23:30.840 --> 00:23:32.480 align:center
Một thời điểm khó khăn.

00:23:40.240 --> 00:23:45.560 align:center
2 NĂM SAU

00:23:47.000 --> 00:23:50.440 align:center
25 THÁNG MỘT, 2018

00:23:55.320 --> 00:23:58.640 align:center
Tôi là họa sĩ và nhà thiết kế đồ họa.

00:23:58.720 --> 00:24:03.560 align:center
Hồi 2018, tôi là sinh viên năm cuối

00:24:03.640 --> 00:24:06.520 align:center
tại Đại học Bang Florida
ở Tallahassee, Florida.

00:24:11.720 --> 00:24:15.080 align:center
<i>Khoảnh khắc tệ nhất đời tôi</i>
<i>là hồi ở Đại học Bang Florida.</i>

00:24:15.160 --> 00:24:17.440 align:center
KHOẢNH KHẮC BUỒN BÃ NHẤT ĐỜI TÔI

00:24:17.520 --> 00:24:19.640 align:center
<i>Tôi nhớ mình đã ra ngoài khóc.</i>

00:24:21.120 --> 00:24:23.840 align:center
Đó là một dự án tôi đang làm.

00:24:23.920 --> 00:24:29.000 align:center
Một tác phẩm nghệ thuật sắp đặt
về những trải nghiệm của mọi người.

00:24:29.080 --> 00:24:31.520 align:center
Trải nghiệm tuyệt vời và tồi tệ nhất.

00:24:31.600 --> 00:24:34.680 align:center
Điều mà tác phẩm muốn truyền tải

00:24:34.760 --> 00:24:39.640 align:center
là ý tưởng chúng ta được định hình
bởi trải nghiệm tuyệt vời và tồi tệ nhất.

00:24:39.720 --> 00:24:42.960 align:center
<i>Cảm giác như cả thế giới ngưng lại.</i>

00:24:43.560 --> 00:24:46.200 align:center
<i>Tôi hoàn toàn lạc lối.</i>

00:24:46.280 --> 00:24:52.320 align:center
Tôi đã lên Facebook, Instagram
và các trang mạng xã hội nói chung

00:24:52.400 --> 00:24:56.840 align:center
để tìm người trả lời phỏng vấn
và ghi âm lại câu trả lời.

00:24:56.920 --> 00:25:00.720 align:center
TÔI ĐANG PHỎNG VẤN ĐỂ KHAI THÁC KÝ ỨC.
GỬI TÔI TRẢI NGHIỆM CỦA BẠN NHÉ.

00:25:00.800 --> 00:25:06.120 align:center
Gabrielle là một trong những người
phản hồi bài đăng

00:25:06.200 --> 00:25:11.560 align:center
và gửi cho tôi bản ghi âm
về ngày vui và tồi tệ nhất của mình.

00:25:11.640 --> 00:25:13.880 align:center
25 THÁNG MỘT, 2018

00:25:13.960 --> 00:25:15.360 align:center
GỬI CÔ NHÉ :)

00:25:15.440 --> 00:25:19.760 align:center
Khi tôi nghe cô ấy kể về
ngày tồi tệ nhất, có gì đó…

00:25:19.840 --> 00:25:22.960 align:center
Câu chuyện ấy có gì đó rất quen thuộc.

00:25:24.200 --> 00:25:28.040 align:center
<i>Tôi là Gabrielle.</i>
<i>Tôi sẽ bắt đầu trả lời câu hỏi của cô.</i>

00:25:28.640 --> 00:25:32.600 align:center
<i>Khoảnh khắc buồn bã nhất đời tôi à?</i>
<i>Có lẽ là khi tôi bị cưỡng hiếp.</i>

00:25:35.560 --> 00:25:37.680 align:center
<i>Lúc đó tôi ở Morocco một mình.</i>

00:25:37.760 --> 00:25:41.280 align:center
<i>À, không phải một mình.</i>
<i>Tôi đi cùng hai người bạn.</i>

00:25:41.360 --> 00:25:42.880 align:center
<i>Và…</i>

00:25:44.560 --> 00:25:45.880 align:center
<i>chúng tôi đi du lịch.</i>

00:25:45.960 --> 00:25:50.240 align:center
<i>Hướng dẫn viên chuốc thuốc</i>
<i>và làm mấy trò khốn nạn với tôi.</i>

00:25:50.320 --> 00:25:53.600 align:center
<i>Mà chuyện đó quá kinh khủng</i>
<i>với một cô nhóc 19 tuổi.</i>

00:25:55.560 --> 00:25:57.040 align:center
<i>Ừ, và sau ngày hôm đó,</i>

00:25:58.360 --> 00:25:59.920 align:center
<i>mọi thứ</i>

00:26:00.440 --> 00:26:01.640 align:center
<i>thay đổi hoàn toàn.</i>

00:26:01.720 --> 00:26:03.800 align:center
<i>Tôi không còn là một cô nhóc nữa.</i>

00:26:05.960 --> 00:26:10.000 align:center
Cô ấy không nói tên công ty
và cũng không nói tên Manu.

00:26:10.080 --> 00:26:12.960 align:center
Chỉ là tôi có linh cảm.

00:26:13.040 --> 00:26:16.920 align:center
Và đó là điều thôi thúc tôi
nhắn cho cô ấy.

00:26:17.840 --> 00:26:20.040 align:center
CẢM ƠN CÔ NHIỀU VÌ ĐÃ CHIA SẺ!

00:26:20.120 --> 00:26:22.320 align:center
TÔI THẬT SỰ RẤT CẢM KÍCH.

00:26:22.400 --> 00:26:24.160 align:center
RẤT TIẾC VÌ CHUYỆN Ở MOROCCO.

00:26:24.240 --> 00:26:27.880 align:center
Cô ấy nhắn cho tôi là:
"Này, cảm ơn vì đã gửi câu chuyện.

00:26:27.960 --> 00:26:30.240 align:center
Tôi rất cảm kích vì cô đã chia sẻ.

00:26:30.320 --> 00:26:32.040 align:center
Tôi rất tiếc vì chuyện đó".

00:26:32.120 --> 00:26:36.480 align:center
Và tôi hỏi liệu công ty
mà cô ấy đã đi cùng

00:26:36.560 --> 00:26:38.960 align:center
có phải Discover Excursions không.

00:26:39.840 --> 00:26:41.600 align:center
Cô ấy nói: "Phải".

00:26:41.680 --> 00:26:46.520 align:center
Cô ấy hỏi người tôi nhắc đến
có phải Manu không.

00:26:47.120 --> 00:26:49.000 align:center
Và tôi đáp: "Phải".

00:26:51.840 --> 00:26:56.840 align:center
Tôi bắt đầu hoảng loạn,
hoàn toàn mất kiểm soát luôn.

00:26:56.920 --> 00:27:01.040 align:center
Tôi biết một câu chuyện tương tự
cũng đã xảy ra với người khác.

00:27:04.840 --> 00:27:09.800 align:center
Tôi sang Tây Ban Nha du học năm 2017.

00:27:17.360 --> 00:27:20.000 align:center
Chị gái tôi đã giới thiệu cho chúng tôi

00:27:20.080 --> 00:27:22.120 align:center
công ty Discover Excursions.

00:27:22.960 --> 00:27:26.200 align:center
Chúng tôi muốn đi du lịch Morocco.

00:27:26.280 --> 00:27:27.560 align:center
ĐẶT NGAY!

00:27:27.640 --> 00:27:30.200 align:center
Và tất nhiên là ta sẽ muốn tin rằng

00:27:30.280 --> 00:27:32.960 align:center
họ sẽ đặt lợi ích của ta lên hàng đầu

00:27:33.040 --> 00:27:35.000 align:center
khi ta đi nước ngoài cùng họ.

00:27:36.120 --> 00:27:37.600 align:center
Ôi Chúa ơi!

00:27:37.680 --> 00:27:38.520 align:center
Gì vậy?

00:27:38.600 --> 00:27:40.480 align:center
Tôi nhớ là

00:27:41.200 --> 00:27:48.000 align:center
trong những chuyến đi này,
sẽ có một đêm họ mở tiệc lớn.

00:27:59.520 --> 00:28:04.320 align:center
Và cuối cùng, đó lại là đêm mà hắn…

00:28:04.960 --> 00:28:07.640 align:center
Hắn đã xâm hại một cô gái trong đoàn.

00:28:10.080 --> 00:28:12.560 align:center
Tôi thấy hắn cư xử rất kỳ quặc gần cô ấy.

00:28:14.000 --> 00:28:16.360 align:center
Hắn cứ…

00:28:17.280 --> 00:28:18.840 align:center
bám lấy Catherine.

00:28:18.920 --> 00:28:21.760 align:center
Cảm giác như hắn cứ bám đuôi

00:28:21.840 --> 00:28:25.440 align:center
và luôn ở gần để bắt chuyện với cô ấy.

00:28:28.840 --> 00:28:31.880 align:center
Tôi hỏi Liz:
"Cô giúp tôi liên lạc với cô ấy nhé?"

00:28:32.800 --> 00:28:34.400 align:center
ĐƯỢC

00:28:34.480 --> 00:28:36.240 align:center
NHẮN TIN - THÊM LIÊN LẠC

00:28:37.480 --> 00:28:40.120 align:center
Sau đó, tôi đã liên lạc với cô ấy.

00:28:40.200 --> 00:28:43.640 align:center
Cô ấy nói:
"Ừ, Manuel đã đẩy tôi lên giường

00:28:43.720 --> 00:28:46.800 align:center
và cố cưỡng hiếp tôi. Tôi hoảng lắm.

00:28:46.880 --> 00:28:51.040 align:center
Nhưng nghe nói có hai cô gái khác
còn gặp chuyện tệ hơn

00:28:51.120 --> 00:28:54.680 align:center
trong một chuyến đi
cùng Discover Excursions".

00:28:55.720 --> 00:28:58.400 align:center
Tôi lại bảo:
"Ừ, giúp tôi liên lạc với họ nhé?

00:28:58.480 --> 00:29:01.640 align:center
Tôi cần tìm và hỏi chuyện họ".

00:29:02.760 --> 00:29:04.320 align:center
Và…

00:29:05.840 --> 00:29:08.600 align:center
đó là lần đầu
tôi liên lạc với Hayley và Carly.

00:29:09.520 --> 00:29:12.840 align:center
HAYLEY / CARLY
(BỒ ĐÀO NHA)

00:29:13.920 --> 00:29:17.680 align:center
LAGOS
BỒ ĐÀO NHA

00:29:17.760 --> 00:29:18.600 align:center
28 THÁNG NĂM, 2017

00:29:18.680 --> 00:29:22.640 align:center
Về cơ bản, họ nói với tôi rằng

00:29:22.720 --> 00:29:25.320 align:center
hắn đã dồn hai người họ vào một căn phòng

00:29:25.400 --> 00:29:28.880 align:center
ở Bồ Đào Nha trong chuyến đi
do Discover Excursions tổ chức.

00:29:29.920 --> 00:29:30.960 align:center
GIỌNG CARLY

00:29:31.040 --> 00:29:35.280 align:center
<i>Hắn cứ cố khích chúng tôi uống tiếp.</i>

00:29:36.120 --> 00:29:39.200 align:center
<i>Hắn đòi chơi trò Thật hay Thách.</i>

00:29:39.280 --> 00:29:42.440 align:center
<i>Rồi hắn đòi chúng tôi hôn hắn</i>
<i>và nhảy cho hắn xem.</i>

00:29:42.520 --> 00:29:45.720 align:center
Hắn giữ khư khư lấy cổ tay một người.

00:29:45.800 --> 00:29:48.200 align:center
Hắn cố ép họ sờ vào người hắn.

00:29:50.240 --> 00:29:54.360 align:center
<i>Hắn nói: "Một em hôn anh,</i>
<i>một em sờ soạng anh đi".</i>

00:29:54.960 --> 00:29:57.200 align:center
<i>Hắn bảo là chúng tôi không thể rời đi</i>

00:29:57.280 --> 00:30:00.120 align:center
<i>và để hắn bức bối như thế được.</i>

00:30:00.200 --> 00:30:02.880 align:center
Và họ phát hoảng lên. Hoảng lắm.

00:30:02.960 --> 00:30:07.160 align:center
<i>Hayley xoay người thoát ra được.</i>

00:30:07.240 --> 00:30:10.440 align:center
<i>Và rồi khi Hayley bắt hắn thả tôi ra,</i>

00:30:10.520 --> 00:30:13.880 align:center
<i>hắn bảo không thể để tôi đi được</i>

00:30:13.960 --> 00:30:16.520 align:center
<i>vì phải có một người làm nốt cho hắn.</i>

00:30:16.600 --> 00:30:19.840 align:center
Cô ấy phải chạy ra hành lang
để mở cửa và nói:

00:30:19.920 --> 00:30:23.120 align:center
"Anh không biến đi
là chúng tôi hô hoán lên đấy".

00:30:23.200 --> 00:30:24.720 align:center
<i>Vậy là hắn thả tôi đi.</i>

00:30:24.800 --> 00:30:29.280 align:center
<i>Hôm sau, hắn biến mất dạng luôn.</i>

00:30:29.360 --> 00:30:32.320 align:center
<i>Các hướng dẫn viên khác</i>

00:30:32.400 --> 00:30:35.560 align:center
<i>đều bảo nhà hắn có việc gấp.</i>

00:30:39.360 --> 00:30:42.600 align:center
Sau khi tìm thấy ba cô gái đó,

00:30:43.280 --> 00:30:46.640 align:center
tâm trí tôi thay đổi cái rụp.

00:30:53.640 --> 00:30:56.120 align:center
Con bé gào khóc trên điện thoại.

00:30:56.200 --> 00:30:58.600 align:center
"Hắn còn hại cả các cô gái khác!"

00:30:58.680 --> 00:31:00.800 align:center
Tôi kiểu: "Con nói gì vậy?"

00:31:01.720 --> 00:31:06.800 align:center
Lúc đó đang lái xe về nhà,
tôi nói chuyện điện thoại với mẹ

00:31:06.880 --> 00:31:09.720 align:center
và lập tức tập trung
vạch ra đường đi nước bước.

00:31:11.560 --> 00:31:15.160 align:center
Vậy là tôi về nhà
và đăng lên Facebook ngay hôm đó.

00:31:17.600 --> 00:31:19.520 align:center
XIN CHÀO! MONG CÁC BẠN VẪN KHỎE.

00:31:19.600 --> 00:31:24.880 align:center
"Kẻ cưỡng hiếp tôi vẫn đang lộng hành.
Nếu biết ai sắp đi Tây Ban Nha,

00:31:24.960 --> 00:31:29.320 align:center
hãy bảo họ là Manuel Blanco Vela
ở Discover Excursions chuyên hại phụ nữ.

00:31:29.400 --> 00:31:31.960 align:center
Hãy chia sẻ bài đăng nhé. #Tôicũngvậy".

00:31:32.040 --> 00:31:35.120 align:center
Tôi bắt đầu đăng bài không ngừng nghỉ.

00:31:35.200 --> 00:31:40.520 align:center
Rồi tôi còn làm căng hơn
và đăng đi đăng lại một bài.

00:31:41.600 --> 00:31:42.880 align:center
CHIA SẺ

00:31:42.960 --> 00:31:44.880 align:center
"Chào, lâu rồi không nói chuyện.

00:31:44.960 --> 00:31:49.000 align:center
Kẻ cưỡng hiếp tôi vẫn đang lộng hành.
Chia sẻ bài đăng Facebook nhé?"

00:31:49.080 --> 00:31:50.240 align:center
Điên lắm luôn.

00:31:51.200 --> 00:31:54.840 align:center
Chắc tôi phải gửi cho 200 người ấy.

00:31:54.920 --> 00:31:57.640 align:center
Cứ gửi tin nhắn lia lịa trên Facebook.

00:31:57.720 --> 00:31:58.720 align:center
GỬI

00:31:58.800 --> 00:32:02.360 align:center
Bố tôi có người quen ở Miami giúp móc nối

00:32:02.440 --> 00:32:05.560 align:center
với Tổng Lãnh sự
Đại sứ quán Tây Ban Nha ở Miami.

00:32:11.320 --> 00:32:16.040 align:center
Nên tôi tới đó trình bày
và bảo là đã tìm thấy vài nạn nhân khác.

00:32:16.120 --> 00:32:19.320 align:center
Tôi nhớ Tổng Lãnh sự đã rất tử tế.

00:32:20.600 --> 00:32:22.960 align:center
Ông ấy định giúp tôi nhưng lại do dự.

00:32:23.040 --> 00:32:26.120 align:center
Ông ấy nói: "Cô không nên
đưa chuyện này lên bản tin.

00:32:26.200 --> 00:32:28.600 align:center
Đừng kể chuyện này cho ai cả".

00:32:28.680 --> 00:32:31.880 align:center
Tại sao ông ấy lại không muốn đưa tin?

00:32:31.960 --> 00:32:34.760 align:center
Vì sẽ gây ảnh hưởng xấu
đến hình ảnh quốc gia.

00:32:40.080 --> 00:32:43.360 align:center
Ngay khi ông ấy khuyên là không nên,
tôi quyết làm luôn.

00:32:45.400 --> 00:32:49.240 align:center
11 THÁNG TƯ, 2018

00:32:57.520 --> 00:33:00.880 align:center
Chúng tôi ngồi trong phòng chờ,
và tôi bắt đầu hoảng loạn.

00:33:00.960 --> 00:33:03.560 align:center
Tôi mất hồn luôn.

00:33:03.640 --> 00:33:05.760 align:center
- Còn một phút!
- Ừ. Còn một phút.

00:33:05.840 --> 00:33:07.440 align:center
Bắt đầu. Quay thật tốt nhé.

00:33:12.000 --> 00:33:15.080 align:center
Tôi nhớ mình đứng sau sân khấu

00:33:16.280 --> 00:33:20.560 align:center
và cứ thế bật khóc.

00:33:23.080 --> 00:33:28.200 align:center
- Máy quay số ba…
- Bốn, ba, hai, một.

00:33:29.120 --> 00:33:30.320 align:center
Đang phát trực tiếp.

00:33:30.400 --> 00:33:34.360 align:center
Tôi bắt đầu khóc òa lên,
rồi chị ấy đến chỗ tôi và bảo:

00:33:34.440 --> 00:33:36.160 align:center
"Đây là một chuyện tuyệt vời.

00:33:36.240 --> 00:33:38.840 align:center
Nó sẽ giúp ích cho cô
và cô sẽ tóm được hắn".

00:33:38.920 --> 00:33:40.600 align:center
Thế là tôi nghĩ:

00:33:40.680 --> 00:33:43.160 align:center
"Rồi, Megyn Kelly đã nói thế thì xõa thôi.

00:33:43.240 --> 00:33:44.800 align:center
Mình phải làm cho trót".

00:33:44.880 --> 00:33:49.240 align:center
Và chị ấy bước ra sân khấu,
sau đó tôi ra theo.

00:33:49.320 --> 00:33:52.120 align:center
Tôi nhớ mình đã nhìn chị ấy.

00:33:52.200 --> 00:33:54.320 align:center
Chị ấy hỏi tôi một câu,

00:33:54.400 --> 00:33:57.440 align:center
rồi thực sự tôi chẳng nhớ gì về hôm đó.

00:34:00.080 --> 00:34:02.400 align:center
Nhưng xem ra mọi chuyện rất suôn sẻ.

00:34:02.480 --> 00:34:05.480 align:center
Tôi và chồng đợi ở phòng chờ
trong lúc họ lên hình.

00:34:05.560 --> 00:34:07.240 align:center
Chúng tôi rất tự hào về con.

00:34:07.320 --> 00:34:13.160 align:center
Tôi nghĩ lúc đó, chúng tôi đã biết
vụ này kiểu gì cũng sẽ lớn chuyện.

00:34:14.760 --> 00:34:16.240 align:center
Tôi biết…

00:34:18.040 --> 00:34:20.920 align:center
mình đang dấn thân vào
một con đường lạ lẫm.

00:34:21.000 --> 00:34:22.800 align:center
Tôi không hề biết

00:34:23.720 --> 00:34:24.920 align:center
mình đang…

00:34:25.000 --> 00:34:27.800 align:center
Tôi không ngờ mọi chuyện
sẽ thành ra như vậy.

00:34:32.120 --> 00:34:36.040 align:center
Khi chương trình lên sóng,
nhiều người bắt đầu liên lạc với tôi.

00:34:36.920 --> 00:34:37.760 align:center
HỘP THƯ

00:34:37.840 --> 00:34:41.000 align:center
Điện thoại tôi reo liên tục.

00:34:42.560 --> 00:34:44.040 align:center
Trong cuộc phỏng vấn,

00:34:44.120 --> 00:34:49.840 align:center
họ đưa ra ảnh chụp
gã mà tôi biết với cái tên Manu White.

00:34:50.480 --> 00:34:53.160 align:center
Thế là tôi hét lên: "Chính là hắn!"

00:34:54.320 --> 00:34:57.800 align:center
Tôi ngồi đó nghĩ: "Trời, điên thật đấy".

00:34:57.880 --> 00:35:00.920 align:center
Họ không nói tên,
nhưng tôi nói luôn: "Đây là Manu".

00:35:02.800 --> 00:35:06.760 align:center
Khi tôi nghe chuyện của Gabrielle,
mọi thứ như ập xuống cùng lúc.

00:35:08.240 --> 00:35:11.880 align:center
Có nằm mơ tôi cũng không ngờ
kẻ đó lại là Manu.

00:35:11.960 --> 00:35:14.720 align:center
Giờ thì mọi chuyện đã tường tỏ.

00:35:14.800 --> 00:35:16.120 align:center
Nhưng đồng thời,

00:35:16.880 --> 00:35:18.640 align:center
tôi cũng phẫn nộ tột cùng.

00:35:19.800 --> 00:35:24.600 align:center
Chắc là khi nghe chuyện của Gabrielle,
tôi đã biết chắc rằng

00:35:24.680 --> 00:35:27.320 align:center
hắn là kẻ săn mồi hàng loạt

00:35:27.400 --> 00:35:31.080 align:center
và đã gây ra
những tội ác xâm hại tày trời này.

00:35:31.160 --> 00:35:34.800 align:center
Khi đó, tôi nhận ra chuyện xảy ra với mình

00:35:34.880 --> 00:35:39.360 align:center
cũng xảy ra với các cô gái khác
suốt hàng năm trời sau đó.

00:35:39.440 --> 00:35:41.280 align:center
Có khi trước đó cũng có luôn.

00:35:41.360 --> 00:35:45.000 align:center
Tôi bảo bố mẹ:
"Con tìm thấy một người ở Rhode Island.

00:35:45.080 --> 00:35:47.240 align:center
Con tìm thấy một người ở Virginia.

00:35:47.320 --> 00:35:51.040 align:center
Có hai, rồi ba người ở Virginia.
Một người ở New York".

00:35:51.120 --> 00:35:54.800 align:center
Tôi tìm thấy vô số nạn nhân.
Bố mẹ tôi kiểu: "Ôi trời, con ơi".

00:36:01.680 --> 00:36:05.160 align:center
SEVILLE
TÂY BAN NHA

00:36:10.400 --> 00:36:12.720 align:center
Đây là mẩu chuyện

00:36:12.800 --> 00:36:16.120 align:center
mà tôi đã nhắn cho Gabrielle.

00:36:16.200 --> 00:36:19.000 align:center
Ngày hôm đó

00:36:19.080 --> 00:36:22.120 align:center
hình như là vào đầu tháng Tư.

00:36:23.160 --> 00:36:27.520 align:center
Tôi ngồi trong văn phòng,
còn Manu thì không.

00:36:28.960 --> 00:36:30.880 align:center
Việc của tôi là phải tìm…

00:36:30.960 --> 00:36:32.760 align:center
CỰU NHÂN VIÊN DISCOVER EXCURSIONS

00:36:32.840 --> 00:36:36.400 align:center
Các trường đại học tổ chức đi du học
có nhiều nhóm Facebook khác nhau.

00:36:36.480 --> 00:36:40.200 align:center
Việc của tôi là tìm từng người

00:36:40.280 --> 00:36:43.720 align:center
và nhắn cho họ như sau
bằng tài khoản Discover Excursions:

00:36:43.800 --> 00:36:47.960 align:center
"Hãy đến Morocco. Đây là mã giảm giá".

00:36:52.200 --> 00:36:55.880 align:center
Tôi thấy hắn đi đi lại lại
trong lúc nói chuyện điện thoại.

00:36:57.120 --> 00:37:00.440 align:center
Rồi hắn bước vào
và chộp lấy tôi như thường lệ.

00:37:00.520 --> 00:37:02.520 align:center
"Aubrey, đến giờ ăn trưa rồi.

00:37:02.600 --> 00:37:06.920 align:center
Tôi cần nói cho cô biết
chuyện đang xảy ra".

00:37:07.000 --> 00:37:08.120 align:center
Tôi kiểu: "Vâng".

00:37:10.040 --> 00:37:11.680 align:center
Rồi chúng tôi đi ăn trưa.

00:37:12.360 --> 00:37:15.280 align:center
Hắn ngồi xuống và gọi món như mọi khi.

00:37:15.360 --> 00:37:17.800 align:center
Hắn luôn là người gọi món cho cả hai.

00:37:17.880 --> 00:37:22.720 align:center
Rồi hắn ra ngoài,
đi tới đi lui và nói chuyện điện thoại,

00:37:22.800 --> 00:37:25.600 align:center
kiểu như hơi hoảng loạn ấy.

00:37:28.960 --> 00:37:33.320 align:center
Cuối cùng hắn cũng ngồi vào bàn
nhưng không thể ăn nổi.

00:37:33.400 --> 00:37:36.760 align:center
Và hắn cố giải thích với tôi rằng:

00:37:36.840 --> 00:37:39.120 align:center
"Có mấy cô gái

00:37:39.200 --> 00:37:44.600 align:center
đang muốn bôi nhọ danh tiếng, hãm hại

00:37:44.680 --> 00:37:46.760 align:center
và moi tiền của tôi.

00:37:46.840 --> 00:37:49.800 align:center
Tôi không hiểu sao họ lại làm thế nữa.

00:37:49.880 --> 00:37:53.120 align:center
Kinh khủng thật đấy. Chỉ khổ gia đình tôi.

00:37:53.200 --> 00:37:55.200 align:center
Họ đang hủy hoại danh tiếng tôi.

00:37:55.280 --> 00:37:58.160 align:center
Mẹ tôi sẽ đau khổ lắm".

00:37:58.760 --> 00:38:02.960 align:center
Tôi kiểu: "Ôi trời. Ừ, điên thật đấy".

00:38:03.880 --> 00:38:06.720 align:center
Hắn cố xuyên tạc sự thật.

00:38:06.800 --> 00:38:09.480 align:center
Hắn cố làm cho tôi thương cảm.

00:38:09.560 --> 00:38:15.280 align:center
Và tôi về văn phòng, còn hắn thì rời đi.

00:38:16.400 --> 00:38:20.520 align:center
Tôi biết vụ đó phát sóng
trên <i>The Today Show </i>nên đã xem thử.

00:38:22.360 --> 00:38:26.280 align:center
Và tôi nhận ra mọi chuyện thực sự tồi tệ.

00:38:28.800 --> 00:38:30.440 align:center
Nên tôi đã nghỉ việc.

00:38:30.520 --> 00:38:35.760 align:center
Hình như hôm sau,
văn phòng cũng đóng cửa luôn.

00:38:38.200 --> 00:38:42.200 align:center
Chúng tôi đang theo sát vụ việc
đang lan truyền trong vài tuần qua.

00:38:42.280 --> 00:38:46.400 align:center
Cảnh sát đang điều tra thực hư
chuyện một chủ công ty du lịch ở Seville

00:38:46.480 --> 00:38:49.760 align:center
cưỡng hiếp nhiều khách hàng,
đa số đến từ Hoa Kỳ.

00:38:49.840 --> 00:38:52.320 align:center
Một sinh viên Florida mới nộp đơn tố cáo,

00:38:52.400 --> 00:38:55.880 align:center
làm dấy lên một làn sóng tố cáo tương tự.

00:38:55.960 --> 00:38:58.520 align:center
Chúng tôi đã đến
trụ sở công ty du lịch này,

00:38:58.600 --> 00:39:00.840 align:center
và như quý vị thấy thì họ đã đóng cửa.

00:39:00.920 --> 00:39:03.400 align:center
Chúng tôi cũng đã tìm gặp
giám đốc công ty.

00:39:03.480 --> 00:39:07.240 align:center
Tới nay, người này chưa trả lời
tin nhắn từ giới truyền thông.

00:39:11.920 --> 00:39:16.520 align:center
Tôi gọi cho công ty Discover Excursions
nhưng không ai nghe máy.

00:39:16.600 --> 00:39:19.440 align:center
Tôi đích thân đến đó vì nó gần tòa soạn.

00:39:19.520 --> 00:39:21.560 align:center
Đóng cửa. Bên trong không có ai.

00:39:21.640 --> 00:39:23.760 align:center
Tôi tìm được số của Manuel Blanco.

00:39:23.840 --> 00:39:24.880 align:center
Tôi gọi cho hắn.

00:39:24.960 --> 00:39:26.360 align:center
Hắn bắt máy.

00:39:26.880 --> 00:39:31.240 align:center
Tôi nói là đến từ <i>Diario de Seville</i>
và muốn hẹn gặp hắn. Hắn cúp máy luôn.

00:39:33.040 --> 00:39:35.520 align:center
Sau đó tôi quyết định nhắn qua WhatsApp.

00:39:35.600 --> 00:39:38.320 align:center
Hắn trả lời rất ngắn gọn.

00:39:39.000 --> 00:39:41.520 align:center
"Thay mặt công ty,
chúng tôi chỉ có thể nói

00:39:41.560 --> 00:39:43.080 align:center
đó là bịa đặt và dối trá.

00:39:43.160 --> 00:39:45.120 align:center
Không hề có vụ kiện hay chứng cứ.

00:39:45.200 --> 00:39:47.720 align:center
Tin tức lan truyền hoàn toàn vô căn cứ.

00:39:47.800 --> 00:39:51.600 align:center
Luật sư của công ty ở Mỹ và Tây Ban Nha
đều đã nắm rõ tình hình".

00:39:51.680 --> 00:39:54.040 align:center
Tin nhắn chỉ có thế,

00:39:54.120 --> 00:39:56.840 align:center
và tôi đã tổng hợp hết trong bản tin rồi.

00:39:59.000 --> 00:40:00.080 align:center
HẮN ÉP TÔI VÀO NHÀ TẮM

00:40:00.160 --> 00:40:02.680 align:center
Tôi nhớ mọi người bắt đầu gửi tin cho tôi.

00:40:02.760 --> 00:40:05.920 align:center
Và tôi khá chắc ai đó đã gửi tôi

00:40:06.000 --> 00:40:12.880 align:center
ảnh chụp màn hình vị trí trên Google
đã "Đóng cửa vĩnh viễn".

00:40:14.800 --> 00:40:17.680 align:center
Vui chết đi được.

00:40:17.760 --> 00:40:21.520 align:center
Quá tuyệt vời. Tôi mừng lắm. Kiểu như:

00:40:21.600 --> 00:40:26.560 align:center
"Được rồi.
Vậy là hắn đã mất đi phương tiện".

00:40:28.160 --> 00:40:32.440 align:center
Nguyền rủa hắn và lũ bạn của hắn.
Cả những người ủng hộ hắn nữa.

00:40:32.520 --> 00:40:33.960 align:center
Tên khốn nạn.

00:40:44.200 --> 00:40:47.120 align:center
TÔI CŨNG LÀ NẠN NHÂN

00:40:47.640 --> 00:40:50.320 align:center
TÔI CŨNG BỊ MANUEL CƯỠNG HIẾP

00:40:50.400 --> 00:40:54.680 align:center
Phần lớn các tin nhắn
đều được gửi đến trong tuần đó.

00:40:54.760 --> 00:40:55.720 align:center
DANH SÁCH ĐÓ CÓ TÔI

00:40:55.800 --> 00:41:00.000 align:center
Sau đó họ bắt đầu nhắn đến dần.
Về sau còn có nhiều cô gái bảo:

00:41:00.080 --> 00:41:03.760 align:center
"Bạn tôi bị hắn cưỡng hiếp
nhưng không dám liên lạc với cô".

00:41:03.840 --> 00:41:06.440 align:center
CÔ KHÔNG ĐƠN ĐỘC

00:41:06.520 --> 00:41:09.040 align:center
"Tôi bị hắn cưỡng hiếp,

00:41:09.840 --> 00:41:12.560 align:center
nhưng không muốn
kể cho gia đình. Tôi rối quá".

00:41:12.640 --> 00:41:15.640 align:center
Rất nhiều người tìm đến tôi và cố gắng…

00:41:15.720 --> 00:41:18.000 align:center
Họ tìm đến và kể cho tôi mọi chuyện.

00:41:19.000 --> 00:41:20.560 align:center
Đó là một trong những lần

00:41:20.640 --> 00:41:25.720 align:center
tôi không hề lường trước
mình đang dấn thân vào điều gì.

00:41:26.360 --> 00:41:29.280 align:center
Và tôi nhớ có người
đã nhắn cho tôi trên Facebook.

00:41:29.920 --> 00:41:32.120 align:center
20 GIÂY TRƯỚC

00:41:32.200 --> 00:41:36.040 align:center
Cô ấy nói: "Manuel Blanco Vela
đã giết con gái tôi".

00:41:36.120 --> 00:41:38.000 align:center
1 PHÚT TRƯỚC

00:41:38.080 --> 00:41:41.040 align:center
MANUEL BLANCO VELA ĐÃ GIẾT CON GÁI TÔI.

00:42:37.920 --> 00:42:42.920 align:center
Biên dịch: Trịnh Phương Nhi
GÁI TÔI.

