1
00:00:11,500 --> 00:00:16,416
SAMURAI MẮT XANH

2
00:00:33,458 --> 00:00:37,416
Chẳng kẻ nào
có thể tự mình đả bại cả một đội quân,

3
00:00:38,125 --> 00:00:40,875
nhưng có một sinh vật thì có thể.

4
00:00:41,958 --> 00:00:44,375
Sao trên đời lại có một sinh vật như thế?

5
00:00:46,708 --> 00:00:51,791
Rất lâu trước khi tướng quân vĩ đại
của chúng ta lệnh cho mặt trời trỗi dậy…

6
00:00:54,083 --> 00:00:56,750
đã từng có một lãng nhân.

7
00:01:04,291 --> 00:01:08,000
In dấu trong linh hồn hắn
là cái ngày lãnh chúa của hắn

8
00:01:09,833 --> 00:01:12,625
bị ám sát bởi một gia tộc đối địch

9
00:01:13,541 --> 00:01:16,583
có phù hiệu hình phượng hoàng.

10
00:01:25,708 --> 00:01:26,625
Ngày hôm đó,

11
00:01:27,416 --> 00:01:30,416
hắn cảm thấy có gì đó trỗi dậy trong mình.

12
00:01:31,875 --> 00:01:34,375
Một trận bão trong tâm hồn hắn.

13
00:01:57,250 --> 00:01:59,541
Giết hết, rồi đốt trụi đi.

14
00:02:04,125 --> 00:02:09,500
Một nỗi căm hờn
tỏa ra từ sâu thẳm trong tim

15
00:02:11,125 --> 00:02:13,250
lên tới mũi kiếm của hắn.

16
00:02:37,708 --> 00:02:38,666
Sư phụ.

17
00:02:38,750 --> 00:02:40,375
Dẫn tất cả xuống hầm đi.

18
00:02:40,458 --> 00:02:43,500
Ngươi giết tất cả chúng ta rồi.

19
00:02:44,541 --> 00:02:46,541
Ringo, bảo vệ họ.

20
00:02:46,625 --> 00:02:48,208
Ta không có khí giới ạ.

21
00:02:49,875 --> 00:02:51,541
Bắt đầu từ con dao bếp đi.

22
00:03:02,791 --> 00:03:04,625
Mau lên! Đằng này.

23
00:03:21,250 --> 00:03:23,875
Gã lãng nhân
trở về ngôi làng quê hương mình…

24
00:03:27,333 --> 00:03:30,875
nơi cha mẹ hắn
van nài hắn bắt đầu một cuộc sống mới.

25
00:03:32,958 --> 00:03:35,458
Nhưng nỗi căm hờn ấy như một cơn bão.

26
00:03:42,916 --> 00:03:45,333
Nó khởi đầu như cơn gió thoảng trên biển…

27
00:04:00,375 --> 00:04:01,208
Mẹ.

28
00:04:03,875 --> 00:04:05,875
Không ai tìm được chúng ta đâu.

29
00:04:07,416 --> 00:04:09,833
…bị bóng đêm nuốt chửng.

30
00:04:09,916 --> 00:04:12,166
Những kẻ xấu đang tìm con đó, Mizu.

31
00:04:12,250 --> 00:04:13,333
Tìm một bé gái.

32
00:04:13,416 --> 00:04:17,541
Con phải là một bé trai,
mãi là một bé trai.

33
00:04:17,625 --> 00:04:20,166
Rồi đào sâu. Nung nấu.

34
00:04:28,833 --> 00:04:31,875
Con sẽ báo thù cho chúng ta. Con xin thề.

35
00:04:32,583 --> 00:04:35,416
Và ngày càng lớn mạnh.

36
00:04:36,708 --> 00:04:39,625
Cuộn xoáy và hoành hành

37
00:04:39,708 --> 00:04:43,250
cho tới khi nó sẵn sàng tấn công!

38
00:04:45,875 --> 00:04:47,666
Lãng nhân bắt đầu hành trình,

39
00:04:47,750 --> 00:04:50,875
thề xóa khỏi thế gian
mọi kẻ đeo phù hiệu phượng hoàng

40
00:04:50,958 --> 00:04:52,708
hoặc ai chung huyết thống với chúng.

41
00:04:56,375 --> 00:05:01,541
Nhưng hắn sẽ sớm nhận ra rằng con đường
của quỷ dữ được trải bằng đá nhọn.

42
00:05:42,375 --> 00:05:44,208
Cô muốn chết sao?

43
00:05:51,875 --> 00:05:53,875
Giờ chúng phải vượt qua cả hai ta.

44
00:05:55,083 --> 00:05:57,583
Cô là công chúa can đảm nhất ta từng gặp.

45
00:05:57,666 --> 00:05:59,000
Ta không can đảm đâu.

46
00:05:59,708 --> 00:06:04,666
Cả đời ta bị giam cầm rồi. Nếu hôm nay
ta phải chết, ta sẽ chết trong tự do.

47
00:06:44,125 --> 00:06:45,125
Xin thứ lỗi.

48
00:06:46,625 --> 00:06:49,125
Nghe nói ở đây bán thuốc phiện phương Tây.

49
00:06:49,208 --> 00:06:52,000
Ta muốn tìm những gã da trắng cung cấp nó.

50
00:06:53,416 --> 00:06:56,250
Ta không tìm kiếm phiền hà,
chỉ thông tin thôi.

51
00:07:02,875 --> 00:07:05,041
Có vẻ ngươi lại muốn phiền hà đấy.

52
00:07:07,916 --> 00:07:09,708
Không, ta chỉ muốn hỏi…

53
00:07:14,291 --> 00:07:16,125
Thứ con lai rác rưởi.

54
00:07:39,875 --> 00:07:43,916
Linh hồn gã lãng nhân trở nên rã rời,
cơ thể hắn yếu ớt.

55
00:07:53,041 --> 00:07:54,416
Hắn không sợ chết,

56
00:07:55,458 --> 00:07:58,875
chỉ sợ có khi chưa kịp thực hiện lời thề
thì đã bỏ mạng.

57
00:08:01,250 --> 00:08:02,166
Cứu ta.

58
00:08:02,875 --> 00:08:05,500
Làm ơn. Ta cần thầy thuốc.

59
00:08:07,750 --> 00:08:10,041
Tất cả dường như vô vọng

60
00:08:10,750 --> 00:08:11,583
cho tới khi…

61
00:08:19,291 --> 00:08:23,125
Gã lãng nhân nhìn thấy một ảo cảnh
như thể do thần linh gửi xuống.

62
00:08:42,708 --> 00:08:43,583
Cứu ta.

63
00:08:46,208 --> 00:08:47,708
Mời ngài theo ta.

64
00:08:57,583 --> 00:09:00,500
Chỉ cần vài đồng,
ta sẽ dẫn ngài tới thiên đàng.

65
00:09:01,208 --> 00:09:02,750
Bà giúp ta với được không?

66
00:09:10,833 --> 00:09:12,416
Mẹ ơi, mẹ…

67
00:09:13,125 --> 00:09:14,416
Mẹ còn sống ư.

68
00:09:15,000 --> 00:09:15,875
Mizu.

69
00:09:26,625 --> 00:09:30,208
Nữ nhân xinh đẹp đó
đã đưa gã lãng nhân về nhà.

70
00:09:31,375 --> 00:09:34,416
Và lần đầu tiên sau nhiều mùa trăng,

71
00:09:35,250 --> 00:09:37,916
gã lãng nhân được nghỉ ngơi.

72
00:09:48,208 --> 00:09:52,125
Mẹ, mẹ vẫn sống. Sao có thể thế được?

73
00:09:57,666 --> 00:09:59,875
Thuốc ta dùng để chữa đau đầu đây.

74
00:10:09,250 --> 00:10:11,708
Ăn đi, xong ta phải quay về làm rồi.

75
00:10:17,500 --> 00:10:21,916
Mẹ không được làm công việc đó nữa.
Con kiếm được đủ tiền mà, còn hơn cả đủ.

76
00:10:23,041 --> 00:10:25,916
Con lớn lên thật là đáng trọng.

77
00:10:30,875 --> 00:10:36,166
Ta biết con buồn lắm, ngỡ là ta chết rồi,
nhưng ta biết như vậy là tốt nhất cho con.

78
00:10:37,250 --> 00:10:39,833
Sống đơn độc, con có thể như làn nước.

79
00:10:40,791 --> 00:10:42,333
Không thể nào nắm bắt.

80
00:10:43,750 --> 00:10:46,166
Giờ thì thần linh mang con về với ta rồi.

81
00:10:48,958 --> 00:10:51,000
Gã lãng nhân hồi sức,

82
00:10:51,083 --> 00:10:53,916
sẵn sàng tái hồi
hành trình căm hờn của mình.

83
00:10:55,416 --> 00:10:57,500
Nữ nhân nọ van nài hắn ở lại.

84
00:11:01,416 --> 00:11:05,500
Gã lãng nhân kể lại lời thề của hắn,
một lời thề hắn không thể phá vỡ.

85
00:11:06,291 --> 00:11:11,375
Tuyệt vọng, nữ nhân nọ nhớ lại
một việc đã học được từ lâu.

86
00:11:45,375 --> 00:11:46,458
Tiền mất rồi.

87
00:11:47,083 --> 00:11:50,416
Khỏi lo chuyện tiền bạc. Khỏi lo gì hết.

88
00:11:50,500 --> 00:11:53,000
Ta có lời đáp cho mọi lời khẩn cầu.

89
00:11:54,000 --> 00:11:55,791
Ta tìm được chồng cho con rồi.

90
00:12:06,666 --> 00:12:09,375
Ngài ấy bị ruồng bỏ,
nên diện mạo của con không quan trọng.

91
00:12:09,458 --> 00:12:13,375
Ngài ấy già rồi nên cần một nữ nhân
khỏe mạnh phụ ngài ấy việc nhà.

92
00:12:13,875 --> 00:12:16,541
Không thể đâu ạ. Con đã thề rồi.

93
00:12:17,125 --> 00:12:21,750
Thứ nữ nhân gì lại không muốn một nam nhân
chăm sóc mình? Chăm sóc phụ mẫu?

94
00:12:22,333 --> 00:12:25,666
Những kẻ săn lùng con ngày bé
nghĩ con chết trong trận hỏa hoạn đó rồi.

95
00:12:25,750 --> 00:12:30,166
Ai mà biết con còn sống thì kẻ đó có thể
giao nộp con để được thưởng hậu đó.

96
00:12:30,791 --> 00:12:33,333
Mặc chúng. Con chẳng là vợ ai hết.

97
00:12:52,458 --> 00:12:53,625
Ta đi làm đây.

98
00:12:54,541 --> 00:12:55,625
Chúng ta cần tiền.

99
00:12:58,875 --> 00:13:01,083
Thấy không, ta sẽ làm tất cả vì con.

100
00:13:21,166 --> 00:13:25,125
Con sẽ thích núi non thôi!
Sẽ chẳng kẻ nào tìm thấy con đâu.

101
00:13:25,625 --> 00:13:30,083
Đương nhiên, con sẽ phải lao động.
Nấu nướng, dọn dẹp, giúp chăm ngựa.

102
00:13:30,166 --> 00:13:33,875
Thay y phục đi.
Ngài ấy nuôi ngựa cho lãnh chúa đó.

103
00:13:33,958 --> 00:13:38,000
Mikio từng là một Samurai vĩ đại
cho tới khi ngài ấy gây tội.

104
00:13:39,250 --> 00:13:40,208
Gây tội?

105
00:13:41,125 --> 00:13:44,000
Các lãnh chúa sẽ xử tử người của mình
nếu họ buộc đai lưng sai.

106
00:13:44,500 --> 00:13:46,666
Vấn đề là, hai con đều bị ruồng bỏ.

107
00:13:46,750 --> 00:13:50,750
Ngài ấy có tiền và chẳng có tư cách
để phàn nàn về khuôn mặt của con.

108
00:13:51,458 --> 00:13:52,291
Hóa trang vào.

109
00:14:36,833 --> 00:14:39,333
Nàng không gớm ghiếc như ta tưởng.

110
00:14:40,333 --> 00:14:42,250
Ngài thì già hơn ta tưởng nhiều.

111
00:14:44,708 --> 00:14:46,250
Tiến hành mau cho xong đi.

112
00:14:49,666 --> 00:14:54,208
Lòng trung thành của hắn không còn là với
lãnh chúa đã bị giết hay sự báo thù…

113
00:14:57,125 --> 00:14:59,875
mà là… với nàng dâu của hắn.

114
00:15:10,000 --> 00:15:11,708
Được rồi, làm việc tiếp thôi.

115
00:15:17,083 --> 00:15:19,000
Chuẩn bị cho con đêm nay nào.

116
00:15:34,541 --> 00:15:36,875
Mizu không cầm chân nổi tất cả đâu.

117
00:16:34,875 --> 00:16:36,250
Ta không phải phàm phu.

118
00:16:57,958 --> 00:16:59,458
Gì thế này?

119
00:16:59,541 --> 00:17:02,250
Chúng dồn ép gã Samurai trên lầu rồi.

120
00:17:02,750 --> 00:17:05,166
Chúng ta tranh thủ vui vẻ chút thôi.

121
00:17:27,333 --> 00:17:29,375
Ranh con khốn kiếp!

122
00:17:39,791 --> 00:17:41,416
Ở lại đây. Canh chừng.

123
00:18:51,041 --> 00:18:52,083
Nào.

124
00:18:52,833 --> 00:18:54,708
Bình tĩnh.

125
00:18:55,416 --> 00:18:57,166
Không sao.

126
00:18:59,000 --> 00:19:00,000
Ngươi cứ tin ta.

127
00:19:11,458 --> 00:19:13,000
Tránh xa lũ ngựa ra!

128
00:19:57,041 --> 00:19:58,458
Thôi, làm việc tiếp nào.

129
00:20:27,583 --> 00:20:28,500
Con nào thế ạ?

130
00:20:30,250 --> 00:20:31,208
Tên nó là Kai.

131
00:20:32,166 --> 00:20:34,125
Đẹp, nhưng là một con dã thú.

132
00:20:35,625 --> 00:20:37,541
Ta cố thuần nó mấy tháng rồi.

133
00:20:40,333 --> 00:20:42,125
Kai nghĩ về ta thế này đây.

134
00:20:44,458 --> 00:20:48,750
Kể từ khi ta bị lãnh chúa trục xuất,
ta đã bám víu lấy cái… ảo mộng

135
00:20:48,833 --> 00:20:52,916
là nếu ta đem cho ngài ấy một sinh vật
hoàn hảo, ngài ấy sẽ đón ta về.

136
00:20:54,291 --> 00:20:55,208
Hão huyền thật.

137
00:20:58,833 --> 00:20:59,750
Vâng, quả vậy.

138
00:21:39,791 --> 00:21:41,291
Ta cho Kai ăn được không?

139
00:22:12,000 --> 00:22:13,291
Nàng biết cưỡi không?

140
00:22:29,750 --> 00:22:31,750
Tỉnh lại đi!

141
00:22:31,833 --> 00:22:33,833
Mau nào!

142
00:22:36,291 --> 00:22:38,333
Mau… đi đi.

143
00:22:40,208 --> 00:22:43,458
Nhanh quá! Chàng phi nhanh quá!

144
00:23:08,000 --> 00:23:09,708
Để ta hái trái chín cho nàng.

145
00:23:15,250 --> 00:23:16,375
Ấn tượng đó.

146
00:23:17,666 --> 00:23:18,500
Nàng thử đi.

147
00:23:21,916 --> 00:23:22,958
Nào, để ta chỉ.

148
00:23:23,666 --> 00:23:24,625
Thu tay nàng về.

149
00:23:25,875 --> 00:23:27,458
Ngắm vào trái kia kìa.

150
00:23:34,958 --> 00:23:36,458
Không tệ cho lần thử đầu.

151
00:23:45,208 --> 00:23:46,750
Thời gian trôi qua,

152
00:23:48,458 --> 00:23:51,541
gã lãng nhân và nàng dâu
tận hưởng cuộc sống bình dị.

153
00:23:51,625 --> 00:23:54,250
Con đường của quỷ dữ
như một giấc mộng đã xa.

154
00:23:55,583 --> 00:23:59,375
Dù đôi khi, nếu hắn dừng lại nghe ngóng,

155
00:24:00,000 --> 00:24:02,708
gã lãng nhân vẫn nghe được tiếng nó

156
00:24:02,791 --> 00:24:05,916
gọi tên… hắn.

157
00:24:20,000 --> 00:24:22,708
Mẹ, mẹ có chắc là
như vậy mà mẹ vào được thị trấn không?

158
00:24:22,791 --> 00:24:25,125
Lấy được thuốc là ta sẽ ổn thôi.

159
00:24:34,416 --> 00:24:37,166
Mua lấy chút cá thu khô nhé. Mizu thích.

160
00:24:38,208 --> 00:24:40,250
Đâu có đủ để mua thuốc cho ta.

161
00:24:40,750 --> 00:24:43,500
Bọn ta nghĩ
nhạc mẫu nên thử thôi dùng thuốc.

162
00:26:00,208 --> 00:26:01,041
Chậm lại!

163
00:26:01,833 --> 00:26:02,666
Theo kịp đi!

164
00:26:12,291 --> 00:26:15,208
Lãnh chúa sẽ hài lòng
với lứa này lắm cho xem.

165
00:26:17,375 --> 00:26:20,291
Có Kai, ước nguyện của chàng
có thể thành sự thực.

166
00:26:20,875 --> 00:26:24,000
Chẳng lãnh chúa nào
xứng với Kai đâu. Kai là

167
00:26:25,250 --> 00:26:26,083
của nàng đó.

168
00:26:54,250 --> 00:26:58,125
Tỉnh lại đi!

169
00:26:58,208 --> 00:26:59,125
Mau nào!

170
00:28:12,625 --> 00:28:16,041
Akemi, bao giờ ta tấn công,
chạy tới chỗ những người kia.

171
00:28:16,125 --> 00:28:17,208
Tấn công ai?

172
00:29:23,208 --> 00:29:25,208
Nàng từng muốn làm nam nhân ư?

173
00:29:25,291 --> 00:29:29,750
- Ta từng phải sống như nam nhân.
- Chỉ để đám săn nàng không tìm được nàng?

174
00:29:30,416 --> 00:29:32,375
Và để ta có thể báo thù

175
00:29:33,041 --> 00:29:35,291
những kẻ đã khiến ta thành ra thế này.

176
00:29:36,041 --> 00:29:37,041
Một con quái vật.

177
00:29:42,000 --> 00:29:46,458
Ta muốn thấy hết thảy về nàng, không chỉ
con người mẹ nàng muốn nàng giả vờ.

178
00:29:47,125 --> 00:29:49,625
Ta chỉ làm mỗi một việc
là tập luyện với một thanh kiếm.

179
00:29:51,000 --> 00:29:51,833
Cho ta xem đi.

180
00:29:55,958 --> 00:29:58,041
Ta chưa từng đối diện một cây kích.

181
00:29:58,125 --> 00:30:01,916
Hơi lỗi thời, mà vẫn là khí giới tốt nhất
khi bị áp đảo về quân số trong trận.

182
00:30:02,416 --> 00:30:04,750
Đừng lo, chúng ta sẽ khởi đầu từ tốn.

183
00:30:10,958 --> 00:30:11,791
Sẵn sàng chưa?

184
00:30:13,500 --> 00:30:14,833
Đừng nương tay nhé.

185
00:30:26,916 --> 00:30:28,125
Không tồi đâu.

186
00:30:36,875 --> 00:30:37,875
Tuốt ra đi.

187
00:30:38,708 --> 00:30:40,375
Cho ta thấy lưỡi kiếm của chàng.

188
00:30:40,458 --> 00:30:42,458
Ta không muốn làm nàng đau.

189
00:31:02,458 --> 00:31:04,208
Được rồi, đủ rồi đó.

190
00:31:04,291 --> 00:31:07,625
Lúc mất tước vị,
chàng đã mất luôn cả sức mạnh hay sao?

191
00:31:56,625 --> 00:31:58,375
Nàng đúng là con quái vật.

192
00:32:09,291 --> 00:32:12,291
Sau khoảng thời gian
tưởng như ánh dương vĩnh cửu,

193
00:32:12,375 --> 00:32:16,458
một ngày nọ, bầu trời tối sầm lại.

194
00:32:17,208 --> 00:32:20,541
Mưa rửa trôi
lớp thuốc nhuộm trên bộ Kimono của nàng,

195
00:32:21,791 --> 00:32:27,000
để lộ phù hiệu phượng hoàng
thuộc về gia tộc trước đây của nàng.

196
00:32:27,666 --> 00:32:30,125
Gã lãng nhân giờ đây nhận ra

197
00:32:30,208 --> 00:32:33,500
nàng dâu chung dòng máu
với kẻ thù không đội trời chung.

198
00:32:36,583 --> 00:32:40,708
Nàng dâu khẩn thiết rằng nàng đã trốn
khỏi gia tộc xấu xa của cha mình.

199
00:32:40,791 --> 00:32:44,083
Nàng thề nàng chỉ trung thành
với mình gã lãng nhân.

200
00:32:45,291 --> 00:32:47,916
Nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm…

201
00:32:50,791 --> 00:32:56,958
gã lãng nhân cảm thấy
cơn bão bùng lên trong lòng hắn.

202
00:33:08,333 --> 00:33:11,708
Hắn đi sớm để đưa ngựa cho lãnh chúa rồi.

203
00:33:12,375 --> 00:33:13,666
Cả đàn ngựa.

204
00:33:14,208 --> 00:33:15,333
Cả con của con nữa.

205
00:33:16,750 --> 00:33:19,000
Ta đã pha trà lá vàng cho con,

206
00:33:19,791 --> 00:33:21,500
vậy mà con phỉ nhổ vào đó.

207
00:33:27,375 --> 00:33:30,375
Hy vọng khiến phu quân của mình mềm lòng…

208
00:33:37,041 --> 00:33:40,416
nàng dâu nọ liền nhảy.

209
00:35:24,250 --> 00:35:28,541
- Đôi mắt kia. Đúng là ả rồi.
- Các ngươi phụng sự con quỷ da trắng nào?

210
00:35:29,041 --> 00:35:31,916
Con quỷ da trắng duy nhất
ta thấy là ngươi.

211
00:35:32,708 --> 00:35:33,666
Giết ả mau đi.

212
00:35:34,166 --> 00:35:39,791
- Ai bảo các ngươi là ta ở đây? Mẹ ta à?
- Số tiền thưởng đó ít ai cưỡng lại nổi.

213
00:35:45,916 --> 00:35:46,750
Mikio.

214
00:36:09,625 --> 00:36:12,000
Vậy là nàng dâu nọ đối diện với tử thần,

215
00:36:12,750 --> 00:36:14,833
nhưng đó chưa phải tận số của nàng.

216
00:36:15,458 --> 00:36:20,333
Từ trong cơ thể vô hồn của nàng
cuộn trào một cơn bão của sự căm hờn,

217
00:36:20,416 --> 00:36:25,166
sự phản bội,
sự bất công, chiếm hữu linh hồn nàng,

218
00:36:25,250 --> 00:36:28,416
biến nàng thành một cơn ác mộng,

219
00:36:28,916 --> 00:36:31,208
thành một oán linh!

220
00:38:50,166 --> 00:38:51,333
Đừng!

221
00:39:03,416 --> 00:39:04,625
Vì Kinuyo.

222
00:39:07,791 --> 00:39:11,291
Ngươi giống nam nhân
hơn bất cứ nam nhân nào tới cửa nhà ta.

223
00:39:24,416 --> 00:39:26,041
Không! Đừng!

224
00:39:38,208 --> 00:39:39,208
Ta tới giúp.

225
00:39:41,291 --> 00:39:45,125
Hồi nãy ta đã hèn nhát,
nhưng ta quay lại rồi đây. Tha thứ cho ta.

226
00:39:45,208 --> 00:39:46,833
Chuyện này là do ngươi.

227
00:39:47,750 --> 00:39:48,791
Không đời nào.

228
00:39:49,458 --> 00:39:50,458
Là bà ta đó!

229
00:39:51,541 --> 00:39:55,666
Ta thấy bà hút thuốc phiện lại.
Sao bà mua được? Bà giao nộp nàng ấy.

230
00:39:55,750 --> 00:39:57,458
- Thú nhận đi!
- Không, Mizu!

231
00:39:57,541 --> 00:40:00,000
Ta đã bán mình trở lại trên cầu mà!

232
00:40:00,083 --> 00:40:01,791
Ta cần thuốc.

233
00:40:02,500 --> 00:40:05,583
Hẳn là hắn giao nộp con
để đoạt lại tước vị đó.

234
00:40:06,500 --> 00:40:09,625
Ta là mẹ con. Mẹ con đấy.

235
00:40:09,708 --> 00:40:10,541
Mizu.

236
00:40:10,625 --> 00:40:13,000
Hắn đã đứng nhìn chúng giết con!

237
00:40:13,083 --> 00:40:14,833
Hắn là đồ đáng khinh!

238
00:40:14,916 --> 00:40:15,750
Yếu đuối!

239
00:40:15,833 --> 00:40:17,833
Im miệng đi, con điếm dối trá.

240
00:40:20,583 --> 00:40:22,125
Hắn làm ta đau này!

241
00:40:22,208 --> 00:40:23,625
Mizu!

242
00:40:24,583 --> 00:40:25,541
Thôi đi.

243
00:40:43,916 --> 00:40:47,666
Mizu. Ta yêu nàng mà, Mizu.

244
00:40:57,000 --> 00:41:02,125
Sư phụ! Cô thắng chúng rồi.
Tất cả bọn chúng. Cả một đội quân.

245
00:41:02,208 --> 00:41:06,500
Akemi và ta có giúp đó. Cô ấy
giết được hai tên. Ta giết được một tên.

246
00:41:07,083 --> 00:41:09,333
Có gì đó tràn qua ta từ bên trong ấy.

247
00:41:10,208 --> 00:41:12,208
Cảm giác… tăm tối lắm.

248
00:41:14,125 --> 00:41:17,875
Ngươi muốn giống ta à?
Vậy đừng lẩn tránh bóng tối.

249
00:41:20,958 --> 00:41:22,458
Lại là quân của Hamata ư?

250
00:41:30,083 --> 00:41:33,458
Người đó, Công chúa Akemi đó.
Chúng ta tìm được người rồi.

251
00:41:34,166 --> 00:41:38,833
Lãnh chúa Tokunobu Daichi có lệnh,
con gái ngài ấy phải quay về cùng bọn ta.

252
00:41:43,416 --> 00:41:45,000
Ta không đi đâu hết.

253
00:41:45,916 --> 00:41:46,958
Đúng không, Mizu?

254
00:41:47,041 --> 00:41:48,625
Có chuyện gì sao?

255
00:41:50,458 --> 00:41:51,291
Giết hắn đi.

256
00:41:55,208 --> 00:41:56,166
Bắt cô ta đi.

257
00:41:58,750 --> 00:42:02,250
Buông ta ra! Mizu! Buông ta ra!

258
00:42:02,333 --> 00:42:05,375
Thả ta ra!

259
00:42:05,458 --> 00:42:07,291
Mizu!

260
00:42:08,333 --> 00:42:10,208
Mizu!

261
00:42:11,625 --> 00:42:13,916
Sư phụ? Cô chỉ đứng nhìn.

262
00:42:14,708 --> 00:42:16,208
Thế là tốt hơn cho cô ta.

263
00:42:21,750 --> 00:42:25,916
Cô chẳng phải Samurai.
Samurai biết trọng danh dự.

264
00:42:26,500 --> 00:42:31,125
Ta chưa từng nói ta là một Samurai.
Là ngươi. Ta đang trên đường đi báo thù.

265
00:42:31,208 --> 00:42:35,375
Trên đó không có chỗ cho tình yêu,
tình bằng hữu hay sự yếu lòng đâu.

266
00:42:37,291 --> 00:42:39,083
Thôi, ta còn phải giết một kẻ.

267
00:42:53,583 --> 00:42:56,166
Sao trên đời lại có một sinh vật như thế?

268
00:42:56,666 --> 00:42:58,583
Chỉ nỗi căm hờn là chưa đủ.

269
00:42:59,375 --> 00:43:01,208
Còn cần một nguyên liệu nữa.

270
00:43:01,958 --> 00:43:05,500
Cần tình yêu… bị đầu độc bởi sự phản bội,

271
00:43:07,041 --> 00:43:11,000
thì mới mang tới nhiều cuộc tắm máu
và nỗi thống khổ đến vậy,

272
00:43:12,000 --> 00:43:15,416
để sinh ra oán linh kia.

273
00:43:28,333 --> 00:43:34,041
Bọn ta gửi lời tạ ơn khiêm nhường tới
tướng quân hết mực nhân từ của chúng ta.

274
00:43:37,333 --> 00:43:38,958
Một câu chuyện đầy kinh sợ.

275
00:43:40,416 --> 00:43:45,291
Bọn ta đã hứa với nàng những thú vui
bậc nhất ở Edo này mà, phải không Akemi?

276
00:43:47,541 --> 00:43:48,500
Vâng, thưa ngài.

277
00:43:51,166 --> 00:43:53,166
Chỉ có một điểm là chưa chuẩn xác.

278
00:43:54,916 --> 00:43:55,833
Vậy ư?

279
00:43:56,875 --> 00:43:57,708
Thưa vâng.

280
00:43:58,208 --> 00:44:01,083
Chẳng là, ta từng gặp một oán linh rồi.

281
00:44:01,833 --> 00:44:05,541
Một oán linh có thực.
Nhưng nó chẳng có khả năng yêu thương.

282
00:44:06,125 --> 00:44:10,958
Ta đã tìm kiếm trong mắt nó một dấu hiệu
của tình yêu, lòng thương xót hay cái tốt.

283
00:44:12,666 --> 00:44:14,458
Nhưng chỉ có bóng tối mà thôi.

284
00:45:00,708 --> 00:45:03,541
Biên dịch: Dzung Nguyen

