1
00:00:07,549 --> 00:00:09,467
Ngày xửa ngày xưa ở Campuchia,

2
00:00:11,511 --> 00:00:13,513
văn hóa ẩm thực đang phát triển mạnh.

3
00:00:16,641 --> 00:00:18,351
Âm nhạc đang phát triển mạnh.

4
00:00:21,604 --> 00:00:23,481
Nền nghệ thuật phát triển mạnh.

5
00:00:30,530 --> 00:00:32,741
Nhưng rồi chiến tranh nổ ra…

6
00:00:36,161 --> 00:00:37,871
và tất cả mọi thứ bị tước đi.

7
00:00:51,259 --> 00:00:52,594
Trong cuộc diệt chủng,

8
00:00:53,636 --> 00:00:55,805
đã có một đến hai triệu người chết.

9
00:01:00,894 --> 00:01:02,270
Âm nhạc biến mất.

10
00:01:03,813 --> 00:01:05,190
Lịch sử biến mất.

11
00:01:07,358 --> 00:01:09,152
Công thức nấu ăn biến mất.

12
00:01:11,154 --> 00:01:16,618
Nên những gì tồn tại về thức ăn hiện tại,
đều đến từ các mẹ, các dì,

13
00:01:17,619 --> 00:01:20,121
những người đã thuộc lòng công thức.

14
00:01:22,707 --> 00:01:24,209
Mỗi lần tôi nấu ăn…

15
00:01:26,544 --> 00:01:28,630
tôi cảm thấy có mối liên hệ với quá khứ.

16
00:01:30,465 --> 00:01:35,095
Tôi muốn tôn vinh Campuchia,
và đưa mọi người đến kỷ nguyên vàng son…

17
00:01:37,806 --> 00:01:39,849
khi vẫn còn một đất nước xinh đẹp,

18
00:01:41,226 --> 00:01:42,894
nơi mọi người vẫn hạnh phúc.

19
00:02:40,368 --> 00:02:43,538
BÀN CỦA BẾP TRƯỞNG

20
00:02:58,595 --> 00:03:02,849
Ở California, có rất nhiều Văn hóa châu Á
đã đến được đây,

21
00:03:02,932 --> 00:03:04,601
cùng các món nước khác nhau.

22
00:03:05,101 --> 00:03:05,935
ĐẦU BẾP

23
00:03:06,019 --> 00:03:08,855
Đồ ăn Thái và đồ ăn Việt Nam
có xu hướng áp đảo ngành đó.

24
00:03:13,026 --> 00:03:15,862
Người ta nghĩ:
"Nó có nước mắm. Hẳn là đồ Thái".

25
00:03:17,322 --> 00:03:20,825
Hoặc: "Ồ, nó là nước dùng trong
với một chút hoa hồi.

26
00:03:20,909 --> 00:03:24,787
Đó là đồ Việt Nam".
Và rồi khi bạn tìm hiểu sâu hơn một chút,

27
00:03:24,871 --> 00:03:29,125
có cả một nền văn hóa và lịch sử khác
mà tôi không quen thuộc.

28
00:03:34,380 --> 00:03:38,092
Nite Yun là một nhà thơ. Cô ấy kể
câu chuyện về người Campuchia…

29
00:03:40,011 --> 00:03:43,556
dẫn người ta vào một nơi
mà họ đã tránh né.

30
00:03:45,516 --> 00:03:48,561
Và cô ấy đang cố làm điều đó
thông qua thức ăn.

31
00:03:50,230 --> 00:03:54,734
Thoạt nhìn, Nite là một cô gái nhút nhát.

32
00:03:55,818 --> 00:03:58,196
Nhưng khi thấy cô ấy trong bếp,

33
00:03:59,656 --> 00:04:00,990
thì cô ấy rất táo bạo,

34
00:04:02,200 --> 00:04:03,534
cô ấy quyết tâm,

35
00:04:04,160 --> 00:04:06,871
cô ấy là một thế lực cần kính nể.

36
00:04:08,081 --> 00:04:12,085
Khi nhìn đồ ăn của cô ấy,
trông nó thật khiêm tốn.

37
00:04:12,835 --> 00:04:17,590
Khi bạn cắn một miếng, món đó đánh vào
mọi trung tâm khoái cảm trong miệng.

38
00:04:19,175 --> 00:04:21,010
Có rất nhiều tầng lớp hương vị.

39
00:04:22,011 --> 00:04:23,513
Riềng, sả…

40
00:04:24,931 --> 00:04:27,141
Không hiểu sao
nó vừa có chiều sâu, vừa tươi mới,

41
00:04:27,850 --> 00:04:28,810
giòn và mềm,

42
00:04:30,144 --> 00:04:31,354
đậm đà và thanh đạm.

43
00:04:31,980 --> 00:04:33,773
Nó là niềm vui thuần túy.

44
00:04:37,568 --> 00:04:41,572
Lý do tại sao cô ấy làm chuyện này
không phải vì bản thân mình.

45
00:04:43,366 --> 00:04:46,577
Cô ấy có động lực
để kể một câu chuyện cao cả hơn.

46
00:04:48,955 --> 00:04:51,791
Cô ấy muốn đưa mọi người
vào văn hóa của cô ấy,

47
00:04:53,126 --> 00:04:56,838
dấy lên sự tò mò của họ
và đam mê học hỏi về những gì đã xảy ra

48
00:04:56,921 --> 00:04:58,339
với đất nước của cô ấy.

49
00:05:18,943 --> 00:05:20,611
Gấp nó vào thế này.

50
00:05:22,030 --> 00:05:23,239
Gấp nó vào.

51
00:05:23,323 --> 00:05:25,450
- Ừ, rồi ta vắt nó.
- Vắt nó.

52
00:05:26,367 --> 00:05:28,870
Cho vào… Ta sẽ có
một nắm bún gạo Num Banh Chok.

53
00:05:30,580 --> 00:05:35,209
Bà bắt đầu làm món này với mẹ
từ hồi bà 15 tuổi.

54
00:05:36,336 --> 00:05:40,423
Nó được truyền qua nhiều thế hệ.
Vừa làm việc vừa bảo vệ truyền thống.

55
00:05:42,884 --> 00:05:44,260
Vắt và gấp vào thế này.

56
00:05:44,344 --> 00:05:45,928
- Nó sẽ có cạnh dài hơn.
- Cạnh dài.

57
00:05:46,929 --> 00:05:48,139
Hồi tôi mới bắt đầu,

58
00:05:48,639 --> 00:05:51,851
không có nhiều người
nấu đồ ăn Campuchia ở Mỹ.

59
00:05:54,437 --> 00:05:56,939
Có rất ít các nhà hàng gia đình Campuchia,

60
00:05:57,607 --> 00:06:00,985
nhưng trên thực đơn của họ
có đồ ăn Việt Nam và Thái Lan.

61
00:06:02,362 --> 00:06:07,241
Đó là cách để hút người ta vào, vì họ
không còn cách nào khác để kiếm tiền.

62
00:06:08,785 --> 00:06:12,872
Nếu không nấu đồ ăn Campuchia,
nó có thể bị biến mất mãi mãi.

63
00:06:20,046 --> 00:06:22,548
Hồi bé, nhà tôi tôn vinh nguồn gốc Khơ-me.

64
00:06:24,425 --> 00:06:26,844
Bố tôi nghe
nhạc Rock và Roll của Campuchia.

65
00:06:29,597 --> 00:06:31,140
Chúng tôi ăn đồ ăn Khơ-me.

66
00:06:34,852 --> 00:06:36,979
Tiếng mẹ đẻ của tôi là tiếng Khơ-me…

67
00:06:39,565 --> 00:06:41,651
Tôi học cách đọc viết tiếng Khơ-me.

68
00:06:43,319 --> 00:06:46,823
Nên tôi đã luôn có kết nối
với việc làm người Khơ-me.

69
00:06:48,449 --> 00:06:50,284
Khi tôi bắt đầu học nấu ăn,

70
00:06:51,744 --> 00:06:54,580
tôi mặc kệ việc không có Pad Thái
trong thực đơn.

71
00:06:56,874 --> 00:07:01,170
Tôi muốn truyền cảm hứng cho người khác
tìm hiểu về lịch sử của họ…

72
00:07:04,090 --> 00:07:05,883
để hiểu các món ăn Campuchia.

73
00:07:08,469 --> 00:07:13,057
Mục tiêu của tôi là tôn vinh văn hóa
Campuchia trong hình thức chân thật nhất.

74
00:07:41,669 --> 00:07:44,964
Hồi mẹ mới đến đây,
mẹ nhớ thứ nước dùng này tha thiết.

75
00:07:45,047 --> 00:07:45,882
Hủ tiếu ạ?

76
00:07:45,965 --> 00:07:50,344
Ừ, mẹ nhớ nó lắm. Mẹ thường hỏi:
"Tôi có thể mua hủ tiếu Nam Vang ở đâu?"

77
00:07:50,428 --> 00:07:54,348
Mẹ cứ đi tìm các chợ có bán
các nguyên liệu nấu hủ tiếu Nam Vang.

78
00:07:55,016 --> 00:07:58,561
Khi ăn hủ tiếu, mẹ thấy nhớ quê nhà
và nghĩ đến gia đình mẹ.

79
00:07:59,312 --> 00:08:02,273
- Để lâu quá không ngon.
- Mẹ sẽ ăn lúc còn nóng.

80
00:08:05,109 --> 00:08:08,488
Hồi bé, mẹ tôi
thường làm một loại nước dùng.

81
00:08:10,031 --> 00:08:11,991
Nó tên là Hủ tiếu Nam Vang.

82
00:08:14,619 --> 00:08:16,537
Nước dùng được hầm từ xương heo.

83
00:08:18,247 --> 00:08:19,999
Ninh chúng trong nhiều giờ.

84
00:08:22,168 --> 00:08:24,086
Bạn ăn nó với sợi hủ tiếu…

85
00:08:28,007 --> 00:08:29,217
thịt heo thái mỏng,

86
00:08:30,384 --> 00:08:31,219
tôm,

87
00:08:33,054 --> 00:08:34,597
và đồ ăn kèm các loại.

88
00:08:37,517 --> 00:08:39,310
Món nước phiên bản của chúng tôi.

89
00:08:41,187 --> 00:08:44,732
Hồi tôi còn bé,
bố mẹ tôi không bao giờ hòa thuận.

90
00:08:45,942 --> 00:08:48,027
Các anh tôi chẳng bao giờ ở nhà.

91
00:08:49,695 --> 00:08:51,197
Khi mẹ tôi làm món nước này,

92
00:08:52,907 --> 00:08:54,867
tôi thường ở trong bếp phụ mẹ.

93
00:08:58,120 --> 00:09:01,499
Đó là thời điểm duy nhất
mà ai trong gia đình cũng vui vẻ.

94
00:09:08,881 --> 00:09:10,800
Bố mẹ tôi không cãi vã.

95
00:09:10,883 --> 00:09:14,095
Cả nhà tôi chỉ ngồi vào bàn,
húp tô hủ tiếu này.

96
00:09:18,516 --> 00:09:21,060
Tôi luôn khao khát sự yên bình đó.

97
00:09:25,189 --> 00:09:26,774
Ngon lắm ạ.

98
00:09:29,360 --> 00:09:31,404
Vị ngon lắm. Có ngon không?

99
00:09:33,030 --> 00:09:34,949
- Ồ, mẹ ăn giá đỗ không?
- Ăn.

100
00:09:35,783 --> 00:09:38,911
Đó là lý do món hủ tiếu này gợi nhớ
những ký ức yêu thương, dịu dàng.

101
00:09:45,876 --> 00:09:51,424
HỦ TIẾU NAM VANG

102
00:09:55,720 --> 00:09:59,390
HỦ TIẾU NAM VANG

103
00:09:59,473 --> 00:10:01,475
Tôi sinh ra trong một trại tị nạn.

104
00:10:05,021 --> 00:10:07,732
Sau chiến tranh,
gia đình tôi lánh sang Mỹ.

105
00:10:12,528 --> 00:10:13,404
Ở Stockton,

106
00:10:14,697 --> 00:10:17,825
có một nhóm người thấy xấu hổ
vì mình là người Khơ-me.

107
00:10:19,702 --> 00:10:22,997
Tôi là đứa kỳ dị
khi hoàn toàn tự hào với bản sắc Khơ-me.

108
00:10:27,043 --> 00:10:28,711
Bố tôi đã vật lộn rất nhiều.

109
00:10:29,545 --> 00:10:31,088
Ông ấy chưa từng đồng hóa,

110
00:10:32,923 --> 00:10:34,800
chưa từng học nói tiếng Anh.

111
00:10:36,469 --> 00:10:38,304
Ông ấy không giữ được việc làm.

112
00:10:39,597 --> 00:10:42,141
Mẹ là người chu cấp cho tôi và các anh.

113
00:10:45,019 --> 00:10:47,605
Bố mẹ tôi hoàn toàn trái ngược nhau.

114
00:10:48,731 --> 00:10:51,400
Là những người sống sót
trong cuộc diệt chủng,

115
00:10:52,735 --> 00:10:55,738
tôi nghĩ họ bên nhau
vì đó là tất cả những gì họ có.

116
00:10:56,322 --> 00:10:58,199
TRƯỜNG NGHỀ TƯỞNG NHỚ KEN NISHIZAKI

117
00:10:58,282 --> 00:11:00,701
Tôi rất tò mò về cuộc sống của bố mẹ tôi.

118
00:11:01,702 --> 00:11:05,081
Sao ai đó có thể mạnh mẽ đến vậy
sau khi chứng kiến cái chết?

119
00:11:07,875 --> 00:11:11,045
Nó làm tôi tự hỏi cuộc sống đã ra sao
trước khi tôi chào đời.

120
00:11:13,381 --> 00:11:17,093
Vì vậy, tôi hướng về việc
quanh quẩn bên mẹ hơn,

121
00:11:17,677 --> 00:11:18,886
chơi trong nhà bếp.

122
00:11:20,888 --> 00:11:24,225
Tôi thường hỏi mẹ
về cuộc sống ở Campuchia…

123
00:11:26,560 --> 00:11:30,815
trước chiến tranh thì nó thế nào,
và trong chiến tranh thì ra sao?

124
00:11:32,525 --> 00:11:34,276
Làm sao mẹ sống sót được?

125
00:11:35,403 --> 00:11:37,446
Nhưng bà ấy chưa từng trả lời nổi.

126
00:11:38,614 --> 00:11:40,282
Mắt mẹ sẽ nhòe lệ.

127
00:11:41,617 --> 00:11:45,454
Và tôi sẽ dừng lại vì tôi có thể thấy
mẹ không thoải mái thế nào.

128
00:11:46,205 --> 00:11:49,542
Tôi cảm thấy phần lớn con người mình
được định hình bởi bố mẹ.

129
00:11:50,710 --> 00:11:52,545
Nếu tôi không biết họ đã trải qua gì…

130
00:11:55,631 --> 00:11:58,259
sẽ rất khó để tôi hiểu được bản thân mình.

131
00:12:27,121 --> 00:12:29,707
Ở Campuchia, có một cái hồ lớn

132
00:12:30,291 --> 00:12:32,334
gọi là Hồ Tonlé Sap, hoặc Biển Hồ.

133
00:12:37,047 --> 00:12:40,968
Trong mùa mưa, toàn bộ hồ sẽ bị lụt…

134
00:12:44,472 --> 00:12:48,893
và trong mùa khô, mực nước sẽ giảm xuống,

135
00:12:49,602 --> 00:12:53,022
và những gì còn lại là một đống cá.

136
00:13:01,572 --> 00:13:02,907
Họ thường đánh vảy cá…

137
00:13:06,577 --> 00:13:08,204
dùng rất nhiều muối để chà…

138
00:13:12,583 --> 00:13:13,959
và phơi cho khô.

139
00:13:16,295 --> 00:13:18,422
Và về cơ bản là nó đang thối rữa ấy.

140
00:13:21,634 --> 00:13:24,887
Cuối cùng, nó biến thành
một loại mắm cá thần kỳ.

141
00:13:26,013 --> 00:13:30,142
Khi nhìn nó, bạn sẽ thấy một thứ
bột nhão màu nâu có mùi hăng và hôi,

142
00:13:30,226 --> 00:13:33,938
nhưng khi đã học nấu ăn với nó,
bạn có thể làm rất nhiều món.

143
00:13:37,191 --> 00:13:40,653
Khi người ta hỏi tôi có gì khác biệt
giữa đồ ăn Việt Nam và Thái Lan,

144
00:13:41,654 --> 00:13:43,447
tôi nói ngay là mắm bò hóc.

145
00:13:45,449 --> 00:13:50,079
Nó mang đến cho món ăn Campuchia
chiều sâu, mùi hăng, vị umami đó.

146
00:13:52,957 --> 00:13:55,334
Đó là thứ làm cho món ăn Campuchia ngon.

147
00:13:55,417 --> 00:13:57,461
RAU CHẤM MẮM BÒ HÓC

148
00:14:12,184 --> 00:14:14,854
Tôi lớn lên trong một khu phố khá bất ổn.

149
00:14:16,355 --> 00:14:18,315
Ma túy đá đầy đường…

150
00:14:20,901 --> 00:14:22,778
rất nhiều hoạt động băng đảng.

151
00:14:24,905 --> 00:14:26,907
Tôi cứ nghe tiếng lái xe xả súng…

152
00:14:32,663 --> 00:14:35,207
nghe kể con trai của ai đã bị bắn.

153
00:14:37,459 --> 00:14:41,672
Năm cuối cấp,
tôi đụng phải rất nhiều rắc rối.

154
00:14:46,468 --> 00:14:47,970
Việc đó làm mẹ tôi hoảng.

155
00:14:48,971 --> 00:14:50,514
Bà ấy muốn bảo vệ tôi.

156
00:14:54,476 --> 00:14:56,729
Nên mẹ tôi quyết định
đưa tôi đi gặp một nhà sư.

157
00:14:59,523 --> 00:15:03,986
Nhà sư nói với mẹ tôi:
"Con gái thí chủ dính phải vận tai ương".

158
00:15:07,531 --> 00:15:11,702
Ông ấy thực hiện một nghi lễ
là tôi phải nằm lên một lớp gạo…

159
00:15:15,372 --> 00:15:17,374
với vải trắng phủ lên người tôi.

160
00:15:18,959 --> 00:15:22,630
Và khi nhà sư tụng kinh
để loại bỏ vận rủi của tôi,

161
00:15:22,713 --> 00:15:25,257
ông ấy kéo tấm khăn từ từ
ra khỏi người tôi.

162
00:15:32,473 --> 00:15:33,515
Tôi cảm thấy khác.

163
00:15:34,975 --> 00:15:36,060
Tôi nhẹ người hơn.

164
00:15:38,354 --> 00:15:43,067
Sau đó, tôi nhận ra
tôi không thể ở trong môi trường đó nữa.

165
00:15:47,029 --> 00:15:51,283
Tôi biết tôi phải rời Stockton.
Tôi chỉ biết là ngoài kia còn nhiều thứ.

166
00:16:09,176 --> 00:16:12,262
Khi có cơ hội,
tôi đã chuyển đến San Francisco.

167
00:16:16,892 --> 00:16:18,686
Tôi quyết định học điều dưỡng,

168
00:16:20,145 --> 00:16:22,272
vì nó kiểu, là công việc thực tế.

169
00:16:24,108 --> 00:16:29,279
Đến khi thực tập ở bệnh viện, tôi nhận ra
nghề điều dưỡng không dành cho mình.

170
00:16:30,906 --> 00:16:33,367
Một ngày nọ, thẻ tín dụng được gửi đến.

171
00:16:34,326 --> 00:16:37,246
Tôi quyết định:
"Mua vé máy bay đi Campuchia nào".

172
00:16:41,917 --> 00:16:44,920
Khi tôi đáp xuống, em họ tôi đến đón tôi.

173
00:16:47,423 --> 00:16:52,803
Khi chúng tôi đi chợ,
ở đó có thịt giết mổ tươi sống…

174
00:16:54,805 --> 00:16:57,141
mùi máu…

175
00:17:00,394 --> 00:17:02,354
mùi nước dùng bốc lên cùng lúc.

176
00:17:03,355 --> 00:17:06,316
Kiểu, làm giác quan bị quá tải.
Nó choáng ngợp lắm.

177
00:17:07,943 --> 00:17:09,653
Ai cũng nói tiếng Khơ-me.

178
00:17:12,990 --> 00:17:14,867
Ai nhìn cũng quen thuộc cả.

179
00:17:19,496 --> 00:17:21,040
Tôi thấy thuộc về nơi này.

180
00:17:31,759 --> 00:17:36,805
Mục đích chính của tôi khi đến Campuchia
là để tìm hiểu thêm về bố mẹ tôi…

181
00:17:41,518 --> 00:17:42,728
họ gặp nhau thế nào,

182
00:17:44,188 --> 00:17:45,272
lịch sử gia đình.

183
00:17:52,946 --> 00:17:54,198
Bột ngọt, và cả nó ạ?

184
00:17:55,407 --> 00:17:56,784
Khi tôi hỏi anh em họ…

185
00:17:56,867 --> 00:17:58,786
- Nước sôi trước.
- Thêm ít đường đi.

186
00:17:59,286 --> 00:18:00,704
…họ trở nên im lặng.

187
00:18:02,039 --> 00:18:03,707
Họ không nói gì nhiều.

188
00:18:06,335 --> 00:18:07,544
Điều đó cứ tái diễn.

189
00:18:08,045 --> 00:18:09,922
- Mắm bò hóc?
- Mắm bò hóc và muối.

190
00:18:10,005 --> 00:18:12,132
- Thế thôi à? Em sẽ bỏ vào luôn.
- Ừ.

191
00:18:12,216 --> 00:18:14,718
Tôi muốn có đáp án,
mà chả ai nói gì nhiều.

192
00:18:17,304 --> 00:18:19,556
Tôi có thể thấy
điều đó làm họ không thoải mái.

193
00:18:21,475 --> 00:18:25,395
Và rồi một người chị họ nói:
"Em cần biết một điều về mẹ em,

194
00:18:25,479 --> 00:18:27,940
bà ấy thuộc số người mạnh mẽ nhất
anh chị từng gặp".

195
00:18:30,859 --> 00:18:32,653
Thêm ít cá đi. Dùng thịt má.

196
00:18:32,736 --> 00:18:34,655
Và điều đó càng khiến tôi tò mò.

197
00:18:36,115 --> 00:18:36,949
"Tại sao?

198
00:18:37,950 --> 00:18:39,326
Sao chị lại nói thế?"

199
00:18:40,536 --> 00:18:43,038
Và chị ấy nói:
"Chị thấy khó mà nói về nó".

200
00:18:44,998 --> 00:18:46,416
Tôi cần biết nhiều hơn.

201
00:18:48,168 --> 00:18:49,169
Đã có chuyện gì?

202
00:18:51,046 --> 00:18:52,172
Mẹ đã trải qua điều gì?

203
00:18:54,424 --> 00:18:55,843
Sao họ không thể kể tôi?

204
00:18:56,510 --> 00:18:58,053
Đó đã luôn là một câu đố.

205
00:19:07,771 --> 00:19:10,732
Những ngôi nhà mà tôi ở
không có hệ thống làm lạnh,

206
00:19:12,484 --> 00:19:15,445
nên mỗi khi họ muốn nấu gì đó,
họ sẽ phải đi chợ.

207
00:19:15,529 --> 00:19:16,822
Đây là chanh.

208
00:19:17,406 --> 00:19:20,325
- Nó gọi là gì?
- Không, là cam Pursat.

209
00:19:20,409 --> 00:19:21,743
Một quang cảnh đẹp đẽ.

210
00:19:23,954 --> 00:19:26,832
Mọi người dậy sớm để mua nông sản…

211
00:19:30,752 --> 00:19:32,880
gà được giết thịt ngay tại chỗ…

212
00:19:35,090 --> 00:19:36,884
rồi được nướng trên lửa củi.

213
00:19:41,096 --> 00:19:44,141
Tôi tưởng tượng
cảnh hàng trăm năm trước là như thế.

214
00:19:47,644 --> 00:19:49,188
Mỗi lần tôi ăn đồ ăn ở đó,

215
00:19:50,147 --> 00:19:52,566
mỗi món ăn đều kiểu: "Ngon quá đi".

216
00:19:56,695 --> 00:19:58,030
Tôi không thể dừng ăn.

217
00:20:01,408 --> 00:20:04,661
Tôi có thể tìm thấy Hủ tiếu Nam Vang
ở mọi quầy thức ăn,

218
00:20:05,913 --> 00:20:08,790
nhưng được nấu theo cách
tôi chưa từng được ăn.

219
00:20:12,502 --> 00:20:15,631
Tôi cảm thấy may mắn
khi được trải nghiệm món ăn này.

220
00:20:19,176 --> 00:20:21,803
Trong lúc tôi ăn nó, húp nước dùng,

221
00:20:22,679 --> 00:20:25,015
tôi nghĩ: "Sao ở nhà
họ không biết về món này?"

222
00:20:26,683 --> 00:20:30,479
Người ta rất quen thuộc với phở Việt Nam,
với ramen Nhật Bản,

223
00:20:31,480 --> 00:20:32,648
Pad Thái,

224
00:20:33,232 --> 00:20:35,400
nhưng đồ ăn của người Khơ-me
chưa tiêu biểu.

225
00:20:37,611 --> 00:20:41,907
Và đó là lúc tôi nảy ra ý tưởng mở một
nhà hàng Campuchia ở San Francisco.

226
00:20:43,951 --> 00:20:45,452
Và mọi thứ bỗng rõ ràng.

227
00:20:46,119 --> 00:20:48,747
Không có kinh nghiệm
làm việc trong ngành nhà hàng,

228
00:20:49,248 --> 00:20:52,417
tôi kiểu: "Kệ đi.
Mình sẽ mở một nhà hàng Campuchia".

229
00:20:55,671 --> 00:20:57,756
Tôi biết đây là con đường đúng đắn.

230
00:21:14,564 --> 00:21:16,233
Khi tôi trở về từ Campuchia,

231
00:21:17,234 --> 00:21:20,445
tôi bị ám ảnh bởi ý tưởng này
đến nỗi không thể bỏ qua.

232
00:21:21,238 --> 00:21:24,199
Và bước đầu tiên của tôi là:
"Rồi, nấu làm sao đây?

233
00:21:24,992 --> 00:21:26,910
Sao nấu được món hủ tiếu mình mê?"

234
00:21:28,245 --> 00:21:30,872
Tôi nghĩ: "Mình biết mùi vị của nó rồi.

235
00:21:31,748 --> 00:21:34,126
Mình biết phải cho nguyên liệu gì vào".

236
00:21:35,043 --> 00:21:38,380
Nên tôi cảm thấy
là tôi nên biết cách làm món này chứ.

237
00:21:47,764 --> 00:21:52,227
Khi tôi cố gắng kết hợp chúng,
tôi đã làm bung bét. Nó dở kinh khủng.

238
00:21:55,772 --> 00:21:59,443
Tôi gọi cho mẹ và nói:
"Con muốn học cách làm món hủ tiếu này".

239
00:22:02,279 --> 00:22:06,366
Thôi thấy được an ủi khi nghe
giọng mẹ qua điện thoại, chỉ tôi nấu nó.

240
00:22:10,662 --> 00:22:13,749
Mẹ bảo tôi phải đảm bảo là
nó được ninh ở lửa nhỏ.

241
00:22:17,711 --> 00:22:23,633
Khi làm mẻ thứ hai, tôi chồm lên trên nồi
đúng nghĩa, cứ nhìn nó, nói chuyện với nó.

242
00:22:27,471 --> 00:22:31,266
Tôi đã đứng đó khoảng một tiếng,
đứng xem nó sôi lăn tăn…

243
00:22:34,686 --> 00:22:36,313
lấy tất cả nguyên liệu,

244
00:22:37,647 --> 00:22:40,484
gọi mẹ lần nữa, và tôi hỏi:
"Nghe đúng chưa mẹ?"

245
00:22:43,862 --> 00:22:45,280
Bà ấy nói: "Ừ, được rồi.

246
00:22:46,823 --> 00:22:47,949
Giờ thì nếm thử đi.

247
00:22:49,618 --> 00:22:52,996
Nó có vị giống như con nhớ không?"
Tôi bảo: "Sắp rồi ạ".

248
00:22:53,080 --> 00:22:55,582
Rồi mẹ kiểu: "Rồi, tốt đó".
Rồi mẹ cúp máy.

249
00:23:11,348 --> 00:23:15,477
Trong suốt quá trình thử nghiệm,
tôi thường mời bạn bè đến ăn món nước.

250
00:23:20,732 --> 00:23:22,943
Và rồi bạn họ sẽ dẫn theo bạn của họ.

251
00:23:25,612 --> 00:23:27,948
Dựa vào phản hồi,
nước dùng ngày càng ngon hơn.

252
00:23:29,366 --> 00:23:32,994
Từ đó, tôi mở quầy Pop-up, bữa tối kín…

253
00:23:35,038 --> 00:23:38,250
Và rồi tôi tham gia
chương trình vườn ươm, La Cocina.

254
00:23:41,461 --> 00:23:44,005
La Cocina là một tổ chức phi lợi nhuận

255
00:23:44,089 --> 00:23:48,093
giúp phụ nữ da màu
theo đuổi việc kinh doanh của họ.

256
00:23:50,595 --> 00:23:54,266
Khi tôi vào La Cocina,
tôi phải học làm nhiều hơn một món nước.

257
00:23:57,602 --> 00:24:01,231
Tôi thường xuyên ở trong bếp,
gọi điện thoại với mẹ,

258
00:24:02,983 --> 00:24:04,860
học cách nấu các món mới.

259
00:24:07,487 --> 00:24:09,489
Và sau đó tôi làm các quầy Pop-up.

260
00:24:10,407 --> 00:24:13,618
Dì ơi, ngồi đây luôn đi.
Ta nên ăn cùng nhau.

261
00:24:14,619 --> 00:24:18,623
Tôi lôi đồ đạc đi khắp nơi,
dựng lều, dựng bàn…

262
00:24:21,001 --> 00:24:23,920
cố tìm cách chỉ cho người ta
về đồ ăn Campuchia.

263
00:24:25,005 --> 00:24:28,091
Người ta cứ so sánh nó
với đồ Thái và đồ Việt Nam.

264
00:24:29,885 --> 00:24:32,679
Tôi nghĩ: "Mình là cái gì
mà làm việc này chứ?"

265
00:24:35,474 --> 00:24:36,766
Tôi đã rất buồn.

266
00:24:39,603 --> 00:24:40,770
Tôi thấy thất bại.

267
00:24:43,356 --> 00:24:46,610
Việc đại diện cả nền văn hóa
không nên để một người lo.

268
00:24:48,653 --> 00:24:50,030
Thế là bất công với Nite.

269
00:24:52,824 --> 00:24:54,409
Nó quá lớn để gánh vác.

270
00:25:13,512 --> 00:25:14,971
Ariel, đến xem thử đi.

271
00:25:15,055 --> 00:25:18,391
Ta còn gì nữa? Chúng là đồ mang về
sau khi tàn tiệc à?

272
00:25:18,475 --> 00:25:23,355
Tôi không nghĩ có đủ cho tất cả, mà chà,
tôi đã dốc hết sức cho quầy Pop-up này.

273
00:25:23,438 --> 00:25:25,649
Sao không lấy một ít này đi?

274
00:25:25,732 --> 00:25:27,025
Cái này thì sao?

275
00:25:28,401 --> 00:25:31,488
- Gì vậy?
- Thêm nhiều thứ hay ho. Cứ treo ở đâu đó.

276
00:25:33,615 --> 00:25:37,369
Tôi đối mặt với nhiều nghi ngờ
khi học làm mọi thứ từ đầu.

277
00:25:37,452 --> 00:25:39,538
- Muỗng đũa ở trên bàn nhé?
- Ừ.

278
00:25:42,332 --> 00:25:44,167
Khi tôi không tin vào bản thân,

279
00:25:45,043 --> 00:25:48,838
Loxena bảo tôi cứ tiếp tục,
tin vào quá trình.

280
00:25:50,090 --> 00:25:54,761
Trong những ngày đầu ấy, cô ấy sẽ
ở trong nhà bếp suốt 12 giờ liền.

281
00:25:57,055 --> 00:25:59,015
Ngay khi thử nước dùng của cô ấy,

282
00:26:00,183 --> 00:26:02,686
tôi kiểu: "Ồ, họ có món ăn tiền rồi".

283
00:26:07,816 --> 00:26:10,777
Mỗi quầy Pop-up thành công
dẫn đến quầy khác cũng thành công.

284
00:26:14,114 --> 00:26:17,701
Càng ngày càng có nhiều người
hỏi tôi về Campuchia.

285
00:26:18,702 --> 00:26:20,036
Điều đó làm tôi phấn khích.

286
00:26:22,998 --> 00:26:25,917
Lần đầu tiên,
món ăn của tôi trở nên nổi tiếng.

287
00:26:27,127 --> 00:26:30,505
Nhiều nơi đề nghị lấy nhà hàng của họ
làm điểm bán Pop-up.

288
00:26:32,716 --> 00:26:36,261
Và rồi tôi có một cơ hội tuyệt vời
để mở một nhà hàng.

289
00:26:41,558 --> 00:26:44,686
Khi nhìn thấy không gian đó,
tôi cảm thấy phải là nó.

290
00:26:47,397 --> 00:26:49,357
Linh tính mách bảo tôi chính là nơi này.

291
00:26:54,487 --> 00:26:57,157
Tôi biết ta chỉ đang thử nghiệm mọi thứ,

292
00:26:57,240 --> 00:27:00,869
nhưng tôi nghĩ với món này,
để trên đá sẽ ngon hơn.

293
00:27:00,952 --> 00:27:01,786
Ừ.

294
00:27:02,454 --> 00:27:05,290
Tôi cũng thích kiểu này
vì chia nhỏ ra trình bày.

295
00:27:05,373 --> 00:27:08,251
- Mà ừ, ta chắc chắn sẽ làm nó.
- Tốt. Được rồi.

296
00:27:08,335 --> 00:27:10,420
- Bật nồi Hủ tiếu Nam Vang đi.
- Ừ.

297
00:27:10,503 --> 00:27:14,758
Cô ấy mở nhà hàng,
cô ấy được cả nước hoan nghênh.

298
00:27:16,301 --> 00:27:19,429
Tốp mười nhà hàng hàng đầu
của "Bon Appétit", "Eater" Young Gun.

299
00:27:20,347 --> 00:27:24,517
Có lần, tôi đang ngồi ăn với các đầu bếp
giỏi nhất nước Mỹ, đúng nghĩa.

300
00:27:26,603 --> 00:27:30,649
Tôi ngồi xem mấy anh này ăn kiểu:
"Ôi Chúa ơi!"

301
00:27:31,816 --> 00:27:33,443
Cô ấy làm mọi người phục sát đất.

302
00:27:36,279 --> 00:27:38,323
Rất nhiều sự chú ý đến cùng lúc.

303
00:27:39,366 --> 00:27:41,785
Mọi người cứ hỏi tôi về Campuchia,

304
00:27:43,578 --> 00:27:45,080
hỏi ở đó người ta ăn gì.

305
00:27:48,041 --> 00:27:50,752
Tôi nhận được các giải thưởng,
sự thành công.

306
00:27:52,462 --> 00:27:55,215
Tôi cảm thấy mình đã làm
cộng đồng Khơ-me được chú ý.

307
00:27:57,926 --> 00:27:59,594
Đó là thứ duy nhất tôi muốn.

308
00:28:02,847 --> 00:28:05,809
Nyum Bai bùng nổ vì nó ngon kinh khủng.

309
00:28:07,519 --> 00:28:09,437
Và đó là trải nghiệm mới

310
00:28:09,521 --> 00:28:13,650
trong thời gian và địa điểm
nơi chúng tôi có rất ít trải nghiệm mới.

311
00:28:17,112 --> 00:28:20,323
Nite Yun đã khiến
đồ ăn Campuchia nổi tiếng ở nước này.

312
00:28:29,624 --> 00:28:32,085
Tôi đã nấu đồ ăn Campuchia nhiều năm rồi…

313
00:28:34,337 --> 00:28:37,090
nhưng bố mẹ tôi vẫn chưa thử món tôi nấu.

314
00:28:39,634 --> 00:28:42,595
Họ biết tôi đang làm gì,
nhưng không thật sự hiểu.

315
00:28:48,643 --> 00:28:51,271
Hoặc họ không xem
việc tôi làm là việc lớn.

316
00:28:57,819 --> 00:28:59,529
Tuần đầu tiên mở nhà hàng…

317
00:29:02,615 --> 00:29:05,702
mẹ tôi gọi. Mẹ kiểu:
"Bố rất muốn thử đồ ăn của con".

318
00:29:09,247 --> 00:29:10,749
Khi họ đến nhà hàng…

319
00:29:14,002 --> 00:29:15,920
tôi ra ngoài chào họ.

320
00:29:20,925 --> 00:29:24,763
Tôi nhớ mình đã đứng rình họ từ trong bếp,
nhìn ra cửa sổ

321
00:29:24,846 --> 00:29:27,348
để xem họ có thật sự ăn đồ của mình không.

322
00:29:31,060 --> 00:29:32,520
Tôi đã rất hồi hộp.

323
00:29:35,565 --> 00:29:40,278
Và rồi bố tôi bảo lấy một tô thứ hai
để mang về.

324
00:29:42,864 --> 00:29:44,073
Lúc đó tôi mới thả lỏng.

325
00:29:47,327 --> 00:29:49,954
Cuối ngày hôm đó, mẹ tôi nói với tôi:

326
00:29:50,455 --> 00:29:54,167
"Bố con rất muốn con biết
rằng ông ấy rất thích hủ tiếu của con…

327
00:29:57,128 --> 00:29:58,546
và bố con tự hào về con.

328
00:30:00,548 --> 00:30:03,301
Ông ấy không biết rằng
nó sẽ ngon như vậy".

329
00:30:09,808 --> 00:30:13,603
Chỉ cần nghe thế thôi
là tôi đã rất vui rồi.

330
00:30:15,563 --> 00:30:17,315
Đó là giây phút rất đặc biệt.

331
00:30:39,337 --> 00:30:43,675
Nyum Bai được nhiều giải thưởng,
và chúng tôi có các bài viết khen ngợi.

332
00:30:44,884 --> 00:30:49,180
Rồi tôi nhận được cuộc gọi từ anh trai,
và anh ấy nói bố đã qua đời.

333
00:30:50,932 --> 00:30:52,016
Ông ấy đã tự tử.

334
00:30:55,144 --> 00:30:56,563
Đó là cú sốc với tôi.

335
00:30:59,482 --> 00:31:00,900
Và rồi tôi nhận ra,

336
00:31:02,277 --> 00:31:06,906
khi bố mẹ tôi đến nhà hàng,
bố tôi là người đã khởi xướng chuyến thăm.

337
00:31:10,159 --> 00:31:12,579
Ông ấy biết mình sẽ không còn ở đây nữa.

338
00:31:17,292 --> 00:31:19,377
Đó là lần cuối tôi gặp bố.

339
00:31:25,008 --> 00:31:28,219
Khi tôi nghĩ về cái chết của bố
và cách ông ấy qua đời…

340
00:31:31,222 --> 00:31:33,516
tôi không biết phải chấp nhận thế nào.

341
00:31:35,393 --> 00:31:40,189
Tôi làm việc 14 tiếng một ngày, mỗi ngày…

342
00:31:45,695 --> 00:31:47,238
làm mình tê liệt trước mọi thứ.

343
00:31:50,825 --> 00:31:53,828
Nhìn bên ngoài,
người ta chỉ thấy giải thưởng,

344
00:31:54,412 --> 00:31:56,289
người ta thấy thành công…

345
00:31:59,626 --> 00:32:05,006
nhưng đằng sau tất cả,
họ không biết chuyện gì đang xảy ra.

346
00:32:08,092 --> 00:32:09,594
Cảm giác thật là cô đơn.

347
00:32:11,971 --> 00:32:15,683
Tôi nhớ mình đã tự nhủ:
"Phải chi mình biết trước".

348
00:32:34,953 --> 00:32:39,749
Trong ba năm, nhà hàng bận rộn mỗi ngày.

349
00:32:40,792 --> 00:32:46,381
Tôi phải gắng giả vờ,
cố làm mọi người xung quanh tôi vui vẻ.

350
00:32:52,095 --> 00:32:54,472
Tôi mang theo kỳ vọng của mọi người…

351
00:32:57,850 --> 00:33:00,812
đồng thời, không để
cái chết của bố nguôi ngoai.

352
00:33:03,398 --> 00:33:05,483
Và mọi thứ trong tôi cứ thế đổ sụp.

353
00:33:08,403 --> 00:33:11,781
Tất cả những áp lực
khi có một nhà hàng hào nhoáng lớn…

354
00:33:14,617 --> 00:33:16,285
và Nite chưa từng thích thế.

355
00:33:17,370 --> 00:33:19,706
Cô ấy chỉ muốn có một tiệm hủ tiếu nhỏ.

356
00:33:24,168 --> 00:33:27,213
Một ngày nọ, tôi không thể bắt bản thân
ngồi dậy để đến nhà hàng.

357
00:33:27,714 --> 00:33:29,132
Tôi như bị sập nguồn.

358
00:33:32,677 --> 00:33:34,846
Khi hợp đồng thuê đến hạn,

359
00:33:36,264 --> 00:33:39,392
có gì đó mách bảo tôi
là hãy đóng cửa nhà hàng.

360
00:33:42,145 --> 00:33:46,149
Ngay khi tôi đưa ra thông báo,
điện thoại bắt đầu đổ chuông.

361
00:33:47,275 --> 00:33:51,612
Nhiều người nói với tôi: "Sao lại đóng cửa
nhà hàng thành công như vậy?"

362
00:33:56,492 --> 00:33:57,869
Chỉ là cảm giác không đúng.

363
00:34:00,038 --> 00:34:02,248
Tôi cảm thấy đây là lúc để bước tiếp.

364
00:34:13,926 --> 00:34:17,889
TRANG TRẠI GIA ĐÌNH CHANG

365
00:34:24,771 --> 00:34:30,151
Sau khi đóng cửa Nyum Bai, tôi đã sẵn sàng
để đau buồn về cái chết của bố.

366
00:34:30,234 --> 00:34:31,152
Chào buổi sáng!

367
00:34:32,445 --> 00:34:34,072
Ngò, củ cải trắng…

368
00:34:34,906 --> 00:34:38,534
Ồ, cái này thì sao?
Rồi. Cái này ngon đấy. Ừ.

369
00:34:38,618 --> 00:34:39,452
Cảm ơn!

370
00:34:41,370 --> 00:34:44,040
Trong thời gian đó,
tôi đã gần gũi hơn với mẹ.

371
00:34:44,540 --> 00:34:46,542
Chúng tôi nói chuyện khá thường xuyên.

372
00:34:51,756 --> 00:34:54,759
Và rồi mẹ tôi nói với tôi
là mẹ muốn đến Campuchia.

373
00:34:57,136 --> 00:34:58,846
Tôi muốn là một phần trong đó.

374
00:34:59,472 --> 00:35:00,306
Xin chào!

375
00:35:00,389 --> 00:35:01,516
Xin chào!

376
00:35:02,725 --> 00:35:04,644
Chào! Cô khỏe không?

377
00:35:04,727 --> 00:35:05,853
Khỏe, cảm ơn ạ!

378
00:35:09,023 --> 00:35:10,233
Đã nói tôi sẽ trở lại mà.

379
00:35:11,692 --> 00:35:13,402
- Với vài người nữa.
- Ừ!

380
00:35:15,279 --> 00:35:16,656
Hồi tôi ở Campuchia,

381
00:35:17,156 --> 00:35:21,119
tôi nhớ đã thấy mẹ tôi đi cùng bạn bè
và những người thân ở quê nhà.

382
00:35:23,496 --> 00:35:27,083
Bà ấy hóa thành một cô gái nhỏ.
Đúng môi trường của mẹ.

383
00:35:30,419 --> 00:35:32,672
Đó là trải nghiệm rất đặc biệt.

384
00:35:35,591 --> 00:35:37,593
Tôi được biết trước khi tôi ra đời,

385
00:35:38,427 --> 00:35:40,680
bố tôi làm nghề sửa xe máy,

386
00:35:42,765 --> 00:35:44,225
có quả tóc rất ngầu…

387
00:35:45,893 --> 00:35:47,520
Bố thích nhạc Rock và Roll.

388
00:35:51,607 --> 00:35:53,151
Mẹ tôi rất chăm học.

389
00:35:56,112 --> 00:35:57,864
Mẹ có mái tóc dài, đen nhánh.

390
00:35:59,115 --> 00:36:01,534
Người ta gọi mẹ là hoa khôi của làng.

391
00:36:07,665 --> 00:36:10,126
Khi biết được ngày xưa bố mẹ tôi thế nào…

392
00:36:12,420 --> 00:36:13,921
tôi như được thổi vào sự sống.

393
00:36:53,336 --> 00:36:56,214
Một ngày nọ,
mẹ tôi mở lòng nói về chiến tranh.

394
00:36:59,592 --> 00:37:01,260
Bà ấy chạy bộ đi trốn.

395
00:37:04,931 --> 00:37:07,099
Bà ấy thấy người ta chết như ngả rạ.

396
00:37:11,729 --> 00:37:13,981
Có những mảnh cơ thể rải rác khắp nơi.

397
00:37:16,484 --> 00:37:17,735
Bà ấy đang có thai,

398
00:37:19,278 --> 00:37:21,030
và cảnh đó quá sức chịu đựng.

399
00:37:25,243 --> 00:37:30,122
Và rồi bà ấy nghĩ đến việc tự sát
bằng cách bước vào bãi mìn.

400
00:37:34,335 --> 00:37:38,172
Khi bà ấy bước vào, chúng không nổ.

401
00:37:40,299 --> 00:37:41,676
Bà ấy cứ tiếp tục đi.

402
00:37:43,511 --> 00:37:45,846
Và bà ấy nói: "Sao mình vẫn còn sống?"

403
00:37:47,431 --> 00:37:49,725
Rồi bà ấy nhìn xuống bụng mình,

404
00:37:50,685 --> 00:37:53,854
và bà ấy nói:
"Mình cần phải sống vì con mình".

405
00:37:56,190 --> 00:37:59,318
Và từ ngày đó,
bà ấy vẫn kiên trì tiếp tục.

406
00:38:02,697 --> 00:38:05,574
Đó là cách
mẹ đã có thể sống sót sau chiến tranh.

407
00:38:07,785 --> 00:38:12,456
Và khi tôi nghe câu chuyện đó,
tôi đã hiểu tại sao mẹ cư xử như vậy.

408
00:38:15,793 --> 00:38:18,504
Đây là người đã đối mặt với cái chết,

409
00:38:20,423 --> 00:38:22,883
và vẫn có thể tiếp tục tiến lên.

410
00:38:26,387 --> 00:38:28,389
Mẹ là nguồn cảm hứng lớn cho tôi.

411
00:38:29,056 --> 00:38:32,935
Tất cả bạn bè con, khi họ thấy mẹ,
họ đều nhận ra mẹ đấy.

412
00:38:35,730 --> 00:38:38,232
- Người ta nói con giống mẹ.
- Đúng ạ.

413
00:38:38,858 --> 00:38:41,360
Họ nói: "Chà, giống hệt nhau".
Ăn đi, nhóc.

414
00:38:44,697 --> 00:38:46,157
Tôi thương mẹ nhiều lắm.

415
00:38:51,370 --> 00:38:52,830
Chà, ngon quá mẹ ơi.

416
00:39:02,798 --> 00:39:06,052
HỦ TIẾU KOH-KO

417
00:39:14,518 --> 00:39:17,646
MẮM BÒ HÓC CHẤM

418
00:39:20,608 --> 00:39:23,319
CÀ RI CÁ HẤP AMOK

419
00:39:29,658 --> 00:39:32,370
MÌ KOLA

420
00:39:37,875 --> 00:39:43,422
GỎI ĐU ĐỦ ĐĂM

421
00:39:55,351 --> 00:40:00,689
HỦ TIẾU CHA
"HỦ TIẾU SINH VIÊN"

422
00:40:21,794 --> 00:40:26,674
CANH CHUA CAMPUCHIA

423
00:40:50,906 --> 00:40:55,327
BÚN GẠO NOM BANH CHOK

424
00:41:14,847 --> 00:41:21,395
HỦ TIẾU NAM VANG

425
00:41:24,523 --> 00:41:26,650
- Walter, cho anh.
- Cảm ơn.

426
00:41:27,151 --> 00:41:30,196
Cảm ơn mọi người.
Một lần nữa, tôi rất cảm kích.

427
00:41:30,279 --> 00:41:34,450
Cảm ơn vì đã làm được việc này.
Mọi thứ đều rất ngon, nhìn rất đẹp.

428
00:41:34,533 --> 00:41:37,453
Nó tuyệt lắm. Cạn ly nào, mọi người!

429
00:41:37,536 --> 00:41:40,664
- Cạn ly!
- Cạn!

430
00:41:43,375 --> 00:41:49,465
Khi đóng cửa Nyum Bai, tôi thật sự nghĩ
mình đã hết muốn điều hành một nhà hàng.

431
00:41:50,424 --> 00:41:53,511
Tôi suy sụp vì nó,
và không muốn trải qua nó lần nữa.

432
00:41:55,221 --> 00:41:59,808
Nhưng những lá thư và bưu thiếp mà tôi
nhận được từ cộng đồng người Campuchia,

433
00:42:01,393 --> 00:42:04,355
thể hiện rằng
họ tự hào mình là người Khơ-me

434
00:42:04,438 --> 00:42:07,983
vì có Nyum Bai,
đó chính là thứ giúp tôi tiếp tục.

435
00:42:11,779 --> 00:42:15,533
Sau khi thân thiết hơn với mẹ,
chấp nhận cái chết của bố,

436
00:42:15,616 --> 00:42:19,286
tôi nhận ra mình đã sẵn sàng quay lại.

437
00:42:22,540 --> 00:42:25,084
Lunette như chị gái của Nyum Bai vậy.

438
00:42:26,085 --> 00:42:27,211
Nó đã trưởng thành.

439
00:42:28,045 --> 00:42:29,964
Nó đã trải qua nhiều thứ.

440
00:42:30,839 --> 00:42:35,135
Và giờ nó sẵn sàng để tiếp quản
và ăn mừng thật hoành tráng.

441
00:42:42,560 --> 00:42:47,523
Nite tạo ra cho bản thân một cảm giác
có trách nhiệm còn to lớn hơn

442
00:42:48,107 --> 00:42:50,776
cả món hủ tiếu cô ấy nấu
hay món canh cô ấy làm.

443
00:42:52,778 --> 00:42:54,863
Cô ấy kể một câu chuyện cao cả hơn.

444
00:42:56,532 --> 00:42:59,952
Và cô ấy đang làm
theo cách ngon lành nhất có thể.

445
00:43:02,121 --> 00:43:05,916
Tôi hy vọng là Nite sẽ thật sự
trân trọng sức mạnh của mình.

446
00:43:07,084 --> 00:43:09,044
Cô ấy có định mệnh làm việc lớn.

447
00:43:11,797 --> 00:43:13,507
Tôi nghĩ Nite có thể dời cả núi.

448
00:45:04,410 --> 00:45:09,415
Biên dịch: Christine Tran

