1
00:00:16,080 --> 00:00:21,120
‎Kế hoạch là chuyển đến Alaska

2
00:00:22,160 --> 00:00:26,280
‎và sống ở đó đến cuối đời.

3
00:00:26,920 --> 00:00:28,040
‎Là thế đó.

4
00:00:32,480 --> 00:00:36,840
‎Bọn tôi luôn cho rằng
‎mình sẽ hạnh phúc bên nhau tới cuối đời.

5
00:00:41,560 --> 00:00:48,400
‎Ở MỸ, MỖI NĂM, HƠN 45.000 NGƯỜI CHẾT
‎VÌ CÁC VẾT THƯƠNG LIÊN QUAN TỚI SÚNG

6
00:00:49,120 --> 00:00:52,520
‎ĐIỀN TRANG THUỘC NHÀ TÙ BANG MONTANA

7
00:00:52,600 --> 00:00:57,160
‎Tôi không biết
‎đã có chuyện gì xảy ra với Leslie.

8
00:01:00,000 --> 00:01:06,160
‎TRONG SỐ ĐÓ, GẦN 500 NGƯỜI CHẾT
‎ĐƯỢC COI LÀ DO TAI NẠN

9
00:01:08,080 --> 00:01:11,720
‎Tôi nghĩ: "Chà, chắc cô ấy ổn thôi,
‎chắc có gì đó…

10
00:01:12,360 --> 00:01:15,000
‎Chả có gì tồi tệ đâu.
‎Có lẽ ác mộng thôi mà".

11
00:01:17,960 --> 00:01:21,960
‎Cô y tá nói: "Anh à, cô ấy mất rồi.

12
00:01:22,600 --> 00:01:24,400
‎Cô ấy đã đi được một lúc rồi".

13
00:01:28,840 --> 00:01:30,840
‎Và rồi tất cả như sụp đổ.

14
00:01:33,600 --> 00:01:38,800
‎ĐÂY LÀ CÂU CHUYỆN VỀ TÙ NHÂN SỐ 3007136

15
00:01:46,560 --> 00:01:48,200
‎LOẠT PHIM NETFLIX

16
00:01:59,120 --> 00:02:03,400
‎LỊCH SỬ TÁI DIỄN

17
00:02:04,400 --> 00:02:11,360
‎NHÀ TÙ BANG MONTANA

18
00:02:32,280 --> 00:02:33,720
‎- Bắt đầu nhé?
‎- Vâng.

19
00:02:33,800 --> 00:02:34,640
‎Rồi!

20
00:02:35,360 --> 00:02:36,240
‎Tôi nghe đây.

21
00:02:38,400 --> 00:02:39,320
‎Ồ, anh kia rồi!

22
00:02:44,560 --> 00:02:49,080
‎NĂM 2009, DANIEL PAULSRUD
‎PHẢI CHỊU ĐA CHẤN THƯƠNG

23
00:02:49,160 --> 00:02:52,520
‎TRONG MỘT VỤ NỔ SÚNG
‎Ở FORT BENTON, MONTANA

24
00:02:54,240 --> 00:02:58,960
‎Ừm, viên đạn đã trúng vào ngay đây

25
00:02:59,800 --> 00:03:03,720
‎rồi bắn ra chỗ này.

26
00:03:03,800 --> 00:03:08,240
‎Anh có thể thấy đầy sẹo dọc đây
‎vì họ phải mở nó ra mà.

27
00:03:09,280 --> 00:03:12,520
‎Mà nó nhìn rất lạ.

28
00:03:13,080 --> 00:03:17,520
‎Và họ nói: "Có lẽ
‎anh sẽ chả thể nói được nữa".

29
00:03:19,560 --> 00:03:24,840
‎BẠN ĐỜI CỦA ANH ẤY, LESLIE DAVIDSON
‎ĐÃ MẤT NGAY TẠI HIỆN TRƯỜNG

30
00:03:32,520 --> 00:03:35,280
‎Tên tôi là Daniel John Paulsrud.

31
00:03:37,320 --> 00:03:40,440
‎Tôi lớn lên ở Neihart, Montana.

32
00:03:41,240 --> 00:03:42,680
‎VÀO ĐỊA PHẬN NEIHART

33
00:03:42,760 --> 00:03:47,960
‎Hồi đó, thị trấn ấy có 35 người.

34
00:03:48,040 --> 00:03:49,600
‎CỬA HÀNG TIỆN LỢI

35
00:03:49,680 --> 00:03:52,400
‎Ai cũng biết nhau, biết cả chó của họ nữa.

36
00:03:55,800 --> 00:04:00,120
‎Từ hồi năm tuổi trở đi,
‎tôi đã câu cá bằng ruồi nhân tạo.

37
00:04:04,600 --> 00:04:08,000
‎Cắm trại và săn bắn rất nhiều nữa.
‎Tôi đi săn nhiều lắm.

38
00:04:08,960 --> 00:04:10,760
‎Tôi mê việc đó. Nó rất tuyệt.

39
00:04:10,840 --> 00:04:13,920
‎Nhà tôi không có nhiều tiền
‎mà tôi chả để ý vụ đó.

40
00:04:20,600 --> 00:04:24,080
‎SAU KHI HỌC HẾT TRUNG HỌC,
‎PAULSRUD GIA NHẬP

41
00:04:24,160 --> 00:04:27,880
‎SƯ ĐOÀN DÙ 101 CỦA QUÂN ĐỘI HOA KỲ

42
00:04:30,080 --> 00:04:34,880
‎Tôi đã là một bộ binh nhảy dù
‎thuộc Sư đoàn Bộ binh Dù.

43
00:04:35,800 --> 00:04:41,480
‎Cuối cùng, bọn tôi tham gia vào chiến dịch
‎Bão táp Sa mạc và cả Giải phóng Kuwait.

44
00:04:43,480 --> 00:04:45,920
‎Phải, nó đã chuẩn bị cho tôi chút ít

45
00:04:47,400 --> 00:04:48,400
‎về cuộc đời.

46
00:04:50,280 --> 00:04:55,000
‎Không chỉ có máu me đầm đìa. Nó còn…

47
00:04:55,720 --> 00:05:00,600
‎Tôi nghĩ thứ kinh khủng hơn
‎mà tôi đã chứng kiến

48
00:05:00,680 --> 00:05:03,840
‎chính là cách đối xử với con người.

49
00:05:05,040 --> 00:05:09,120
‎Tôi đã nhìn thấy những phụ nữ
‎bị đánh đập cho tới gần chết.

50
00:05:11,640 --> 00:05:15,120
‎Những đứa trẻ chẳng có gì để bỏ bụng.

51
00:05:17,480 --> 00:05:22,800
‎Tham gia chiến đấu
‎cùng những người mà bạn đã sát cánh…

52
00:05:24,240 --> 00:05:28,040
‎Tôi không biết phải dùng từ gì để miêu tả
‎ngoài từ "tình anh em".

53
00:05:30,640 --> 00:05:32,600
‎Chúng tôi tin nhau. Phải.

54
00:05:36,360 --> 00:05:39,240
‎Cứ như thế cho tới lúc về nhà.

55
00:05:47,240 --> 00:05:50,120
‎SAU KHI RỜI QUÂN ĐỘI,

56
00:05:50,200 --> 00:05:54,800
‎PAULSRUD TRỞ VỀ HOA KỲ
‎ĐỂ THÀNH MỘT NGHỆ SĨ

57
00:05:57,560 --> 00:06:01,040
‎Tôi luôn muốn làm về nghệ thuật.

58
00:06:01,840 --> 00:06:06,640
‎Nên rốt cuộc, tôi tới Durango, Colorado
‎làm nhà điêu khắc.

59
00:06:08,880 --> 00:06:13,240
‎Và trời ạ, việc đó kéo dài
‎được khoảng năm năm.

60
00:06:14,640 --> 00:06:17,080
‎Tôi lại trở lại Montana.

61
00:06:17,800 --> 00:06:20,440
‎Biết đó, và rồi tôi gặp Leslie ở đó.

62
00:06:23,320 --> 00:06:25,160
‎Cô ấy trông rất xinh,

63
00:06:25,240 --> 00:06:29,440
‎còn tính cách thì…

64
00:06:29,520 --> 00:06:31,120
‎không quá lạnh lùng.

65
00:06:31,200 --> 00:06:32,200
‎Giống kiểu…

66
00:06:32,880 --> 00:06:34,960
‎Giống kiểu người thân thiện hơn.

67
00:06:40,640 --> 00:06:42,880
‎Cô ấy không phải người thích ra ngoài,

68
00:06:44,040 --> 00:06:46,400
‎nên tôi giúp cô ấy làm quen với việc đó.

69
00:06:48,080 --> 00:06:51,160
‎Rồi cô ấy quen. Cô ấy thực sự thích nó.

70
00:06:54,040 --> 00:06:57,120
‎Rồi bắt đầu đi săn…

71
00:07:00,160 --> 00:07:01,640
‎Cô ấy thích sự chính xác.

72
00:07:02,480 --> 00:07:04,360
‎Cô ấy cũng rất cảnh giác nữa.

73
00:07:06,160 --> 00:07:09,080
‎Cô ấy sẽ không bắn
‎trừ khi là chắc chắn hoàn toàn.

74
00:07:11,480 --> 00:07:12,440
‎Cô ấy tuyệt lắm.

75
00:07:15,320 --> 00:07:18,920
‎QUÁN RƯỢU, NHÀ HÀNG, NHÀ TRỌ CỦA BOB,
‎MỞ CỬA NĂM NGÀY MỘT TUẦN

76
00:07:19,000 --> 00:07:20,440
‎CẢM ƠN BẠN, LÍNH CỨU HỎA

77
00:07:21,080 --> 00:07:27,440
‎NĂM 2005, PAULSRUD VÀ LESLIE
‎CÙNG CHUYỂN TỚI NEIHART, MONTANA

78
00:07:29,960 --> 00:07:31,200
‎Ôi, lúc đó

79
00:07:32,000 --> 00:07:33,920
‎chẳng có gì ngoài tình yêu cả.

80
00:07:37,720 --> 00:07:42,960
‎Cô ấy đã có một con trai và ba con gái
‎với người chồng cũ.

81
00:07:45,600 --> 00:07:49,280
‎Cách nuôi dạy con của Leslie

82
00:07:49,360 --> 00:07:53,960
‎là không có kỷ luật
‎hay phải chịu hậu quả gì cả.

83
00:07:54,560 --> 00:07:56,680
‎Thường thì nếu bọn tôi có cãi nhau

84
00:07:57,320 --> 00:08:00,400
‎thì cũng chỉ là về con cô ấy.

85
00:08:01,280 --> 00:08:04,440
‎QUÁN RƯỢU HARVEST MOON

86
00:08:04,520 --> 00:08:05,520
‎CHÀO MỪNG THỢ SĂN

87
00:08:05,600 --> 00:08:10,840
‎Con gái cả của cô ấy cứ thích đưa cô ấy
‎tới các quán rượu suốt và…

88
00:08:12,560 --> 00:08:14,400
‎Lúc đó con bé không thích tôi

89
00:08:14,480 --> 00:08:20,560
‎vì Leslie dành thời gian ở bên tôi
‎thay vì đi chơi với nó.

90
00:08:22,320 --> 00:08:25,520
‎Đứa bé nhất, Kailee,
‎thì luôn ở với bọn tôi.

91
00:08:26,920 --> 00:08:29,800
‎Con bé ngoan lắm, rất thông minh nữa.

92
00:08:38,560 --> 00:08:44,880
‎NĂM 2009, PAULSRUD, LESLIE VÀ KAILEE
‎CHUYỂN VỀ LẠI QUÊ CỦA LESLIE

93
00:08:47,040 --> 00:08:49,960
‎Leslie cứ đi đâu thì tôi đi theo đấy.

94
00:08:52,440 --> 00:08:54,720
‎Tôi di chuyển nhiều hết mức có thể.

95
00:08:56,200 --> 00:09:00,680
‎Rồi ngay trước khi chúng tôi hoàn tất
‎việc dọn vào ở

96
00:09:00,760 --> 00:09:03,040
‎thì việc này diễn ra. Phải.

97
00:09:05,160 --> 00:09:09,840
‎NGÀY LỄ TẠ ƠN, 2009

98
00:09:14,560 --> 00:09:19,160
‎Hôm đó, chúng tôi đang đi săn
‎bên ngoài Fort Benton.

99
00:09:22,040 --> 00:09:25,160
‎Nhưng ừ, có lẽ là chúng tôi đi
‎ngay sau khi tảng sáng.

100
00:09:26,640 --> 00:09:29,800
‎Hình như cô ấy có nhận
‎vài cuộc gọi từ bọn trẻ,

101
00:09:29,880 --> 00:09:32,560
‎và rồi nói: "Chà, chắc ta nên về thôi".

102
00:09:34,840 --> 00:09:37,080
‎Bắt đầu lên kế hoạch cho bữa tối.

103
00:09:38,280 --> 00:09:40,600
‎Cô ấy nghe điện của đứa con cả

104
00:09:41,480 --> 00:09:43,920
‎và rồi ngay lập tức họ cãi nhau.

105
00:09:50,760 --> 00:09:53,600
‎Thế là tôi đi tới căn hộ đang sửa…

106
00:09:56,760 --> 00:10:01,000
‎lấy đống dụng cụ xuống
‎rồi đặt mấy khẩu súng

107
00:10:01,080 --> 00:10:03,600
‎vào trong căn hộ.

108
00:10:06,040 --> 00:10:09,880
‎Trước khi mang súng vào,
‎bao giờ tôi cũng tháo đạn.

109
00:10:09,960 --> 00:10:13,080
‎Tôi đã nghĩ là
‎hôm đó mình cũng đã làm vậy.

110
00:10:13,160 --> 00:10:15,760
‎ĐƯỜNG SỐ 17

111
00:10:15,840 --> 00:10:20,240
‎Hình như là tầm một tiếng rưỡi sau,

112
00:10:20,320 --> 00:10:22,280
‎cô ấy đi vào

113
00:10:23,200 --> 00:10:25,000
‎và cô ấy có mang theo bia

114
00:10:26,720 --> 00:10:31,760
‎Chúng tôi ngồi xuống
‎và bắt đầu tận hưởng buổi tối.

115
00:10:32,560 --> 00:10:35,800
‎Tôi để khẩu súng ngắn trên bàn.

116
00:10:36,720 --> 00:10:39,160
‎Đó là khẩu .357 Magnum.

117
00:10:40,440 --> 00:10:43,480
‎Dĩ nhiên là tôi mang nó
‎vì là mùa đi săn mà.

118
00:10:43,560 --> 00:10:48,840
‎Biết đó, nếu đã làm bị thương một con thú,
‎bạn có thể kết liễu nó nhanh và dễ dàng

119
00:10:48,920 --> 00:10:51,680
‎mà không làm nó phải đau đớn
‎hay gì cả, nhưng…

120
00:10:52,840 --> 00:10:55,680
‎Và khi tôi đang nghịch khẩu súng ngắn,

121
00:10:57,800 --> 00:10:58,920
‎tôi đã lên cò súng.

122
00:11:00,040 --> 00:11:02,640
‎Đặt nó xuống, lên cò súng,
‎rồi lại đặt xuống.

123
00:11:03,240 --> 00:11:05,920
‎Cô ấy lấy đồ từ tủ lạnh về.

124
00:11:07,000 --> 00:11:08,880
‎Tôi thì đang ngồi xuống.

125
00:11:08,960 --> 00:11:11,880
‎Tôi lên cò súng, nghịch nó,

126
00:11:11,960 --> 00:11:13,280
‎rồi nó khai hỏa.

127
00:11:19,440 --> 00:11:24,360
‎Cô ấy lập tức ngã trở lại xuống ghế,
‎rồi lăn xuống sàn, và lúc đó

128
00:11:26,120 --> 00:11:28,080
‎tôi biết nó đã trúng cô ấy.

129
00:11:29,360 --> 00:11:34,800
‎LESLIE BỊ HẠ GỤC
‎CHỈ BỞI MỘT VIÊN ĐẠN BẮN VÀO NGỰC

130
00:11:37,000 --> 00:11:39,680
‎Mọi việc diễn ra quá nhanh.

131
00:11:39,760 --> 00:11:42,280
‎Nó chết… Cô ấy chết quá nhanh.

132
00:11:44,640 --> 00:11:49,120
‎Và nó…  Tất cả những gì tôi nói được
‎chỉ là "Anh yêu em" và "Anh xin lỗi" và…

133
00:11:50,120 --> 00:11:53,240
‎Lúc đó không thể cứu vãn được gì nữa.

134
00:11:57,680 --> 00:12:03,000
‎Tôi ngồi xuống ghế và nghĩ:
‎"Chà, mình sẽ chỉ phải bắn…

135
00:12:03,600 --> 00:12:07,280
‎bắn vào đầu chính mình và thế là xong".

136
00:12:09,160 --> 00:12:11,000
‎Và tôi đã thử.

137
00:12:11,960 --> 00:12:15,640
‎Ban đầu tôi không thể và thế là tôi…

138
00:12:16,680 --> 00:12:22,680
‎Tôi đi tới tủ lạnh lấy chai rượu Vodka
‎bọn tôi để trong đó.

139
00:12:23,640 --> 00:12:25,520
‎Tôi cứ thế uống nó

140
00:12:25,600 --> 00:12:28,560
‎và rồi cũng có thể bóp cò.

141
00:12:31,200 --> 00:12:34,520
‎Ừm, chắc mọi chuyện về sau
‎thì tôi không nhớ nữa.

142
00:12:40,360 --> 00:12:46,120
‎PAULSRUD ĐÃ ĐƯỢC ĐƯA TỚI BỆNH VIỆN
‎VỚI CÁC VẾT THƯƠNG LỚN TRÊN ĐẦU

143
00:12:47,120 --> 00:12:52,960
‎CHÍN THÁNG SAU,
‎ANH BỊ BUỘC TỘI GIẾT LESLIE

144
00:12:57,840 --> 00:13:02,880
‎Chính vì tôi đã tự bắn mình,
‎người ta cho rằng tôi đã cố ý.

145
00:13:05,640 --> 00:13:06,840
‎TÒA ÁN QUẬN CHOUTEAU

146
00:13:06,920 --> 00:13:10,640
‎Tôi bị kết án tội cố ý giết người

147
00:13:11,240 --> 00:13:15,400
‎và phải nhận án tù chung thân không ân xá,
‎cộng thêm 10 năm.

148
00:13:17,200 --> 00:13:20,000
‎VÌ NHỮNG VẾT THƯƠNG TRÊN NGƯỜI,

149
00:13:20,080 --> 00:13:24,080
‎PAULSRUD KHÔNG THỂ NÓI
‎TRONG PHIÊN TÒA XÉT XỬ MÌNH

150
00:13:24,720 --> 00:13:26,240
‎PHÒNG XỬ ÁN

151
00:13:26,320 --> 00:13:31,040
‎Tôi chưa bao giờ có cơ hội
‎để nói với lũ trẻ:

152
00:13:31,120 --> 00:13:33,560
‎"Này, chuyện đó không phải cố ý đâu.

153
00:13:35,160 --> 00:13:37,640
‎Đó là một tai nạn kinh hoàng".

154
00:13:38,560 --> 00:13:43,240
‎Và tôi sẽ không bao giờ
‎hết cảm thấy đau đớn và tội lỗi

155
00:13:43,320 --> 00:13:46,680
‎vì đã để mất cô ấy,

156
00:13:47,360 --> 00:13:50,040
‎đặc biệt là khi đó là lỗi của tôi.

157
00:13:54,480 --> 00:13:58,280
‎Phải, tôi đã đánh mất tương lai của mình.

158
00:13:58,360 --> 00:14:00,840
‎Tôi đã hủy hoại tương lai con cô ấy và…

159
00:14:00,920 --> 00:14:02,480
‎GIA ĐÌNH, TỰ DO, VĂN HÓA, TỰ NHIÊN

160
00:14:04,080 --> 00:14:06,120
‎Tôi đã đánh mất quãng đời còn lại

161
00:14:07,200 --> 00:14:08,160
‎vào cái ngày đó.

162
00:14:10,800 --> 00:14:14,160
‎Tôi luôn nghĩ về Leslie. Mọi lúc.

163
00:14:28,440 --> 00:14:30,760
‎VÀO NGÀY XẢY RA VỤ NỔ SÚNG

164
00:14:30,840 --> 00:14:35,440
‎CẢNH SÁT TRƯỞNG JOHN TURNER
‎LÀ NGƯỜI ĐẦU TIÊN TỚI HIỆN TRƯỜNG

165
00:14:40,280 --> 00:14:41,120
‎CHÀO MỪNG

166
00:14:41,200 --> 00:14:44,720
‎Tôi đang ngồi ăn bữa tối Lễ Tạ ơn cùng vợ
‎thì có người gọi.

167
00:14:51,600 --> 00:14:55,280
‎Cuộc gọi cho biết
‎có người bị say xỉn hay bị thương gì đó.

168
00:15:07,680 --> 00:15:09,120
‎Khi tôi tới hiện trường,

169
00:15:11,160 --> 00:15:16,040
‎có một người đang bò tứ chi trên lề,
‎một phần thò xuống lòng đường.

170
00:15:20,000 --> 00:15:23,320
‎Ban đầu tôi nghĩ
‎anh ta đã bước hụt và ngã xuống lề đường

171
00:15:23,400 --> 00:15:24,760
‎rồi bị thương ở mặt.

172
00:15:24,840 --> 00:15:26,080
‎Anh ta đang nôn mửa.

173
00:15:26,160 --> 00:15:29,520
‎Song khi chiếu đèn vào anh ta
‎thì tôi thấy không phải thế.

174
00:15:29,600 --> 00:15:33,560
‎Không phải nôn mà đó thực ra là máu,
‎đang bắn ra từ mồm của anh ta.

175
00:15:38,440 --> 00:15:43,360
‎Tôi hỏi anh ta là anh ta bị ngã à.
‎Anh ta gầm gừ trong họng và lắc đầu

176
00:15:43,960 --> 00:15:45,480
‎rồi ra hiệu, đưa một…

177
00:15:45,560 --> 00:15:47,160
‎CẢNH SÁT TRƯỞNG (ĐÃ VỀ HƯU)

178
00:15:47,240 --> 00:15:51,160
‎…làm thế này dưới cằm anh ấy,
‎tôi đoán thế tức là anh ta đã bị bắn.

179
00:15:51,680 --> 00:15:57,840
‎Rồi tôi hỏi ai đã bắn anh ta phải không,
‎anh ta lại gầm gừ trong họng rồi lắc đầu.

180
00:15:59,720 --> 00:16:01,640
‎Tôi hỏi anh ta ở cùng ai không,

181
00:16:01,720 --> 00:16:04,400
‎và anh ta gật đầu,
‎rồi lại gầm gừ trong họng

182
00:16:04,480 --> 00:16:07,280
‎và lấy tay chỉ khắp nơi về phía sau.

183
00:16:07,360 --> 00:16:09,640
‎VIDEO HIỆN TRƯỜNG VỤ ÁN CỦA CÁNH SÁT

184
00:16:09,720 --> 00:16:12,640
‎Tôi có thể thấy
‎những vũng máu đó phía sau anh ta.

185
00:16:13,720 --> 00:16:15,800
‎Vết máu dẫn về căn hộ.

186
00:16:18,800 --> 00:16:22,920
‎Và khi nhìn vào bên trong căn hộ,
‎tôi thấy một người đang nằm trên sàn.

187
00:16:24,480 --> 00:16:27,520
‎Tôi nhìn là nhận ra ngay đó là Leslie.

188
00:16:30,520 --> 00:16:33,400
‎Đây là một cộng đồng nhỏ,
‎ai bạn cũng biết,

189
00:16:34,160 --> 00:16:36,360
‎và ai cũng biết bạn.

190
00:16:40,160 --> 00:16:43,920
‎Cô ấy nằm ngửa,
‎hai tay còn đang đút túi áo vét.

191
00:16:47,000 --> 00:16:48,440
‎Cô ấy đã bị bắn,

192
00:16:49,080 --> 00:16:52,000
‎đang nằm trên sàn và cách cô ấy không xa

193
00:16:52,920 --> 00:16:56,240
‎là khẩu lục ổ quay Ruger GP100 .357.

194
00:16:58,640 --> 00:17:03,600
‎Loại súng đặc biệt này

195
00:17:04,760 --> 00:17:09,520
‎rất hiếm khi có mặt
‎trong một vụ vô tình nổ súng.

196
00:17:10,240 --> 00:17:14,960
‎Để siết được cò súng của một khẩu như thế,
‎cần một lực tương đối.

197
00:17:17,200 --> 00:17:20,880
‎Biết đó, Leslie đang đút tay vào túi
‎thì anh ta bắn cô ấy.

198
00:17:21,680 --> 00:17:22,640
‎Ai lại làm thế?

199
00:17:25,880 --> 00:17:28,160
‎Theo tôi nghĩ, không đời nào

200
00:17:28,240 --> 00:17:31,240
‎vụ này có thể bị hiểu sai
‎thành một tai nạn được.

201
00:17:50,000 --> 00:17:51,800
‎Dan và tôi rất hợp nhau.

202
00:17:52,840 --> 00:17:54,920
‎Ở bên anh ấy lúc nào cũng vui.

203
00:17:56,800 --> 00:18:00,240
‎Anh ấy thích
‎làm người ta cười và lạc quan,

204
00:18:00,320 --> 00:18:02,160
‎anh ấy còn là nghệ sĩ giỏi nữa.

205
00:18:05,000 --> 00:18:06,360
‎Tên tôi là LJ Planer.

206
00:18:07,320 --> 00:18:09,600
‎Tôi gặp Dan Paulsrud trong quân ngũ.

207
00:18:13,400 --> 00:18:15,480
‎Năm 2018, anh ấy gửi tôi cái này.

208
00:18:16,520 --> 00:18:19,240
‎Nói nói: "Paulsrud và Planer,
‎chiến dịch Bão táp Sa mạc".

209
00:18:19,760 --> 00:18:22,400
‎Anh ấy viết như con gái viết ấy.

210
00:18:22,480 --> 00:18:24,240
‎Chữ viết tay rất nữ tính.

211
00:18:24,320 --> 00:18:27,280
‎Chúng tôi từng trêu anh ấy suốt.
‎Dù gì cũng là tôi.

212
00:18:29,240 --> 00:18:30,320
‎"Mãi là gia đình".

213
00:18:39,560 --> 00:18:41,560
‎Chúng tôi là các tay súng máy M60.

214
00:18:43,240 --> 00:18:45,320
‎Dan và tôi dần thân với nhau.

215
00:18:48,400 --> 00:18:51,000
‎Có một lần khi đang làm nhiệm vụ,

216
00:18:51,080 --> 00:18:54,840
‎Trung sĩ trung đội của bọn tôi
‎chạy từ đâu tới

217
00:18:54,920 --> 00:18:57,720
‎nói có một đám xe tăng
‎đang tiến về phía bọn tôi

218
00:18:57,800 --> 00:19:00,680
‎và bọn tôi không có cách nào
‎chặn được chúng.

219
00:19:02,720 --> 00:19:04,480
‎Tôi nói: "Rồi, anh bạn.

220
00:19:05,800 --> 00:19:07,120
‎Có lẽ giờ tới lúc rồi.

221
00:19:08,160 --> 00:19:09,480
‎Muốn chiến hay trốn?"

222
00:19:11,680 --> 00:19:15,440
‎Và anh ấy nói:
‎"Nếu cậu chiến, tôi sẽ chiến cùng cậu".

223
00:19:17,920 --> 00:19:21,720
‎Chà, vụ tấn công đó không xảy ra,

224
00:19:21,800 --> 00:19:24,600
‎mà tôi biết tôi có người sát cánh bên tôi

225
00:19:25,720 --> 00:19:27,760
‎sẵn sàng cùng chiến đấu tới chết.

226
00:19:33,640 --> 00:19:36,960
‎Cả hai bọn tôi muốn rời quân ngũ
‎và đi săn bắn, câu cá.

227
00:19:39,400 --> 00:19:43,160
‎Mỗi lần nói chuyện đều là về
‎khi nào bọn tôi sẽ đi cùng nhau,

228
00:19:43,240 --> 00:19:47,640
‎và rồi tôi vẫn trong quân đội
‎nên thật khó lên kế hoạch mọi thứ.

229
00:19:47,720 --> 00:19:49,680
‎Thế là chưa bao giờ đi cùng được.

230
00:19:51,520 --> 00:19:56,800
‎Một người bạn khác của bọn tôi
‎gọi cho tôi, nói:

231
00:19:57,320 --> 00:19:59,880
‎"Anh nghe chuyện xảy ra
‎với Paulsrud chưa?"

232
00:19:59,960 --> 00:20:01,160
‎Rồi tôi nói: "Chưa".

233
00:20:01,240 --> 00:20:03,960
‎Thế là anh ấy bảo:
‎"Bạn à, anh xem tin tức đi.

234
00:20:04,760 --> 00:20:06,960
‎Anh ấy đã giết hôn thê rồi cố tự tử".

235
00:20:09,320 --> 00:20:11,000
‎Tôi nói: "Không đời nào.

236
00:20:11,800 --> 00:20:14,160
‎Không đời nào. Hẳn là ai khác rồi".

237
00:20:15,840 --> 00:20:17,280
‎Tôi thực sự không hiểu.

238
00:20:18,000 --> 00:20:19,920
‎Tôi không hiểu.

239
00:20:22,880 --> 00:20:27,760
‎TỪ NHÀ TÙ, PAULSRUD VIẾT THƯ CHO LJ

240
00:20:30,240 --> 00:20:35,160
‎Tôi đã tức giận khi anh ấy
‎có thể để chuyện như vậy xảy ra.

241
00:20:35,720 --> 00:20:37,560
‎Anh ấy lớn lên với súng đạn.

242
00:20:37,640 --> 00:20:40,560
‎Bọn tôi sử dụng chúng suốt.

243
00:20:41,680 --> 00:20:43,000
‎Sao nó có thể xảy ra?

244
00:20:45,400 --> 00:20:47,120
‎Anh ấy nói tôi đó là tai nạn.

245
00:20:48,200 --> 00:20:49,200
‎Tôi chả biết nữa.

246
00:20:50,840 --> 00:20:54,440
‎Dan mà tôi biết,
‎tôi không tin anh ấy có thể

247
00:20:55,440 --> 00:20:56,880
‎cố ý giết cô ấy.

248
00:20:59,480 --> 00:21:02,600
‎Tôi nói với anh ấy:
‎"Rất tiếc là tôi đã không ở đó.

249
00:21:04,320 --> 00:21:06,200
‎Tôi đâu có quyền phán xét cậu.

250
00:21:07,560 --> 00:21:08,440
‎Tôi…

251
00:21:10,440 --> 00:21:12,880
‎Tôi có nghĩa vụ là anh em của cậu
‎và ủng hộ cậu".

252
00:21:18,560 --> 00:21:19,880
‎Anh ấy có trách nhiệm.

253
00:21:20,960 --> 00:21:22,280
‎Anh ấy hiểu điều ấy.

254
00:21:24,920 --> 00:21:26,000
‎Dan đã giết người.

255
00:21:27,000 --> 00:21:30,080
‎Khẩu súng đâu tự giết cô ấy.
‎Anh ấy đã bóp cò.

256
00:21:32,960 --> 00:21:37,400
‎Sao có thể xét xử ai đó
‎trong một vụ kinh khủng thế

257
00:21:37,480 --> 00:21:40,240
‎rồi kết án anh ấy
‎chung thân cộng thêm 10 năm

258
00:21:40,760 --> 00:21:45,280
‎khi anh ấy còn chẳng có cơ hội
‎để kể câu chuyện hay lập trường của mình?

259
00:21:45,360 --> 00:21:49,320
‎Không thể nói, bị chấn thương sọ não
‎với vết thương do súng bắn vào đầu,

260
00:21:49,400 --> 00:21:54,400
‎và được chẩn đoán tới mức
‎là anh ấy tư duy thiếu mạch lạc.

261
00:22:11,520 --> 00:22:13,080
‎MỞ CỬA

262
00:22:23,080 --> 00:22:24,320
‎Con bé luôn đùa giỡn,

263
00:22:25,200 --> 00:22:26,040
‎tươi cười,

264
00:22:27,400 --> 00:22:28,520
‎thích vui vẻ.

265
00:22:33,160 --> 00:22:37,600
‎Khi nó chơi bowling với bạn nó,
‎chúng đúng là các cô gái mê tiệc tùng.

266
00:22:38,200 --> 00:22:41,160
‎Tôi cũng từng gia nhập
‎hội tiệc tùng đó, ghê thật.

267
00:22:51,040 --> 00:22:53,400
‎Tôi còn giữ mấy tấm ảnh chụp Leslie.

268
00:22:54,560 --> 00:22:59,160
‎Tôi thích một tấm. Nó chụp Leslie
‎một trong số những lần con bé để tóc ngắn.

269
00:23:00,440 --> 00:23:01,520
‎Nhưng luôn cười.

270
00:23:02,280 --> 00:23:03,360
‎Luôn cười.

271
00:23:04,520 --> 00:23:07,000
‎Hai tấm này là chụp với bạn chơi bowling,

272
00:23:08,000 --> 00:23:09,960
‎nó đứng ở giữa, đang rất vui.

273
00:23:11,120 --> 00:23:13,080
‎Ở trong quán rượu điên rồ nào đó.

274
00:23:14,840 --> 00:23:16,440
‎Tên tôi là Susan Yager.

275
00:23:17,160 --> 00:23:18,600
‎và Leslie là em gái tôi.

276
00:23:18,680 --> 00:23:19,640
‎CHỊ GÁI LESLIE

277
00:23:19,720 --> 00:23:22,280
‎Hiện là thế, đã là thế, và sẽ luôn là thế.

278
00:23:32,920 --> 00:23:35,400
‎Leslie đến nhà bọn tôi khi con bé lên hai.

279
00:23:36,800 --> 00:23:38,120
‎Con bé được nhận nuôi.

280
00:23:39,240 --> 00:23:42,440
‎Một bé gái nhỏ dễ thương
‎với mái tóc dày xoăn màu đồng.

281
00:23:44,640 --> 00:23:48,280
‎Bố con bé đã giết mẹ nó ở sân sau nhà.

282
00:23:50,000 --> 00:23:53,200
‎Bắn mẹ nó rồi bắn chính mình.

283
00:23:54,800 --> 00:23:55,800
‎Con bé đã thấy.

284
00:23:55,880 --> 00:23:59,960
‎VỤ GIẾT NGƯỜI RỒI TỰ SÁT
‎LÀM CHẾT MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG VÀ MỘT PHỤ NỮ

285
00:24:00,960 --> 00:24:03,440
‎Thế là con bé đến nhà bọn tôi.

286
00:24:06,120 --> 00:24:10,320
‎Con bé có rất nhiều bạn
‎và lúc nào cũng vui vẻ.

287
00:24:11,000 --> 00:24:12,600
‎Đó là con người của con bé.

288
00:24:14,480 --> 00:24:17,840
‎Hồi trung học,
‎con bé chơi bóng rổ và điền kinh,

289
00:24:17,920 --> 00:24:19,440
‎rồi hè thì vào đội bơi.

290
00:24:19,520 --> 00:24:22,240
‎Tháng ngày trưởng thành của nó rất êm đẹp.

291
00:24:25,000 --> 00:24:30,400
‎KHI 18 TUỔI, LESLIE CƯỚI
‎MỐI TÌNH THỜI TRUNG HỌC CỦA MÌNH

292
00:24:32,560 --> 00:24:36,080
‎Con bé tốt nghiệp,
‎lấy chồng và bước sang 18 tuổi,

293
00:24:37,080 --> 00:24:38,400
‎tất cả trong một tuần.

294
00:24:40,800 --> 00:24:46,960
‎CẶP ĐÔI CÓ VỚI NHAU BỐN ĐỨA CON
‎TRƯỚC KHI LY HÔN VÀO NĂM 2001

295
00:24:52,760 --> 00:24:57,960
‎BỐN NĂM SAU, LESLIE VÀ PAULSRUD
‎BẮT ĐẦU HẸN HÒ

296
00:24:58,720 --> 00:25:00,520
‎HẺM BOWLERS

297
00:25:00,600 --> 00:25:02,360
‎Với bất kỳ bạn trai nào khác,

298
00:25:02,880 --> 00:25:04,880
‎con bé cũng sẽ giới thiệu với bạn,

299
00:25:04,960 --> 00:25:07,840
‎và cả đám sẽ đi chơi cùng nhau,
‎vui vẻ với nhau.

300
00:25:08,480 --> 00:25:10,560
‎Nhưng lần này thì không thế.

301
00:25:12,760 --> 00:25:14,800
‎Nó không giống chuyện tình.

302
00:25:17,600 --> 00:25:19,160
‎Con bé chuyển ra vài lần.

303
00:25:22,280 --> 00:25:24,800
‎Nếu mối tình hoàn hảo thế thì sao lại đi?

304
00:25:26,480 --> 00:25:30,640
‎Tôi biết cậu ta đã đe dọa con bé,
‎cậu ta đã giơ dao trước mặt nó,

305
00:25:31,960 --> 00:25:35,320
‎cậu ta đã đặt khẩu súng trên lòng
‎khi con bé chuyển ra.

306
00:25:39,000 --> 00:25:42,160
‎Cậu ta nói:
‎"Tôi sẽ giết cô rồi tự bắn mình.

307
00:25:44,160 --> 00:25:47,200
‎Mà cô cũng sẽ có kết cục
‎y hệt như bố mẹ cô thôi".

308
00:25:48,640 --> 00:25:53,120
‎Tôi nói với con bé: "Em đùa đấy à?
‎Sao còn đi nghe thứ vớ vẩn ấy?"

309
00:25:54,480 --> 00:25:57,040
‎Nhưng sao đó mà cậu ta lại hấp dẫn con bé.

310
00:25:57,120 --> 00:25:58,600
‎Hấp dẫn kiểu gì đó.

311
00:26:01,400 --> 00:26:03,520
‎VÀO NGÀY LỄ TẠ ƠN 2009

312
00:26:03,600 --> 00:26:08,240
‎LESLIE ĐÃ TỚI THĂM SUSAN
‎SAU KHI CÃI CỌ VỚI PAULSRUD

313
00:26:10,600 --> 00:26:11,880
‎Con bé tức lắm

314
00:26:13,200 --> 00:26:15,200
‎và nói là Dan đã quyết định

315
00:26:15,840 --> 00:26:18,520
‎về ăn Lễ Tạ ơn với bố mẹ cậu ta
‎vào thứ Bảy.

316
00:26:19,840 --> 00:26:22,680
‎Rồi nó nói:
‎"Em chán mớ bòng bong này lắm rồi".

317
00:26:22,760 --> 00:26:25,320
‎Nó nói: "Em chán việc anh ta quyết tất cả,

318
00:26:25,400 --> 00:26:27,640
‎và bảo bọn em phải làm gì,

319
00:26:27,720 --> 00:26:31,000
‎rồi quyết định gia đình em
‎và em phải làm gì".

320
00:26:35,680 --> 00:26:40,760
‎Nó nói: "Em sẽ về yêu cầu anh ta cút đi.
‎Bọn em kết thúc rồi. Anh ta cần cút đi".

321
00:26:42,440 --> 00:26:44,800
‎Tôi nói: "Ở đây đã. Ăn tối với tụi chị".

322
00:26:45,320 --> 00:26:48,320
‎"Không. Em sẽ về lại căn hộ".

323
00:26:50,560 --> 00:26:51,400
‎"Được rồi".

324
00:26:53,440 --> 00:26:54,280
‎Thế đó.

325
00:26:58,800 --> 00:27:04,640
‎HAI GIỜ SAU KHI RỜI NHÀ CỦA SUSAN,
‎LESLIE ĐÃ CHẾT

326
00:27:08,760 --> 00:27:11,320
‎Bọn tôi đều nhớ con bé
‎vì nó không nên chết.

327
00:27:11,840 --> 00:27:14,200
‎Nếu ai phải chết thì đó nên là cậu ta.

328
00:27:17,000 --> 00:27:18,720
‎Không, nó đâu đáng phải chết.

329
00:27:36,920 --> 00:27:37,760
‎Mẹ!

330
00:27:37,840 --> 00:27:39,400
‎Mẹ đây! Thấy chứ?

331
00:27:39,480 --> 00:27:41,520
‎- Đỡ con!
‎- Mẹ sẽ đỡ. Mẹ ngay đây.

332
00:27:42,040 --> 00:27:43,840
‎Mẹ ngay đây nè. Mẹ hứa đó.

333
00:27:44,360 --> 00:27:47,360
‎Một, hai, ba!

334
00:27:49,760 --> 00:27:51,440
‎Con đây rồi. Thấy chưa?

335
00:27:52,240 --> 00:27:57,360
‎Giờ đây, khi chính mình làm mẹ,
‎tôi hiểu rõ hơn rất nhiều việc.

336
00:28:01,280 --> 00:28:06,880
‎Không đời nào tôi sẽ chọn hay cho phép
‎ai đó bước vào cuộc đời các con tôi

337
00:28:06,960 --> 00:28:10,600
‎và đối xử với chúng
‎như cách Dan đối xử với tôi.

338
00:28:21,160 --> 00:28:22,920
‎Tôi là Kailee Davidson,

339
00:28:23,000 --> 00:28:25,800
‎và tôi là con gái út
‎của mẹ Leslie Davidson.

340
00:28:25,880 --> 00:28:27,920
‎ÔM NÀO

341
00:28:28,000 --> 00:28:29,320
‎Tôi yêu mẹ tôi lắm.

342
00:28:30,360 --> 00:28:32,720
‎Đêm nào mẹ cũng đưa tôi vào giường, nói:

343
00:28:32,800 --> 00:28:37,240
‎"Mẹ sẽ làm thế này, đưa con vào giường,
‎hôn chúc ngủ ngon, tới khi mẹ chết".

344
00:28:39,920 --> 00:28:41,800
‎Bố mẹ tôi ly hôn

345
00:28:41,880 --> 00:28:44,360
‎hình như là khi tôi sáu hay bảy tuổi.

346
00:28:45,520 --> 00:28:49,600
‎Dù đã ly hôn, họ vẫn hòa thuận với nhau.

347
00:28:52,240 --> 00:28:57,000
‎NĂM 2005, CHA CỦA KAILEE MẤT
‎VÌ NHỒI MÁU CƠ TIM

348
00:29:00,240 --> 00:29:01,480
‎Lúc đó tôi mười tuổi.

349
00:29:03,120 --> 00:29:06,280
‎Quãng thời gian từ lúc bố tôi mất

350
00:29:07,440 --> 00:29:10,880
‎tới lúc chuyển vào ở với Dan
‎hình như là một tháng.

351
00:29:11,720 --> 00:29:12,800
‎Chắc là một tháng.

352
00:29:14,440 --> 00:29:16,760
‎Mẹ tôi mê đắm ông ta.

353
00:29:17,880 --> 00:29:19,960
‎Tôi nhớ là mình có nghĩ: "Tại sao?"

354
00:29:20,480 --> 00:29:24,720
‎Kiểu, ông ta chỉ là một gã bự con thôi mà.

355
00:29:24,800 --> 00:29:27,120
‎Hồi đó hình như ông ta còn thất nghiệp.

356
00:29:30,360 --> 00:29:32,600
‎Mọi việc cũng ổn trong thời gian ngắn.

357
00:29:34,160 --> 00:29:37,160
‎Và rồi, có thể nói là
‎sau vài tháng ở chung,

358
00:29:37,240 --> 00:29:39,080
‎mọi thứ bắt đầu thay đổi.

359
00:29:40,080 --> 00:29:41,560
‎KAILEE ĐÃ CHỨNG KIẾN

360
00:29:41,640 --> 00:29:46,680
‎CÁC CUỘC CÃI CỌ GIỮA MẸ CÔ ẤY VÀ PAULSRUD
‎TRỞ THÀNH NHỮNG CUỘC ẨU ĐẢ

361
00:29:48,880 --> 00:29:53,200
‎Mẹ tôi quay lưng lại với ông ta,
‎và bà đang đi dọc tới cuối hành lang.

362
00:29:53,280 --> 00:29:57,240
‎Và rồi ông ta bất chợt chạy tới
‎sau lưng bà và đẩy mạnh bà xuống.

363
00:29:57,320 --> 00:29:59,800
‎Bà đã bay luôn.
‎Tôi thì đang ngồi ở giường, và bà…

364
00:29:59,880 --> 00:30:02,200
‎Cả cơ thể bà bay xuống dưới hành lang.

365
00:30:03,480 --> 00:30:07,600
‎Có những lần khác
‎thì bà bị xước và thâm tím khắp người.

366
00:30:07,680 --> 00:30:09,320
‎Rồi tôi hỏi: "Do ông ta ạ?"

367
00:30:09,400 --> 00:30:11,200
‎Nhưng bà lại nói: "Không đâu".

368
00:30:11,280 --> 00:30:12,400
‎Nhưng tôi biết.

369
00:30:13,880 --> 00:30:15,040
‎Nhiều vụ như thế lắm.

370
00:30:22,680 --> 00:30:26,200
‎DÙ ĐÃ RỜI BỎ PAULSRUD RẤT NHIỀU LẦN,

371
00:30:26,280 --> 00:30:29,520
‎LESLIE VẪN LUÔN QUAY VỀ VỚI MỐI QUAN HỆ

372
00:30:32,960 --> 00:30:36,360
‎Biết đó, ông ta cảm thấy rất hài lòng

373
00:30:37,480 --> 00:30:40,280
‎khi có nhiều quyền lực với mẹ tôi như vậy.

374
00:30:42,400 --> 00:30:46,600
‎Ông ta hành hạ bà cả về tâm lý, cảm xúc
‎và còn lợi dụng bà nữa,

375
00:30:46,680 --> 00:30:49,160
‎vì ông ta biết
‎bà sẽ cho ông ta cơ hội nữa.

376
00:30:50,720 --> 00:30:53,080
‎Và đó là vòng lặp không hồi kết.

377
00:31:08,800 --> 00:31:13,520
‎Việc mọi vụ án có những tình tiết sai trái
‎cần được xử lý đúng là rất quan trọng.

378
00:31:14,360 --> 00:31:16,240
‎Chúng tôi ở đây để xử lý cho đúng.

379
00:31:20,120 --> 00:31:22,040
‎Tên tôi là Mark Hilyard.

380
00:31:23,200 --> 00:31:27,200
‎Tôi là điều tra viên hình sự
‎của bang Montana cho vụ án này.

381
00:31:30,000 --> 00:31:32,960
‎Tôi nghĩ cuộc tranh cãi
‎đã bị đẩy lên tới mức

382
00:31:33,040 --> 00:31:35,440
‎anh ta đã chớp lấy cơ hội để bắn cô ấy,

383
00:31:35,960 --> 00:31:36,840
‎để giết cô ấy.

384
00:31:38,840 --> 00:31:40,800
‎VÌ NHỮNG VẾT THƯƠNG TRÊN NGƯỜI,

385
00:31:40,880 --> 00:31:46,120
‎LÚC ĐẦU, PAULSRUD KHÔNG THỂ
‎ĐƯA RA CÁC TUYÊN BỐ CHÍNH THỨC

386
00:31:47,040 --> 00:31:50,440
‎NHƯNG BAN ĐẦU, KHI ĐƯỢC ĐƯA TỚI BỆNH VIỆN

387
00:31:50,520 --> 00:31:55,160
‎CẢNH SÁT ĐÃ TÌM THẤY MỘT GHI CHÚ VIẾT TAY
‎TRONG TÚI ÁO SƠ MI CỦA ÔNG TA

388
00:31:56,240 --> 00:32:00,920
‎Một trong các đặc vụ tìm thấy bên trong
‎một túi áo chiếc khăn tay có ghi chữ.

389
00:32:02,160 --> 00:32:03,320
‎Và ghi chú là:

390
00:32:04,120 --> 00:32:05,120
‎"Nói rõ nhé,

391
00:32:06,080 --> 00:32:08,640
‎có đôi lúc,
‎Leslie đã nghĩ tới việc tự sát.

392
00:32:08,720 --> 00:32:11,600
‎Vài lần, cô ấy đã yêu cầu tôi
‎kết thúc đời cô ấy.

393
00:32:11,680 --> 00:32:14,240
‎Cô ấy cũng yêu cầu tôi bạo hành cô ấy

394
00:32:14,320 --> 00:32:17,440
‎để cô ấy có thể gọi cảnh sát
‎giúp mình trả tư thù.

395
00:32:18,160 --> 00:32:23,240
‎Tôi thấy thật kinh sợ khi phải phản pháo
‎cô ấy. Tôi đã bị ép tới bước đường này.

396
00:32:23,320 --> 00:32:28,400
‎Trong đời tôi chưa bao giờ làm thế này,
‎và tôi sẽ không bao giờ làm lại".

397
00:32:29,920 --> 00:32:33,520
‎Tức là ngày trong ghi chú này,
‎anh ta nhận đã tấn công cô ấy.

398
00:32:35,000 --> 00:32:39,200
‎Và cũng đang cố tạo chứng cứ ngoại phạm

399
00:32:39,280 --> 00:32:41,600
‎rằng cô ấy muốn anh ta bắn mình.

400
00:32:43,760 --> 00:32:47,480
‎Cái làm tôi rợn người
‎là anh ta đã có thời gian mà viết ra.

401
00:32:48,480 --> 00:32:51,920
‎Nổ súng xong, anh ta đã đi ra xe mình,

402
00:32:53,080 --> 00:32:56,600
‎vì tôi thấy trong xe
‎có mấy cái khăn tay giống hệt cái này,

403
00:32:56,680 --> 00:32:59,520
‎cùng một cây bút
‎mà anh ta đã dùng để viết,

404
00:33:00,520 --> 00:33:05,360
‎xong anh ta đem hai thứ đó vào nhà
‎để viết ghi chú trong lúc cô ấy nằm đó.

405
00:33:05,440 --> 00:33:07,720
‎Thời gian đó,
‎anh ta đã có thể gọi người giúp.

406
00:33:20,040 --> 00:33:24,160
‎PAULSRUD PHẢI ĐIỀU TRỊ Y TẾ HAI THÁNG

407
00:33:24,240 --> 00:33:28,160
‎RỒI THÁM TỬ HILYARD MỚI CÓ THỂ
‎THẨM VẤN ANH TA

408
00:33:30,680 --> 00:33:32,960
‎Lâu lắm tôi mới xem lại đoạn phim này.

409
00:33:33,760 --> 00:33:34,600
‎Tôi là Mark.

410
00:33:35,120 --> 00:33:38,680
‎Giờ ta sẽ làm như sau nhé,
‎ta sẽ kiếm một mảnh giấy,

411
00:33:38,760 --> 00:33:40,880
‎một cuốn sổ tay, rồi nhờ anh viết.

412
00:33:40,960 --> 00:33:43,080
‎Tôi chưa bao giờ gặp trường hợp này,

413
00:33:43,160 --> 00:33:47,840
‎tôi phải nhờ nghi phạm
‎viết mọi thứ ra cho tôi đọc.

414
00:33:48,520 --> 00:33:50,800
‎Tức là rất bất thường.

415
00:33:56,040 --> 00:33:58,800
‎TÔI KHÔNG HỀ MUỐN HẠI CÔ ẤY.
‎(TẠI SÚNG CƯỚP CÒ)

416
00:33:59,640 --> 00:34:01,800
‎TRONG LỜI KHAI VIẾT TAY CỦA MÌNH,

417
00:34:01,880 --> 00:34:05,680
‎PAULSRUD KHÔNG HỀ NHẮC TỚI
‎GHI CHÚ VIẾT TRÊN KHĂN TAY

418
00:34:05,760 --> 00:34:10,360
‎HAY VIỆC LESLIE CÓ Ý ĐỊNH TỰ TỬ

419
00:34:13,560 --> 00:34:15,400
‎Tôi có lời khai của anh ta đây.

420
00:34:18,000 --> 00:34:22,440
‎"Hôm đó tôi ra ngoài đi săn, để đi săn".
‎Bạn biết đấy: "Hôm đó rất vui.

421
00:34:23,320 --> 00:34:27,280
‎Leslie cất mấy khẩu súng trường đi.
‎Tôi cầm lấy khẩu .357.

422
00:34:27,800 --> 00:34:31,200
‎Sau đó, tôi không nhớ
‎tại sao khẩu súng đó cướp cò

423
00:34:31,960 --> 00:34:35,280
‎vì tôi không thể tin nổi
‎chuyện vừa xảy ra".

424
00:34:39,200 --> 00:34:44,280
‎Tôi nghĩ là anh ta nói dối. Một kẻ nói dối
‎sẽ chả nhớ hết được những lời hắn nói dối.

425
00:35:00,080 --> 00:35:02,440
‎Tôi khuyên mẹ tôi bỏ ông ta đi suốt.

426
00:35:04,400 --> 00:35:08,280
‎Nếu có một người có thể nói cho bà hiểu
‎thì đó sẽ là tôi,

427
00:35:08,360 --> 00:35:10,560
‎ông ta biết và điều đó làm ông ta sợ.

428
00:35:13,200 --> 00:35:16,400
‎Tôi là Amanda Davidson.
‎Mẹ Leslie là mẹ tôi.

429
00:35:19,320 --> 00:35:24,760
‎Hôm đó, tôi là người cuối cùng
‎nói chuyện với bà. Em gái tôi và bà tôi…

430
00:35:24,840 --> 00:35:25,680
‎CON GÁI LESLIE

431
00:35:25,760 --> 00:35:28,120
‎…vừa từ Fort Benton tới

432
00:35:28,200 --> 00:35:31,840
‎để gặp tôi và em trai tôi
‎ở quán Golden Corral ở Great Falls.

433
00:35:31,920 --> 00:35:33,160
‎TIỆC ĐỨNG VÀ ĐỒ NƯỚNG

434
00:35:34,720 --> 00:35:37,080
‎Đáng ra mẹ tôi phải gặp chúng tôi ở đó.

435
00:35:38,200 --> 00:35:40,960
‎Nhưng bà lại gọi cho tôi

436
00:35:41,720 --> 00:35:43,800
‎và bảo bà và Dan đang đánh nhau.

437
00:35:43,880 --> 00:35:48,920
‎Điện thoại sập nguồn, xong bà gọi lại tôi.
‎Tôi hỏi: "Dan vừa đánh mẹ à?" Bà đáp: "Ừ".

438
00:35:50,320 --> 00:35:53,000
‎Tôi bảo: "Mẹ, con qua đón mẹ đây".

439
00:35:53,520 --> 00:35:56,440
‎Bà trả lời:
‎"Không, không cần đâu. Không sao".

440
00:35:57,320 --> 00:35:59,440
‎Bà bảo: "Mẹ đi đây. Mẹ đến đấy đây".

441
00:36:00,040 --> 00:36:00,880
‎Xong…

442
00:36:02,600 --> 00:36:05,680
‎tôi bảo: "Con yêu mẹ", và câu cuối
‎mẹ bảo tôi là: "Mẹ yêu con hơn".

443
00:36:09,480 --> 00:36:12,440
‎Chúng tôi ăn trước. Mãi không thấy mẹ đâu.

444
00:36:13,560 --> 00:36:15,040
‎Đêm đó tôi còn phải làm.

445
00:36:15,560 --> 00:36:18,080
‎Kailee em gái tôi gọi tôi liên tục.

446
00:36:18,160 --> 00:36:21,160
‎"Ôi Chúa ơi, thôi đi.
‎Chị vừa gặp em mà". Hiểu chứ?

447
00:36:22,520 --> 00:36:25,440
‎Mãi tôi mới nghe máy. Tôi quát: "Gì?!"

448
00:36:26,120 --> 00:36:31,480
‎Và người nghe máy là ông John Turner,
‎cảnh sát trưởng hồi đó,

449
00:36:31,560 --> 00:36:34,480
‎và tôi nghe thấy tiếng em gái tôi
‎đang gào rú.

450
00:36:36,600 --> 00:36:39,360
‎Ông ấy bảo:
‎"Chúng tôi vừa thấy thi thể mẹ cô".

451
00:36:41,200 --> 00:36:42,400
‎Tôi gục xuống.

452
00:36:44,880 --> 00:36:48,240
‎Tôi rơi vào trạng thái bị sốc.

453
00:36:49,200 --> 00:36:50,280
‎Tôi đến chỗ làm.

454
00:36:51,600 --> 00:36:54,840
‎Xong thời sự lúc mười giờ bắt đầu đưa tin.

455
00:36:55,960 --> 00:36:57,800
‎Lúc đó bạn mới biết là thật.

456
00:37:03,680 --> 00:37:08,360
‎THỤ ÁN ĐƯỢC NĂM NĂM,
‎PAULSRUD ĐÃ TỪ TRONG TÙ GỬI THƯ CHO AMANDA

457
00:37:09,880 --> 00:37:12,440
‎Đây là lá thư tôi vẫn giữ

458
00:37:13,360 --> 00:37:14,360
‎của Dan gửi,

459
00:37:14,440 --> 00:37:15,560
‎nhiều năm rồi.

460
00:37:16,880 --> 00:37:20,080
‎Để tôi nhớ ông ta là một thằng hèn

461
00:37:20,600 --> 00:37:23,400
‎và sẽ đổ lỗi cho ai.
‎Bất cứ ai ngoại trừ ông ta.

462
00:37:26,440 --> 00:37:30,960
‎Ông ta viết: "Amanda, thật khó
‎viết thành lời mọi thứ bố muốn nói với con

463
00:37:31,040 --> 00:37:36,160
‎vì sợ sẽ khơi dậy sự thù ghét, khinh miệt
‎thường trực trong tính cách của con.

464
00:37:36,760 --> 00:37:40,200
‎Trước giờ ở con,
‎bố chỉ thấy sự thù địch, nghiện rượu

465
00:37:40,280 --> 00:37:41,960
‎và những lần phạm pháp.

466
00:37:42,480 --> 00:37:45,720
‎Mà những việc con đã làm với bố
‎hoặc những người còn lại trong nhà con

467
00:37:45,800 --> 00:37:49,000
‎không nên dội lại
‎là con đáng mất mẹ theo cách này".

468
00:37:51,400 --> 00:37:54,840
‎Bạn thấy đấy,
‎những gì tôi đã đọc chỉ sặc mùi thù hằn.

469
00:37:56,240 --> 00:37:58,360
‎Lá thư này,
‎việc ông ta trách tôi chả bất ngờ,

470
00:37:58,440 --> 00:38:00,560
‎vì tôi biết ông ta như thế nào.

471
00:38:01,400 --> 00:38:03,560
‎Tôi biết ông ta là một con quái vật.

472
00:38:08,000 --> 00:38:13,720
‎AMANDA CHƯA TỪNG NGHE
‎PHIÊN BẢN SỰ VIỆC TỪ PHÍA PAULSRUD

473
00:38:23,040 --> 00:38:25,920
‎Và khi tôi đang nghịch khẩu súng ngắn,

474
00:38:26,520 --> 00:38:31,120
‎tôi đã lên cò súng,
‎đặt nó xuống, lên cò súng,

475
00:38:31,200 --> 00:38:32,600
‎rồi nó khai hỏa.

476
00:38:35,360 --> 00:38:37,960
‎Và cô ấy gục xuống

477
00:38:39,040 --> 00:38:41,160
‎cảm giác gần như ngay lập tức.

478
00:38:43,160 --> 00:38:45,320
‎Ờ, tôi chả tin một chút nào.

479
00:38:45,840 --> 00:38:47,640
‎Đây là lần đầu tôi nghe ông ta

480
00:38:48,880 --> 00:38:50,200
‎"giải…" Đấy? Tôi run.

481
00:38:50,280 --> 00:38:54,760
‎Đây là lần đầu tôi nghe ông ta giải thích,
‎và ông ta làm tôi giận điên người.

482
00:38:59,200 --> 00:39:02,520
‎Bà mất khi
‎hai tay đang đút trong túi áo khoác.

483
00:39:03,120 --> 00:39:05,680
‎Bà đã sắp đi. Xe bà đã nổ máy rồi.

484
00:39:06,480 --> 00:39:10,000
‎Tôi hiểu mẹ tôi,
‎bà định bỏ ông ta, và tôi nghĩ là bỏ hẳn.

485
00:39:11,800 --> 00:39:13,680
‎Được xả ra thế này cũng tốt

486
00:39:13,760 --> 00:39:16,880
‎vì tôi sẽ không bao giờ
‎nghĩ đến người đàn ông đó nữa.

487
00:39:17,840 --> 00:39:21,960
‎Với tôi nhé,
‎Dan bị thiêu dưới địa ngục đi cũng được.

488
00:39:31,920 --> 00:39:38,920
‎KAILEE CŨNG QUYẾT ĐỊNH NGHE
‎LỜI THUẬT LẠI CỦA PAULSRUD VỀ NGÀY HÔM ĐÓ

489
00:39:47,160 --> 00:39:49,200
‎Hôm đó, chúng tôi đang đi săn.

490
00:39:49,280 --> 00:39:52,120
‎Ừ, có lẽ chúng tôi đi
‎ngay sau khi tảng sáng.

491
00:39:52,760 --> 00:39:55,520
‎Hình như cô ấy có nhận
‎vài cuộc gọi từ bọn trẻ,

492
00:39:55,600 --> 00:39:58,200
‎và rồi nói: "Chà, chắc ta nên về thôi".

493
00:39:58,800 --> 00:40:01,040
‎Bắt đầu lên kế hoạch cho bữa tối.

494
00:40:01,640 --> 00:40:03,920
‎Cô ấy nghe điện của đứa con cả

495
00:40:04,520 --> 00:40:07,160
‎và rồi ngay lập tức họ cãi nhau

496
00:40:07,240 --> 00:40:09,600
‎vì lúc đó nó đang ở quán rượu và…

497
00:40:10,240 --> 00:40:13,520
‎"Thôi vậy. Lúc nào mẹ đến thì tùy,
‎cứ bảo con…"

498
00:40:21,040 --> 00:40:23,840
‎Tất cả những gì ông ta nói đều là dối trá.

499
00:40:24,600 --> 00:40:26,080
‎Họ đâu có đi săn.

500
00:40:26,680 --> 00:40:30,600
‎Ý tôi là, sáng hôm đó tôi gặp mẹ tôi.
‎Sáng hôm đó bà đón tôi mà.

501
00:40:32,200 --> 00:40:35,600
‎Kể hoạch là bà sẽ ăn tối Lễ tạ ơn
‎với tất cả chúng tôi.

502
00:40:37,080 --> 00:40:38,040
‎Chị tôi,

503
00:40:38,880 --> 00:40:40,800
‎chị ấy đâu có ở quán rượu.

504
00:40:41,360 --> 00:40:43,600
‎Chị ấy không hề cãi nhau với mẹ tôi.

505
00:40:45,560 --> 00:40:49,080
‎Tôi đang ngồi đối diện chị ấy ở bàn
‎lúc mẹ điện cho chị ấy

506
00:40:49,160 --> 00:40:51,960
‎và kể là Dan vừa đấm vào mặt bà.

507
00:40:52,680 --> 00:40:53,840
‎Việc ông ta ra vẻ…

508
00:40:55,920 --> 00:40:57,760
‎họ là một đôi hạnh phúc

509
00:40:57,840 --> 00:41:00,720
‎và họ không hề cãi nhau
‎cả ngày hôm đó thế này

510
00:41:02,120 --> 00:41:03,840
‎chứng tỏ đó không phải sự cố.

511
00:41:07,080 --> 00:41:09,040
‎Mọi thứ đã ngầm diễn ra từ trước.

512
00:41:09,560 --> 00:41:11,360
‎Ông ta không muốn ai biết.

513
00:41:13,120 --> 00:41:16,640
‎Tôi là người duy nhất
‎thấy cách ông ta đối xử với mẹ tôi

514
00:41:16,720 --> 00:41:18,680
‎trong hai năm rưỡi, ba năm.

515
00:41:21,600 --> 00:41:23,600
‎Tôi đã chứng kiến.

516
00:41:24,440 --> 00:41:26,200
‎Tôi đã lớn lên trong cảnh đó.

517
00:41:26,280 --> 00:41:29,720
‎Đó là chuyện bình thường đối với tôi.
‎Nên tôi biết sự thật.

518
00:41:39,480 --> 00:41:44,120
‎ĐIỀN TRANG THUỘC NHÀ TÙ BANG MONTANA

519
00:41:44,200 --> 00:41:48,800
‎LỐI VÀO CỦA TÙ NHÂN

520
00:41:49,680 --> 00:41:52,920
‎BA THÁNG SAU CUỘC PHỎNG VẤN ĐẦU TIÊN,

521
00:41:53,000 --> 00:41:56,440
‎PAULSRUD ĐÃ ĐỒNG Ý
‎TRẢ LỜI THÊM CÁC CÂU HỎI

522
00:41:57,240 --> 00:41:59,840
‎TÒA NHÀ RICHARD C. WALLACE

523
00:41:59,920 --> 00:42:02,320
‎Leslie là tình yêu của đời tôi.

524
00:42:05,200 --> 00:42:06,600
‎Tôi nhớ cô ấy lắm.

525
00:42:09,640 --> 00:42:14,360
‎Tôi sẽ phải khổ sở sống tiếp
‎với hình ảnh cô ấy trong đầu

526
00:42:15,800 --> 00:42:20,360
‎nhưng không để mình
‎bị kẹt lại trong cái hố

527
00:42:21,600 --> 00:42:24,240
‎đau buồn và hổ thẹn

528
00:42:25,600 --> 00:42:27,280
‎vì đã gây ra cái chết đó.

529
00:42:29,480 --> 00:42:31,680
‎CỬA DÀNH RIÊNG CHO THĂM VIẾNG TÙ NHÂN

530
00:42:31,760 --> 00:42:34,000
‎Tôi tin chúng tôi vẫn sẽ ở bên nhau

531
00:42:34,680 --> 00:42:37,920
‎nếu cô ấy không bị bắn,

532
00:42:38,000 --> 00:42:41,760
‎hoặc nếu cô ấy qua khỏi, đại khái vậy.

533
00:42:41,840 --> 00:42:44,240
‎Ừ, tôi nghĩ chúng tôi vẫn sẽ ở bên nhau.

534
00:42:48,560 --> 00:42:51,400
‎"Có đôi lúc,
‎Leslie đã nghĩ tới việc tự sát.

535
00:42:52,400 --> 00:42:55,240
‎Vài lần, cô ấy đã yêu cầu tôi
‎kết thúc đời cô ấy.

536
00:42:56,320 --> 00:43:01,160
‎Tôi thấy thật kinh sợ khi phải phản pháo
‎cô ấy. Tôi đã bị ép tới bước đường này.

537
00:43:01,960 --> 00:43:06,840
‎Trong đời tôi chưa bao giờ làm thế này,
‎và tôi sẽ không bao giờ làm lại".

538
00:43:09,200 --> 00:43:13,520
‎Nghe có vẻ là thứ tôi viết ngay lúc…

539
00:43:13,600 --> 00:43:15,720
‎trước khi tôi bóp cò, chắc thế.

540
00:43:16,240 --> 00:43:19,080
‎Và lúc đó tôi đã uống vodka rồi.

541
00:43:20,800 --> 00:43:24,480
‎Tôi đang cố nhớ lại
‎lúc đó tôi đã nghĩ gì nhưng…

542
00:43:25,920 --> 00:43:28,440
‎đầu tôi trống rỗng rồi.

543
00:43:29,200 --> 00:43:32,320
‎Anh viết thế thì có vẻ
‎anh đã chủ đích sát hại cô ấy.

544
00:43:32,920 --> 00:43:34,080
‎À không.

545
00:43:35,200 --> 00:43:36,040
‎Không đâu.

546
00:43:37,760 --> 00:43:42,840
‎Tôi chả rõ có phải để tôi yên lòng không,
‎nhưng tôi không…

547
00:43:42,920 --> 00:43:46,840
‎Tôi không nghĩ tôi chủ đích
‎sát hại cô ấy xong viết thế đâu, không.

548
00:43:49,400 --> 00:43:51,480
‎Ông máu lạnh sát hại mẹ chúng tôi.

549
00:43:52,000 --> 00:43:55,280
‎Bà mất khi
‎hai tay đang đút trong túi áo khoác.

550
00:43:55,840 --> 00:43:58,360
‎Bà đã sắp đi. Xe bà đã nổ máy rồi.

551
00:43:59,520 --> 00:44:03,080
‎Tôi hiểu mẹ tôi,
‎bà định bỏ ông ta, và tôi nghĩ là bỏ hẳn.

552
00:44:04,920 --> 00:44:07,120
‎Tôi không nghĩ là cô ấy đã nổ máy xe.

553
00:44:08,040 --> 00:44:10,480
‎Tôi nghe có vẻ sai, nhưng…

554
00:44:10,560 --> 00:44:14,280
‎Giá mà tôi nói được trong phiên xét xử.

555
00:44:15,240 --> 00:44:19,080
‎Tôi cảm giác tình hình mỗi lần
‎một nghiêm trọng hơn với nó, nhưng…

556
00:44:20,160 --> 00:44:22,920
‎Tôi chưa từng
‎thực sự thân được với Amanda.

557
00:44:24,000 --> 00:44:26,760
‎Giá mà tôi
‎giúp được nó quên đi để sống tiếp.

558
00:44:30,000 --> 00:44:31,320
‎Họ đâu có đi săn.

559
00:44:31,920 --> 00:44:35,840
‎Ý tôi là, sáng hôm đó tôi gặp mẹ tôi.
‎Sáng hôm đó bà đón tôi mà.

560
00:44:35,920 --> 00:44:39,200
‎Kể hoạch là bà sẽ ăn tối Lễ tạ ơn
‎với tất cả chúng tôi.

561
00:44:40,120 --> 00:44:43,080
‎Chị tôi, chị ấy đâu có ở quán rượu.

562
00:44:44,120 --> 00:44:47,520
‎Tôi đang ngồi đối diện chị ấy ở bàn
‎lúc mẹ điện cho chị ấy

563
00:44:48,040 --> 00:44:50,480
‎và kể là Dan vừa đấm vào mặt bà.

564
00:44:51,480 --> 00:44:52,720
‎Việc ông ta ra vẻ

565
00:44:52,800 --> 00:44:55,000
‎họ là một đôi hạnh phúc

566
00:44:55,080 --> 00:44:58,000
‎và họ không hề cãi nhau
‎cả ngày hôm đó thế này…

567
00:45:00,280 --> 00:45:01,440
‎Tệ quá.

568
00:45:04,080 --> 00:45:06,720
‎Không, chúng tôi không cãi nhau cả hôm đó.

569
00:45:06,800 --> 00:45:08,920
‎Hôm đó chúng tôi có đi săn.

570
00:45:11,080 --> 00:45:14,000
‎Tôi cảm giác nó đã bị tác động,

571
00:45:14,080 --> 00:45:16,240
‎tức là nó bị…

572
00:45:17,960 --> 00:45:19,080
‎mớm lời cho để nói.

573
00:45:21,240 --> 00:45:25,080
‎NHÀ TÙ BANG MONTANA

574
00:45:25,160 --> 00:45:27,840
‎Chuyện không đến mức kinh khủng

575
00:45:28,520 --> 00:45:31,440
‎như những gì nhiều người đã mô tả đâu.

576
00:45:36,520 --> 00:45:38,240
‎Tôi không chủ tâm,

577
00:45:39,760 --> 00:45:40,960
‎và đó là sự thật.

578
00:46:12,000 --> 00:46:14,920
‎Biên dịch: Frank G

